Min menu

Pages

Mỗi ngày tôi đều là người dậy sớm nhất để lo bữa sáng cho cả nhà, chăm con, giặt giũ rồi mới dám ngồi xuống thì mâm cơm đã gần như trống rỗng, chỉ còn lại phần thừa nguội lạnh không ai đụng tới, tôi cố cười cho qua nhưng nước mắt cứ rơi khi không ai để ý, cho đến một buổi tối có người trong nhà nhìn thấy cảnh đó lặp lại và bất ngờ không thể kiềm chế, cả nhà im bặt khi một hành động xảy ra ngay sau đó… TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


**CHƯƠNG 1**

Tôi không nhớ chính xác khoảnh khắc mình bắt đầu quen với việc đứng sau tất cả, chỉ nhớ rằng mỗi sáng trong căn nhà này, tôi luôn là người dậy đầu tiên và cũng là người ngồi xuống cuối cùng.

Sáng hôm ấy cũng như bao ngày khác, nhưng không khí lại nặng hơn bình thường. Tôi thức dậy từ khi trời còn chưa kịp sáng hẳn. Gian bếp lạnh, nền gạch còn đọng hơi ẩm. Tôi nhóm bếp, vo gạo, cắt rau, vừa làm vừa liếc đồng hồ. Con còn ngủ, chồng chuẩn bị đi làm, mọi thứ như một guồng quay không có điểm dừng.

“Con ơi, dậy đi học nào!” – tôi gọi lớn.

Không có tiếng trả lời ngay. Tôi lại phải đi vào phòng, lay nhẹ vai con. Nó càu nhàu:
“Mẹ cho con ngủ thêm chút nữa…”

Tôi thở dài, nhưng vẫn dịu giọng:
“Muộn giờ là không kịp đâu con.”

Ngoài phòng khách, chồng tôi đã mặc xong áo sơ mi. Anh cầm điện thoại, nói nhanh:
“Hôm nay anh về trễ, em lo cơm nước cho cả nhà nhé.”

Tôi gật đầu. Không một câu hỏi “em có mệt không”. Không một sự chậm lại.

Bữa sáng hoàn thành trong vội vã. Tôi bày mâm, gọi mọi người. Khi cả nhà ngồi xuống, tôi vẫn còn đang lau tay dính nước.

“Ăn đi cho nóng.” Tôi nói.

Nhưng chỉ vài phút sau, mọi thứ bắt đầu trôi nhanh hơn tôi nghĩ. Con tôi ăn xong, đứng dậy:
“Con đi học đây!”

Chồng tôi cũng uống vội ly nước:
“Anh đi làm nhé.”

Bố mẹ chồng đã ăn xong từ trước, chỉ gật đầu.

Tôi quay lại nhìn mâm cơm. Cơm còn lưng chén, thức ăn vơi gần hết. Tôi chưa kịp ngồi xuống thì mọi người đã rời đi gần hết.

Tôi đứng đó vài giây, rồi ngồi xuống một mình.

Một mình giữa căn bếp đang dần nguội.

Tôi vừa đưa đũa lên thì điện thoại reo. Một cuộc gọi công việc nhờ tôi hỗ trợ gấp việc nhà cửa cho một người thân. Tôi vừa nghe vừa ăn, nhưng rồi lại bỏ đũa xuống để xử lý việc khác.

Đến khi tôi quay lại bàn, thức ăn đã nguội lạnh.

Không hiểu sao hôm đó, cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi cố ăn tiếp, nhưng nước mắt rơi xuống bát cơm từ lúc nào.

“Không sao… mình quen rồi…” tôi tự nói.

Nhưng có một điều tôi không biết: hôm đó, mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.

Buổi chiều, khi tôi đang giặt đồ, con tôi bất ngờ quay về sớm vì quên sách. Nó đứng ở cửa bếp.

“Mẹ…” nó gọi.

Tôi quay lại:
“Sao con về giờ này?”

Nhưng nó không trả lời ngay. Ánh mắt nó nhìn xuống bát cơm trưa tôi ăn dở, rồi nhìn đôi tay tôi đỏ vì nước giặt.

“Mẹ… mẹ ăn chưa?” nó hỏi.

Tôi hơi khựng lại:
“Mẹ ăn rồi.”

Nó lắc đầu:
“Con thấy mẹ chưa ăn tử tế.”

Tôi chưa kịp nói gì thì nó chạy đi. Câu nói ấy cứ treo lại trong đầu tôi suốt buổi chiều.

Tối hôm đó, bữa cơm diễn ra như thường lệ. Nhưng không khí lạ lắm. Con tôi ít nói hơn, chồng tôi cũng trầm hơn. Tôi vẫn là người dọn thức ăn, vẫn là người đứng lên ngồi xuống liên tục.

Cho đến khi tôi vừa đặt nồi canh xuống, con tôi bất ngờ nói lớn hơn bình thường:
“Mẹ ngồi xuống ăn đi!”

Tất cả im bặt.

Tôi sững lại. Chồng tôi nhìn con, rồi nhìn tôi.

Không ai nói gì thêm, nhưng ánh mắt con tôi đỏ lên. Nó nói nhỏ hơn:
“Mẹ chưa bao giờ ăn xong với cả nhà…”

Không khí như bị kéo căng.

Rồi chồng tôi đặt đũa xuống. Lần đầu tiên, anh nhìn thẳng vào tôi rất lâu.

