Min menu

Pages

Mới làm giúp việc được 2 tháng, tôi đã gặp ác mộng vì chủ nhà, đặc biệt sợ hãi một thứ

CHƯƠNG 1: VẾT RẠN TRÊN LINH HỒN ĐỒNG ĐEN

Cái nắng oi nồng của buổi trưa đứng bóng hắt qua ô cửa kính chung cư cao tầng, khiến những hạt bụi li ti nhảy múa trên mặt bàn đá hoa cương bóng lộn. Tôi siết chặt chiếc khăn lau, đôi bàn tay run rẩy khi nhìn vào món đồ đặt chễm chệ giữa phòng khách. Đối với người khác, đó có thể là một tạo tác nghệ thuật, nhưng với tôi — một người phụ nữ lam lũ mới lên thành phố làm giúp việc được hai tháng — nó chẳng khác nào một con quái vật đang canh giữ sự bình yên của căn nhà này.

Đó là một bức tượng đồng đen bóng, tạc hình một người mẹ bế con, nhưng đôi mắt của bức tượng lại được chạm trổ sắc sảo đến mức dù tôi đứng ở góc nào trong căn phòng, ánh nhìn ấy dường như cũng đang dõi theo, soi xét từng hành động của tôi.

Bà Phương, chủ nhà của tôi, là một người phụ nữ ngoài năm mươi, góa chồng và sống một mình trong căn hộ rộng thênh thang này. Bà kỹ tính đến mức cực đoan. Ngay ngày đầu tiên nhận việc, bà đã dẫn tôi đi quanh nhà, dùng ngón tay đeo nhẫn kim cương quẹt lên từng gờ cửa, cạnh bàn để kiểm tra bụi. Bà không mắng mỏ to tiếng, nhưng cái cách bà im lặng nhìn vào những lỗi nhỏ của tôi bằng đôi mắt sắc lẹm giống hệt bức tượng kia khiến tôi lạnh sống lưng.

"Cô Mai, làm việc ở đây không khó, chỉ cần cô trung thực và sạch sẽ," bà Phương nói, giọng đều đều như nước chảy đá mòn. "Đặc biệt là bức tượng này, tuyệt đối không được dùng khăn ướt, không được xê dịch, chỉ dùng chổi lông gà phẩy nhẹ. Nó là linh hồn của ngôi nhà này."

Kể từ đó, bức tượng trở thành nỗi ám ảnh của tôi. Mỗi đêm nằm trong căn phòng nhỏ dành cho giúp việc, tôi lại mơ thấy bức tượng ấy cử động, nó bước đi trong bóng tối, kiểm tra xem tôi có rửa kỹ bát đĩa hay có lén lút lấy món đồ gì không. Tôi sợ bức tượng, nhưng tôi sợ bà Phương hơn. Bà ấy như một cái bóng không tiếng động, thường xuyên xuất hiện bất thình lình sau lưng tôi khi tôi đang lau dọn, chỉ để hỏi một câu bâng quơ về thực đơn bữa tối.

Áp lực khiến tôi sụt cân nhanh chóng. Đã có lúc tôi muốn thu xếp quần áo để về quê, nhưng nghĩ đến số tiền học phí của đứa con gái đang học đại học, tôi lại cắn răng chịu đựng. Tôi tự nhủ mình phải cẩn thận hơn nữa, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Thế nhưng, điều tôi sợ hãi nhất cuối cùng cũng đến.

Sáng hôm ấy, bà Phương có việc phải ra ngoài sớm. Tôi bắt tay vào dọn dẹp phòng khách. Khi đang dùng chổi lông gà phủi bụi quanh bức tượng, chiếc dây chuyền bạc mỏng manh trên cổ tôi — kỷ vật duy nhất của chồng quá cố — vô tình bị vướng vào một chi tiết nhỏ trên bức tượng. Trong một phút hoảng hốt và luống cuống, tôi giật mạnh tay lại.

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên.




