CHƯƠNG 1: BỨC TƯỜNG KÍNH VÔ HÌNH
Tiếng mưa rào mùa hạ quất liên hồi vào những tấm tôn, tạo nên một bản nhạc hỗn độn trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Linh ngồi trên bộ ghế sofa gỗ vẫn còn thơm mùi véc-ni mới, tay cầm chiếc điều khiển tivi nhưng ánh mắt lại dán chặt vào một điểm đen nhỏ xíu, nép mình kín đáo cạnh chiếc đồng hồ treo tường.
Đó là cái camera thứ sáu.
Linh và Nam mới cưới nhau vừa tròn ba mươi ngày. Cuộc hôn nhân của họ là kết quả của hai năm tìm hiểu, một tình yêu êm đềm và nhận được sự chúc phúc của cả hai bên gia đình. Nam là một kỹ sư điện tử hiền lành, ít nói, chiều vợ hết mực. Linh vốn nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian cho đến sáng hôm nay, khi cô vô tình phát hiện ra "bí mật" của chồng trong lúc dọn dẹp nóc tủ bếp.
Ban đầu, cô chỉ thấy một chiếc camera xoay 360 độ đặt khuất sau lọ hoa ở phòng khách. Nghĩ rằng chồng lắp để phòng trộm vì khu vực này thưa dân, cô tặc lưỡi bỏ qua. Nhưng rồi, như một bản năng của sự nghi ngờ, Linh bắt đầu tìm kiếm. Một cái ở hiên trước, một cái ở sân sau, một cái góc bếp, một cái đối diện cầu thang, và cái cuối cùng cô vừa tìm thấy ở phòng sinh hoạt chung.
Sáu chiếc camera. Cảm giác ấm áp của tổ ấm bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Linh cảm thấy mình như một con chim trong lồng kính, mọi cử động, mọi tiếng thở dài đều bị ghi lại dưới những thấu kính vô hồn kia. "Anh ấy không tin mình sao? Hay anh ấy là một kẻ kiểm soát cực đoan?" Những câu hỏi bắt đầu bủa vây lấy tâm trí Linh, khiến cô nghẹt thở.
Cả ngày hôm đó, Linh thẫn thờ như người mất hồn. Cô cố nhớ lại xem mình có làm gì sai, có mối quan hệ nào khiến Nam phải nghi ngờ không. Nhưng không, cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, sáng đi tối về, quanh quẩn với mấy bữa cơm gia đình. Sự im lặng của Nam – điều mà cô từng cho là sự điềm đạm – giờ đây bỗng trở nên đáng sợ.
Đến tối, khi tiếng xe máy của Nam quen thuộc vang lên ngoài cổng, Linh thấy tim mình đập liên hồi. Nam bước vào nhà, cởi áo khoác, vẫn nụ cười hiền hậu ấy: "Hôm nay mưa to quá, em ở nhà có sao không? Anh mua đúng loại bánh giò em thích đây này."
Linh không đáp. Cô nhìn chằm chằm vào Nam, rồi chỉ tay lên góc tường, giọng run rẩy:
Anh giải thích đi. Tại sao lại là sáu cái? Tại sao anh phải giám sát em như vậy?
Nam sững người. Nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má vợ, anh vội buông túi bánh, tiến lại gần định nắm tay cô nhưng Linh lùi lại. Anh bối rối, gương mặt thoáng chút hoảng hốt:
Linh, nghe anh giải thích… không phải như em nghĩ đâu.
Không như em nghĩ thì là thế nào? – Linh nghẹn ngào – Anh lắp camera ở mọi ngóc ngách trong nhà mà không nói với em một lời. Anh muốn theo dõi em làm gì? Anh không tin tưởng em đến thế sao? Ba mươi ngày qua, mỗi bước đi của em đều nằm dưới sự kiểm soát của anh. Anh có thấy mình quá đáng không?
Nam cúi đầu, bàn tay anh đan vào nhau đầy căng thẳng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, giọng trầm xuống.
Nam cúi đầu, bàn tay anh đan vào nhau đầy căng thẳng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, giọng trầm xuống, chất chứa một nỗi niềm khó tả:
Linh, anh xin lỗi vì đã không bàn bạc trước với em. Nhưng xin em hãy tin anh, anh không bao giờ có ý định kiểm soát hay thiếu tin tưởng em. Anh chỉ muốn... anh chỉ muốn đảm bảo em luôn được an toàn khi anh không có nhà.