**CHƯƠNG 2**


Không gian bữa cơm hôm đó như đông cứng lại.

Chồng tôi đứng dậy, bước vào bếp. Tôi tưởng anh định lấy thêm thứ gì đó, nhưng không. Anh đứng nhìn mâm cơm, rồi nhìn tôi rất lâu.

“Lâu nay… em vẫn như vậy sao?” giọng anh thấp xuống.

Tôi hơi bối rối:
“Em vẫn ăn mà…”

“Không.” Con tôi chen vào. “Mẹ chỉ ăn khi mọi người ăn xong.”

Câu nói ấy làm tôi nghẹn.

Chồng tôi im lặng. Rồi anh kéo ghế ngồi xuống cạnh mâm cơm.

“Ngồi xuống hết.” anh nói.

Không phải giọng ra lệnh, mà là giọng đã hiểu ra điều gì đó muộn màng.

Bố mẹ chồng nhìn nhau, rồi cũng ngồi lại.

Tôi đứng đó, không biết phải làm gì.

“Em ngồi đi.” chồng tôi nói nhẹ.

Tôi chậm rãi ngồi xuống. Tay tôi run nhẹ.

Con tôi lập tức gắp thức ăn cho tôi:
“Mẹ ăn cái này đi.”

Tôi nhìn nó, mắt cay.

“Con ăn trước đi…” tôi nói.

“Không.” nó lắc đầu. “Hôm nay con đợi mẹ.”

Câu nói đơn giản đó khiến tôi muốn khóc.

Bữa cơm hôm đó không còn vội vã. Không ai đứng dậy giữa chừng. Không ai cầm điện thoại. Lần đầu tiên, tôi cảm giác mình không phải “người phục vụ cuối cùng”.

Chồng tôi lên tiếng:
“Anh xin lỗi. Lâu nay anh không để ý.”

Tôi im lặng.

Anh tiếp:
“Anh cứ nghĩ mọi thứ là bình thường. Nhưng thật ra… em đang mệt.”

Tôi cúi mặt.

“Tôi quen rồi…” tôi nói nhỏ.

“Không nên quen.” anh đáp.

Không khí lặng đi.

Bố mẹ chồng cũng lên tiếng:
“Chúng ta đúng là đã quen có người lo hết mọi thứ.”

Tôi ngẩng lên. Không phải trách móc, mà là một sự nhận ra.

Sau bữa đó, chồng tôi bất ngờ đứng dậy dọn chén. Con tôi cũng chạy theo. Không ai nói nhiều, nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ những việc nhỏ.

Tôi đứng nhìn mà không tin vào mắt mình.

Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, tôi ngồi một mình trong bếp. Không gian yên lặng.

Lần đầu tiên, tôi không phải dọn dẹp một mình.

Nhưng trong lòng tôi vẫn có một cảm giác lạ: vừa nhẹ đi, vừa nghẹn lại.

**CHƯƠNG 3**


Những ngày sau đó, căn nhà thay đổi theo cách chậm rãi nhưng rõ ràng.

Không còn cảnh tôi là người duy nhất đứng lên dọn dẹp. Không còn việc tôi ngồi ăn một mình sau cùng.

Chồng tôi bắt đầu về sớm hơn vài hôm. Con tôi tự giác hơn, thỉnh thoảng còn phụ tôi bày bàn.

Một buổi sáng, tôi đang chuẩn bị bữa ăn thì chồng bước vào bếp.

“Hôm nay để anh làm cho.” anh nói.

Tôi ngạc nhiên:
“Anh biết làm gì?”

Anh cười nhẹ:
“Không giỏi, nhưng học được.”

Con tôi chạy vào:
“Con phụ bố!”

Căn bếp nhỏ bỗng trở nên ồn ào theo một cách dễ chịu.

Tôi đứng tựa cửa, nhìn cảnh ấy, lòng chậm lại.

Nhưng thay đổi không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có hôm tôi vẫn theo thói quen đứng lên dọn dẹp. Chồng tôi phải nhắc:
“Ngồi xuống ăn đi. Việc đó để anh.”

Tôi cười:
“Em quen rồi…”

Anh lắc đầu:
“Phải bỏ cái quen đó.”

Tôi im lặng.

Một buổi tối, khi cả nhà ăn xong, chồng tôi bất ngờ nói:
“Từ nay, mỗi bữa ăn là thời gian chung. Không ai được rời bàn khi người khác chưa xong.”

Con tôi gật đầu ngay:
“Con đồng ý!”

Bố mẹ chồng cũng mỉm cười.

Tôi nhìn mọi người, cảm giác như có thứ gì đó lâu nay bị bỏ quên đang được đặt lại đúng vị trí.

Tối đó, khi mọi người đã lên phòng, con tôi chạy xuống bếp ôm tôi:
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ ăn hết cơm chưa?”

Tôi xoa đầu nó:
“Rồi con.”

Nó cười:
“Vậy mai mẹ ăn cùng con nữa nhé.”

Tôi gật đầu.

Một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng khiến tim tôi ấm lại.

Tôi nhận ra, hạnh phúc không nằm ở việc tôi làm bao nhiêu cho người khác, mà nằm ở việc tôi cũng được nhìn thấy, được chờ đợi, được ngồi xuống như một phần của gia đình.

Và từ ngày đó, mỗi bữa cơm không còn là nơi tôi kết thúc một mình, mà là nơi cả nhà bắt đầu cùng nhau.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.