Tiếng "rắc" ấy không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng của căn hộ tầng 20, nó vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Tim tôi hẫng đi một nhịp, máu trong người như đông cứng lại. Tôi run rẩy đưa mắt nhìn xuống. Một mảnh đồng nhỏ ở phần tà áo của người mẹ trên bức tượng đã bị bong ra, để lộ một vệt xám xịt, sắc lẹm.

"Trời ơi... tôi phải làm sao đây?"

Tôi khuỵu xuống sàn nhà đá hoa cương lạnh lẽo. Mồ hôi vã ra như tắm dù máy lạnh vẫn đang chạy đều đều. Bà Phương đã dặn đi dặn lại, đây là "linh hồn" của ngôi nhà. Với một người cầu toàn đến mức cực đoan như bà, việc làm hư hại báu vật này chẳng khác nào một bản án đuổi việc ngay lập tức, thậm chí tôi còn không có tiền mà đền.

Tôi cuống cuồng tìm mảnh đồng nhỏ bị rơi, tay chân lóng ngóng đến mức va cả vào cạnh bàn. Khi nhặt được mảnh đồng chỉ bé bằng móng tay, tôi cố gắng áp nó lại vị trí cũ, hy vọng một phép màu nào đó sẽ khiến nó dính liền lại. Nhưng không, vết nứt vẫn nằm chình ình ở đó, như một cái miệng đang cười nhạo sự vụng về của tôi.

Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch ở ổ khóa vang lên. Bà Phương về sớm hơn dự định!

Tôi hoảng loạn đến mức cực độ. Theo bản năng, tôi đứng bật dậy, lấy tấm khăn lụa phủ tạm lên bức tượng — việc mà thường ngày tôi chỉ làm khi chuẩn bị hút bụi sàn nhà để tránh bụi bay vào tượng. Tôi vừa kịp lùi lại phía sau thì cánh cửa bật mở.

Bà Phương bước vào, dáng vẻ vẫn quý phái và lạnh lùng như thường lệ. Bà nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở đôi bàn tay đang giấu sau lưng và khuôn mặt cắt không còn giọt máu của tôi.

"Cô Mai, sao mặt mũi xanh mét thế kia? Trong người không khỏe à?" Bà Phương hỏi, giọng không chút cảm xúc.

"Dạ... dạ, có lẽ do con hơi nhức đầu vì thời tiết thôi thưa bà." Tôi lí nhí, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bà.

Bà Phương tiến lại gần phía bức tượng. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà dừng lại, nhìn tấm khăn lụa che trên tượng rồi nhíu mày: "Tôi đã bảo cô không được chạm vào nó khi không cần thiết mà? Sao lại phủ khăn lên thế này?"

"Con... con định hút bụi sàn, sợ bụi bám vào tượng nên mới phủ lại ạ." Tôi nói dối, cổ họng khô khốc.

Bà Phương không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi một hồi lâu. Cái im lặng ấy kéo dài như cả thế kỷ. Cuối cùng, bà chỉ buông một câu: "Tháo khăn ra đi. Chiều nay có khách quý đến xem tượng, cô chuẩn bị trà bánh cho chu đáo. Đừng để tôi phải nhắc lại chuyện vệ sinh."

Nói rồi bà bước vào phòng trong. Tôi đứng sững giữa phòng khách, cảm giác như mình vừa bước hụt xuống vực thẳm. Chiều nay có khách đến xem tượng? Điều đó nghĩa là vết nứt kia chắc chắn sẽ bị phát hiện. Tôi nhìn bức tượng dưới lớp khăn lụa, cảm giác như đôi mắt của người mẹ bằng đồng kia đang xuyên thấu qua lớp vải, nhìn thẳng vào sự hèn nhát và dối trá của tôi.

Cả buổi trưa hôm đó, tôi không ăn nổi một hạt cơm. Tôi cứ luẩn quẩn trong bếp, nước mắt chực trào. Tôi nghĩ đến đứa con gái ở quê, nghĩ đến số tiền lương tháng này chưa nhận. Nếu bị đuổi bây giờ, tôi lấy gì gửi về cho con? Sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi đan xen, khiến tôi rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Tôi nảy ra một ý định điên rồ: Tìm keo để dán lại.