Linh cười nhạt, nụ cười méo mó giữa những giọt nước mắt:
An toàn? An toàn đến mức phải lắp một cái ngay góc bếp và một cái đối diện cầu thang sao? Anh sợ em ngã, hay anh sợ em tiếp đón ai đó mà anh không biết? Nam à, chúng ta đã yêu nhau hai năm, cưới nhau một tháng. Chẳng lẽ chút riêng tư tối thiểu trong chính ngôi nhà của mình mà em cũng không có quyền sở hữu sao?
Nam ngước lên nhìn vợ, ánh mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và một chút hốt hoảng mà Linh chưa từng thấy trước đây. Anh vội vã giải thích:
Không phải vậy! Khu này dạo gần đây an ninh không tốt, em lại hay ở nhà một mình buổi tối khi anh tăng ca. Anh chỉ muốn có thể quan sát từ xa, lỡ có chuyện gì... anh sẽ kịp thời ứng cứu.
Vậy tại sao anh không nói với em? – Linh ngắt lời, giọng cô đanh lại – Tại sao phải giấu giếm? Sự minh bạch là nền tảng của hôn nhân mà, đúng không? Anh âm thầm lắp đặt, âm thầm quan sát, vậy trong mắt anh, em là vợ hay là một đối tượng cần được bảo mật?
Nam im lặng. Sự im lặng đó như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Linh. Cô không thể chấp nhận được lý do "vì an toàn" mà anh đưa ra. Nó quá khiên cưỡng. Nếu chỉ vì trộm cắp, chỉ cần một cái ở cổng và một cái ở phòng khách là đủ. Tại sao lại là sáu cái? Tại sao lại len lỏi vào cả những không gian riêng tư nhất của sinh hoạt gia đình?
Tối hôm đó, bữa cơm tân hôn vốn dĩ nên đầm ấm lại trở thành một buổi "thẩm vấn" không hồi kết. Linh không ăn, cô ngồi nhìn những chiếc camera vô hồn trên tường. Cô cảm thấy mỗi miếng ăn, mỗi cử chỉ của mình đều bị một con mắt thứ ba soi xét. Sự tự nhiên biến mất, thay vào đó là một cảm giác gượng gạo đến phát điên.
Nam cố gắng làm lành, anh đi dọn dẹp, anh pha nước cam cho cô, nhưng Linh chỉ im lặng. Đến khuya, khi nằm trên giường, Linh quay lưng lại phía chồng. Cô cảm nhận được Nam vẫn chưa ngủ, anh thở dài liên tục. Bất chợt, Linh xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Nam dưới ánh đèn ngủ mờ ảo:
Nam, anh có điều gì đang giấu em phải không? Đừng dùng lý do an ninh nữa, em không phải trẻ con.
Nam khựng lại, đôi mắt anh dao động dữ dội. Anh định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh chỉ khẽ kéo chăn đắp cho cô rồi thì thầm:
Ngủ đi em, mai mình nói chuyện tiếp. Anh thề, anh chỉ yêu em và muốn bảo vệ tổ ấm này thôi.
Linh nhắm mắt, nhưng tâm trí cô thì không hề yên tĩnh. Cô bắt đầu xâu chuỗi lại mọi việc. Nam vốn là người kỹ tính, thậm chí là hơi thái quá trong việc bảo vệ đồ đạc. Nhưng việc lắp camera dày đặc thế này chắc chắn phải có một cú hích tâm lý nào đó. Sáng hôm sau, khi Nam đã đi làm, Linh không đến công ty. Cô quyết định làm một việc mà trước đây cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm: lục tìm tài liệu của chồng.
Trong ngăn kéo bàn làm việc của Nam, dưới xấp bản vẽ kỹ thuật, Linh tìm thấy một tập hồ sơ cũ. Đó là những biên bản ghi chép từ nhiều năm trước, liên quan đến một vụ hỏa hoạn tại căn nhà cũ của gia đình Nam. Tim Linh đập thình thịch khi đọc đến dòng chữ: "Nguyên nhân do chập điện, thiệt hại về người: 0, thiệt hại tài sản: toàn bộ. Nạn nhân có dấu hiệu sang chấn tâm lý sau sự cố".
Linh bàng hoàng. Nam chưa bao giờ kể chi tiết về vụ cháy đó, anh chỉ nói đại khái là nhà cũ hỏng nên phải chuyển đi. Hóa ra, nỗi sợ mất mát, sợ những rủi ro bất ngờ đã ăn sâu vào tiềm thức của anh. Nhưng liệu đó có phải là lý do duy nhất? Hay còn điều gì kịch tính hơn đang ẩn giấu phía sau những thấu kính đen ngòm kia?
CHƯƠNG 2: NHỮNG MẢNH GHÉP RẠN NỨT
Sự nghi ngờ như một loài cỏ dại, càng nhổ càng mọc mạnh mẽ. Linh bắt đầu để ý kỹ hơn vào chiếc điện thoại của Nam. Anh luôn cài mật khẩu phức tạp và không bao giờ để điện thoại rời mắt. Một buổi tối, khi Nam đang tắm, điện thoại anh liên tục rung lên vì thông báo. Linh nhìn lướt qua màn hình khóa: "Cảnh báo chuyển động - Khu vực 4".
Khu vực 4 chính là bếp. Linh rùng mình. Lúc này cô đang ngồi ở phòng khách, bếp không có người, tại sao lại có cảnh báo chuyển động? Cô lấy hết can đảm, thử nhập ngày cưới của hai người làm mật khẩu. Điện thoại mở khóa. Linh run rẩy truy cập vào ứng dụng quản lý camera.
Trên màn hình không chỉ có sáu khung hình trong nhà cô. Mà còn có thêm hai khung hình khác ở một nơi xa lạ. Đó là một căn phòng nhỏ, cũ kỹ, có một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Linh sửng sốt. Người phụ nữ đó là ai? Tại sao Nam lại theo dõi bà ấy?
Đúng lúc đó, Nam bước ra từ phòng tắm. Thấy Linh đang cầm điện thoại của mình, sắc mặt anh thay đổi hẳn. Anh lao đến giật lấy chiếc điện thoại, giọng nói lần đầu tiên trở nên gắt gỏng:
Em làm gì vậy? Sao em lại tự tiện đụng vào đồ của anh?
Linh đứng bật dậy, đối mặt với anh, không còn sợ hãi mà là sự thất vọng tràn trề:
Em làm gì ư? Em chỉ muốn biết người phụ nữ trong điện thoại anh là ai thôi! Tại sao anh lại theo dõi bà ấy? Và tại sao anh lại lắp camera trong nhà mình nhiều đến thế? Anh đang sống một cuộc đời hai mặt sao Nam?
Nam đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt anh biến sắc từ trắng bệch sang đỏ gay. Anh thở dốc, ngồi sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu. Không khí trong căn phòng đặc quánh lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài.
Đó là mẹ anh... - Nam thốt lên sau một hồi im lặng kéo dài.
Linh ngẩn người:
Mẹ anh? Mẹ anh chẳng phải đang ở quê với chú út sao? Anh bảo bà thích không khí ở quê nên không muốn lên thành phố.
Đó là lời nói dối của anh. - Nam ngước lên, đôi mắt đỏ hoe - Mẹ anh bị hội chứng quên lãng và hoảng sợ sau vụ cháy năm xưa. Bà không chịu ở với ai, luôn đòi về căn nhà cũ đã cháy rụi. Anh phải thuê một căn phòng nhỏ gần chỗ anh làm, thuê người chăm sóc nhưng bà thường xuyên tìm cách bỏ trốn hoặc vô tình gây ra những tình huống nguy hiểm. Anh lắp camera ở đó để giữ mạng sống cho bà.
Linh khựng lại, một luồng điện xẹt qua tâm trí. Cô cảm thấy vừa hối hận vừa bàng hoàng. Nhưng rồi cô sực nhớ ra:
Vậy còn sáu cái camera trong nhà này? Tại sao anh phải giám sát cả em?
Nam nắm lấy tay Linh, giọng anh khẩn thiết:
Linh, anh bị ám ảnh. Vụ cháy năm đó... mẹ đã suýt chết vì anh mải chơi game không để ý đến ấm nước đang đun. Anh luôn sống trong mặc cảm tội lỗi. Khi cưới em, anh sợ... anh sợ sự bất cẩn của mình hoặc của bất kỳ ai sẽ lại cướp đi những gì anh yêu quý nhất. Sáu cái camera đó không phải để theo dõi em đi đâu, làm gì với ai. Anh thiết lập chế độ cảnh báo cháy và khói trực tiếp vào điện thoại. Anh chỉ muốn nếu có một làn khói nhỏ bốc lên, anh sẽ là người đầu tiên biết để cứu em. Anh không dám nói vì anh sợ em nghĩ anh bị bệnh tâm thần, sợ em thấy anh là một kẻ đầy khiếm khuyết.