Tôi lén lút lục tìm trong hộp đồ nghề của chung cư, tìm thấy một tuýp keo dán sắt. Đợi lúc bà Phương đang ngủ trưa, tôi rón rén tiến đến bên bức tượng. Đôi bàn tay run bần bật của tôi khó khăn lắm mới bôi được chút keo vào mảnh đồng nhỏ. Nhưng vì quá run, tôi đã lỡ tay làm rây một chút keo ra bề mặt bóng lộn của bức tượng.

Vết keo khô lại, tạo thành một vệt trắng đục loang lổ ngay cạnh vết nứt. Tôi bàng hoàng nhận ra mình vừa biến một lỗi nhỏ thành một thảm họa không thể cứu vãn. Ngay giây phút ấy, tôi nghe thấy tiếng bước chân bà Phương từ trong phòng đi ra.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT TRONG BÓNG TỐI

"Cô đang làm gì đó, cô Mai?"

Giọng nói của bà Phương vang lên ngay sát bên tai khiến tôi giật bắn mình, tuýp keo trên tay rơi xuống sàn nhà đá hoa cương, phát ra tiếng động lanh lảnh. Tôi run rẩy đứng không vững, cả người đổ sụp xuống trước mặt bà.

Bà Phương nhìn tuýp keo, rồi nhìn vết loang trắng trên bức tượng đồng đen quý giá. Khuôn mặt bà biến sắc, từ lạnh lùng sang tím tái vì giận dữ. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày giờ đây như bốc hỏa.

"Cô... cô đã làm gì linh hồn của tôi thế này?" Bà thét lên, một âm thanh chói tai mà tôi chưa từng nghe thấy ở người phụ nữ điềm tĩnh này.

"Bà... bà chủ, con xin lỗi... con vô ý... con chỉ muốn gắn lại..." Tôi khóc nấc lên, dập đầu xuống sàn. "Con lạy bà, bà trừ lương con cũng được, xin bà đừng đuổi con. Con còn đứa con gái ở quê..."

Bà Phương không nghe tôi giải thích. Bà lao đến bên bức tượng, lấy tay vuốt ve vết keo loang lổ như thể đó là một vết thương trên da thịt mình. Bà run rẩy, hơi thở dồn dập: "Cô có biết đây là cái gì không? Đây là kỷ vật cuối cùng chồng tôi để lại trước khi ông ấy mất! Nó là tình yêu, là cả cuộc đời của tôi! Vậy mà cô... một người giúp việc như cô lại dám hủy hoại nó bằng thứ keo rẻ tiền này sao?"

Sự việc càng trở nên căng thẳng khi tiếng chuông cửa vang lên. Vị khách quý mà bà Phương nhắc tới đã đến. Đó là một chuyên gia thẩm định đồ cổ có tiếng. Bà Phương cố gắng trấn tĩnh, lau nước mắt, nhưng sự căm phẫn trong mắt bà dành cho tôi vẫn không hề giảm bớt. Bà chỉ tay vào phòng trong, gằn giọng: "Vào trong đó ngay! Đừng để tôi nhìn thấy mặt cô lúc này, nếu không tôi không dám chắc mình sẽ làm gì đâu!"

Tôi lủi thủi đi vào căn phòng nhỏ của mình, đóng cửa lại và ngồi thụp xuống góc tối. Qua khe cửa hẹp, tôi nghe thấy tiếng bà Phương đón khách. Vị chuyên gia kia sau một hồi quan sát bức tượng đã thốt lên đầy tiếc nuối: "Chị Phương à, sao lại để ra nông nỗi này? Vết nứt này thì có thể xử lý, nhưng vết keo hóa học này đã làm hỏng lớp men đồng đen tự nhiên rồi. Giá trị của bức tượng... e là giảm đi phân nửa."

Tiếng bà Phương nấc nghẹn. Mỗi tiếng nấc của bà như một nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi không chỉ sợ mất việc, mà tôi còn cảm thấy mình là một kẻ tội đồ. Tôi đã phá nát niềm an ủi duy nhất của một người đàn bà góa bụa.