Linh nhìn chồng, trái tim cô thắt lại. Hóa ra, đằng sau vẻ điềm đạm, hiền lành của Nam là một tâm hồn đầy rẫy những vết sẹo và nỗi sợ hãi tột cùng. Tuy nhiên, sự kịch tính chưa dừng lại ở đó. Một tiếng "tinh" vang lên từ điện thoại của Nam mà anh chưa kịp khóa màn hình. Một dòng tin nhắn từ người chăm sóc mẹ anh: "Cậu Nam ơi, bà lại lên cơn rồi, bà cứ nhắc về một đứa bé nào đó tên Minh. Bà bảo nó vẫn còn kẹt trong đám cháy..."
Linh nhìn Nam, mặt anh bỗng chốc không còn một giọt máu.
Minh là ai? – Linh hỏi, giọng cô run rẩy.
Nam im lặng, mồ hôi vã ra như tắm. Anh lúng túng giấu điện thoại đi, lắp bắp:
Không... không có ai cả. Chắc mẹ anh nhớ nhầm thôi.
Linh cảm nhận được có một sự thật kinh khủng hơn nữa đang bị che giấu. Nam không chỉ lắp camera vì nỗi sợ hỏa hoạn. Anh đang canh chừng một bí mật nào đó từ quá khứ, một bí mật mà người mẹ trong cơn lẫn lộn của mình đang dần hé lộ. Những chiếc camera trong nhà, có lẽ không chỉ để xem khói, mà là để đảm bảo rằng Linh không bao giờ phát hiện ra những gì bà cụ có thể nói khi bà vô tình đến thăm con trai.
Anh định giấu em đến bao giờ? – Linh hét lên – Anh lắp camera khắp nơi để kiểm soát tình hình, để chắc chắn rằng nếu mẹ anh có lỡ miệng nói ra điều gì, anh sẽ là người duy nhất nghe thấy đúng không? Anh không tin em, anh không tin vợ mình có thể cùng anh gánh vác quá khứ!
Linh thu dọn quần áo trong nước mắt. Cô không thể ở lại trong một ngôi nhà mà mọi thứ đều được tính toán và bao phủ bởi những lời nói dối nhân danh tình yêu. Cô cần sự thật, dù nó có đau đớn đến thế nào.
CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG SAU CƠN MƯA DỮ
Linh chuyển về nhà mẹ đẻ ngay trong đêm. Nam không ngăn cản, anh chỉ đứng đó nhìn theo bóng xe của cô khuất dần trong màn mưa. Những ngày sau đó là chuỗi ngày đen tối nhất đối với cả hai. Linh xin nghỉ phép, cô không thể tập trung làm việc. Hình ảnh những chiếc camera và ánh mắt hoảng loạn của Nam cứ ám ảnh cô.
Linh không chịu khuất phục trước sự mập mờ. Cô quyết định tự mình tìm hiểu. Qua những mối quan hệ cũ và lần theo địa chỉ trong tập hồ sơ, Linh tìm đến căn phòng nơi mẹ Nam đang ở. Đó là một khu chung cư cũ nằm sâu trong hẻm.
Gặp bà cụ, Linh không khỏi xót xa. Bà ngồi đó, gầy gò, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra khoảng không. Khi Linh giới thiệu mình là vợ của Nam, bà bỗng nắm chặt tay cô, giọng thều thào:
Minh đâu? Thằng Minh đâu? Sao Nam không cứu nó? Nam nó bảo nó cứu được Minh mà...
Linh kiên nhẫn hỏi chuyện, và rồi sự thật dần hiện ra qua những mảnh ký ức vụn vỡ của người già. Minh là em trai của Nam. Trong vụ cháy năm đó, Nam vì quá sợ hãi đã chạy thoát thân trước, bỏ quên em trai đang ngủ trong buồng. Khi anh sực nhớ ra và định quay lại thì lửa đã bao trùm. May mắn thay, một người hàng xóm đã dũng cảm lao vào cứu được Minh, nhưng cậu bé bị bỏng nặng và sau đó được một gia đình người thân nhận nuôi để có điều kiện chữa trị tốt hơn ở nước ngoài. Nam từ đó luôn sống trong sự dằn vặt rằng mình là kẻ hèn nhát, là kẻ đã "bỏ rơi" em trai. Anh lắp camera ở khắp nơi vì anh sợ lịch sử lặp lại, sợ rằng trong một khoảnh khắc yếu lòng, anh lại đánh mất người thân yêu nhất thêm lần nữa.