Trong bóng tối của căn phòng, tôi nhìn lại mình. Tôi thấy mình hèn nhát. Tại sao ngay từ đầu tôi không thú nhận? Tại sao tôi lại vì nỗi sợ mà làm mọi chuyện tệ hơn?

Suốt buổi chiều hôm đó, căn nhà chìm trong một bầu không khí u ám đến đáng sợ. Bà Phương không gọi tôi, không mắng mỏ thêm câu nào. Sự im lặng ấy còn kinh khủng hơn cả những lời chửi bới. Tôi cứ ngồi đó, đợi chờ một phán quyết cuối cùng.

Khoảng 8 giờ tối, cửa phòng tôi mở ra. Bà Phương đứng đó, ánh đèn hành lang hắt vào khiến bóng bà trải dài trên nền nhà. Gương mặt bà mệt mỏi, già đi trông thấy.

"Cô Mai, ra đây tôi nói chuyện." Bà nói, giọng lạnh lẽo như băng.

Tôi lếch thếch bước theo bà ra phòng khách. Bức tượng giờ đây đã được phủ một tấm vải nhung đỏ, trông như một chiếc quan tài nhỏ. Bà Phương ngồi xuống ghế sofa, đưa cho tôi một tờ giấy và một xấp tiền.

"Đây là tiền lương hai tháng qua của cô, và thêm một khoản nhỏ để cô tàu xe về quê. Cô dọn đồ đi ngay trong tối nay đi."

Tôi nhìn xấp tiền, tim đau thắt lại: "Bà chủ... con... con không dám nhận số tiền này. Con đã làm hỏng đồ của bà..."

"Nhận lấy và đi đi!" Bà Phương đột ngột lớn tiếng. "Tôi không muốn nhìn thấy người đã dối trá với mình. Tôi có thể tha thứ cho sự vụng về, nhưng tôi không thể chấp nhận sự gian dối. Cô định dùng keo để lấp liếm lỗi lầm, đó mới là điều khiến tôi thất vọng nhất về cô."

Tôi đứng lặng người. Câu nói của bà như tát thẳng vào mặt tôi. Hóa ra, điều bà coi trọng nhất không phải là bức tượng, mà là sự trung thực mà bà đã dặn tôi ngay từ ngày đầu tiên.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG TỪ SỰ HỐI LỖI

Tôi lẳng lặng thu dọn quần áo vào chiếc túi du lịch sờn cũ. Căn phòng nhỏ vốn dĩ chẳng có nhiều đồ đạc, nhưng sao hôm nay tôi thấy nó nặng nề đến thế. Khi bước ra phòng khách để chào bà Phương lần cuối, tôi thấy bà vẫn ngồi bất động bên bức tượng phủ vải đỏ. Ánh đèn vàng vọt làm hiện rõ sự cô đơn cùng cực trên bờ vai gầy của bà.

Tôi không cầm xấp tiền trên bàn. Tôi tiến lại gần, quỳ xuống sàn nhà một lần nữa.

"Thưa bà, con đi. Tiền lương này... con xin gửi lại để bà lo chi phí phục chế bức tượng. Con biết nó chẳng thấm vào đâu so với giá trị món đồ, nhưng nếu cầm nó về, con cả đời này cũng không ngẩng đầu lên được."

Bà Phương không quay lại, chỉ khẽ cử động bờ vai.

"Bà nói đúng, con đã sai khi dối trá. Con sợ mất việc, sợ không có tiền nuôi con, nên con đã đánh mất chính mình. Con xin lỗi bà, không phải vì bức tượng, mà vì con đã phụ lòng tin của bà."

Tôi đứng dậy, để lại xấp tiền trên bàn rồi bước ra phía cửa. Nhưng khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa, tiếng bà Phương vang lên, nghẹn ngào:

"Cô có biết tại sao bức tượng đó lại quan trọng với tôi đến thế không?"

Tôi dừng lại, xoay người nhìn bà. Bà Phương từ từ gỡ tấm vải nhung đỏ ra. Dưới ánh đèn, vết keo trắng loang lổ trông thật xót xa.

"Chồng tôi là một người thợ đúc đồng. Bức tượng này ông ấy tạc tôi và đứa con đầu lòng đã mất từ khi mới lọt lòng của chúng tôi. Ông ấy bảo, đồng đen bền bỉ lắm, nó sẽ giữ cho ký ức của chúng tôi không bao giờ phai nhạt. Khi ông ấy đi, tôi chỉ còn biết nhìn vào bức tượng này để thấy họ vẫn còn bên cạnh."

Bà Phương quay sang nhìn tôi, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo: "Khi cô làm hỏng nó, tôi cảm thấy như ký ức của mình bị bôi bẩn. Nhưng khi nhìn cô loay hoay với tuýp keo, rồi nhìn cô khóc lóc vì sợ hãi, tôi chợt nhận ra mình cũng đã quá khắt khe. Tôi giữ bức tượng này như một linh hồn, nhưng lại quên mất việc đối xử tử tế với những người sống xung quanh mình."

Tôi sững sờ trước những lời tâm sự của bà. Hóa ra đằng sau vẻ ngoài nghiêm khắc, lạnh lùng ấy là một trái tim mang đầy thương tổn.

"Cô Mai, cầm lấy tiền đi. Cô cần nó cho con gái mình." Bà Phương đứng dậy, tiến về phía tôi. "Vết nứt trên tượng có thể sửa, nhưng vết nứt trong lòng người thì khó lắm. Cô đã quay lại thú nhận và từ bỏ số tiền này, điều đó cho thấy cô vẫn là người mà tôi có thể tin tưởng."

Tôi nghẹn ngào: "Bà chủ... bà..."

"Ở lại đi." Bà Phương nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của tôi. "Ngày mai, tôi và cô sẽ cùng mang bức tượng này đến chỗ thợ giỏi nhất. Coi như đây là một bài học cho cả hai chúng ta. Tôi học cách bao dung, còn cô học cách đối diện với sự thật."

Đêm đó, tôi không về quê. Tôi ở lại, nhưng tâm thế đã hoàn toàn khác. Tôi không còn sợ hãi bức tượng hay bà Phương nữa. Sáng hôm sau, chúng tôi cùng nhau đi trên chuyến xe sớm nhất. Bức tượng được bọc kỹ càng trong lớp vải mềm, nằm gọn trong lòng bà Phương.

Người thợ già sau khi xem xét đã mỉm cười: "Vết keo này tẩy được, lớp men sẽ hơi khác đi một chút, nhưng chính vết sẹo này mới kể nên câu chuyện của nó. Đồ cổ quý ở cái hồn, mà cái hồn thì nằm ở lòng người giữ đồ."

Sau sự cố ấy, cuộc sống của tôi ở nhà bà Phương trở nên nhẹ nhàng hơn. Bà không còn dùng ngón tay quẹt bụi kiểm tra, còn tôi cũng không còn phải nín thở mỗi khi lau dọn. Chúng tôi thường xuyên ngồi cùng nhau bên ly trà chiều, bà kể tôi nghe về chồng, về những ngày xưa cũ, còn tôi kể bà nghe về cánh đồng lúa và ước mơ của con gái tôi.

Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống, ai cũng có lúc phạm sai lầm. Nhưng thay vì dùng "keo dán" để che đậy sự dối trá, việc can đảm đối diện và chân thành sửa lỗi mới là thứ ánh sáng quý giá nhất giúp gắn kết những tâm hồn rạn nứt. Bức tượng đồng đen vẫn đứng đó, đôi mắt người mẹ vẫn dõi theo, nhưng giờ đây, cái nhìn ấy không còn soi xét, mà như đang mỉm cười với sự bình yên thực sự đã hiện hữu trong căn nhà này.

Bài học quý giá: Sự trung thực là nền tảng của mọi mối quan hệ. Một vết nứt trên vật chất có thể hàn gắn bằng kỹ thuật, nhưng vết nứt trong lòng người chỉ có thể chữa lành bằng sự bao dung và lòng chân thành.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.