Linh đứng lặng người. Hóa ra, Nam không phải là kẻ kiểm soát cực đoan, anh là một người đàn ông mang trên vai gánh nặng tâm lý quá lớn. Anh lắp camera không phải để theo dõi cô, mà để "canh chừng" chính sự yếu đuối của bản thân mình. Anh sợ một giây lơ là sẽ dẫn đến thảm kịch.
Linh trở về nhà khi trời đã sẩm tối. Căn nhà vắng lặng, không có ánh đèn. Cô bước vào, thấy Nam đang ngồi bó gối trong góc phòng khách, ngay dưới chiếc camera mà cô phát hiện đầu tiên. Thấy Linh, Nam ngước lên, đôi mắt hõm sâu, râu ria lởm chởm.
Em về rồi à? – Anh hỏi, giọng khàn đặc – Anh đang định tháo hết chúng xuống. Anh hiểu rồi, tình yêu không thể tồn tại trong sự giám sát.
Linh đi đến bên cạnh, quỳ xuống và ôm lấy Nam. Cô khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt thấu hiểu:
Em đã gặp mẹ. Em cũng đã biết về Minh. Nam ơi, tại sao anh lại chịu đựng tất cả một mình? Anh không phải là kẻ hèn nhát. Lúc đó anh cũng chỉ là một đứa trẻ, nỗi sợ hãi là bản năng. Việc Minh còn sống và khỏe mạnh là một phép màu, anh không cần phải trừng phạt mình suốt đời như thế.
Nam gục đầu vào vai vợ, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Bao nhiêu năm qua, anh đã cố gắng làm một người chồng hoàn hảo, một người con hiếu thảo để bù đắp cho lỗi lầm quá khứ. Anh tưởng rằng công nghệ có thể giúp anh kiểm soát được mọi rủi ro, nhưng anh quên mất rằng niềm tin mới là thứ bảo vệ vững chắc nhất cho một mái ấm.
Anh xin lỗi... anh chỉ muốn bảo vệ em... anh sợ mất em như cách anh suýt mất gia đình mình... – Nam nghẹn lời.
Linh nhẹ nhàng lau nước mắt cho chồng, cô đứng dậy, tự tay tháo những chiếc camera treo trên tường xuống, chỉ để lại một cái duy nhất ở hiên ngoài để báo khách.
Chúng ta sẽ không sống dưới sự giám sát của máy móc nữa. Chúng ta sẽ giám sát nhau bằng trái tim, bằng sự quan tâm và bằng cả sự thành thật. Từ ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc mẹ, và nếu có thể, hãy tìm cách liên lạc với Minh. Anh không đơn độc, Nam ạ.
Căn nhà nhỏ ở ngoại ô giờ đây đã thực sự trở nên ấm áp. Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng không còn cảm giác lạnh lẽo của sự nghi kỵ. Nam nhận ra rằng, thiết bị an ninh hiện đại nhất không phải là những thấu kính 4K, mà là sự minh bạch và đồng cảm giữa vợ chồng.
Câu chuyện về 6 chiếc camera đã trở thành một bài học đắt giá cho cuộc hôn nhân của họ. Họ học được cách đối diện với tổn thương của quá khứ thay vì lẩn tránh nó sau những bức tường kính vô hình. Trong cuộc sống, ai cũng có những "chiếc camera" của riêng mình – đó là những định kiến, nỗi sợ và sự kiểm soát. Nhưng chỉ khi ta dám tháo xuống những lớp mặt nạ đó, ta mới thực sự nhìn thấy nhau, hiểu nhau và yêu nhau trọn vẹn hơn.
Hạnh phúc không phải là không có rủi ro, mà là khi có rủi ro, chúng ta có một bàn tay để nắm chặt và một trái tim để tin tưởng tuyệt đối. Ánh đèn vàng trong căn phòng bếp tỏa ra hơi ấm, Linh và Nam cùng nhau chuẩn bị bữa tối, bỏ lại sau lưng những bóng đen của quá khứ, sẵn sàng viết tiếp chương mới của cuộc đời bằng tất cả sự chân thành.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.