Min menu

Pages

Cứ ngỡ bồn cầu hỏng bình thường, ai ngờ thợ sửa lôi ra một món đồ khiến tôi và chồng đại chiến ngay tại chỗ

Chương 1: Chiếc Hộp Bí Mật Và Vết Nứt Lòng Tin

Cái nắng oi ả của buổi chiều muộn như len lỏi qua từng khe cửa, khiến không khí trong căn chung cư nhỏ trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mai đứng trong nhà vệ sinh, tay cầm chiếc thụt cao su, trán lấm tấm mồ hôi. Chiếc bồn cầu dở chứng tắc nghẽn từ sáng, dù cô đã thử đủ mọi cách từ đổ nước nóng đến dùng hóa chất nhưng vẫn trơ trơ.

Nam, chồng cô, vừa đi làm về. Anh quăng chiếc cặp da lên ghế sofa, nới lỏng cà vạt rồi thở dài khi nghe tiếng xả nước bất lực từ phía trong. Anh bước vào, nhìn vợ với vẻ mệt mỏi:
— Em cứ để đấy, tối rồi, mai gọi thợ. Có mỗi cái việc cỏn con mà làm rùm beng cả ngày.

Mai quệt mồ hôi trên trán, giọng pha chút bực dọc:
— Anh nói hay nhỉ? Không sửa thì tối nay cả nhà đi vệ sinh ở đâu? Anh thì lúc nào cũng "để đấy", việc gì trong nhà cũng đến tay em.

Nam không đáp, anh lặng lẽ vào bếp rót ly nước. Mối quan hệ của họ dạo gần đây như một sợi dây đàn căng quá mức. Những lo toan về cơm áo gạo tiền, áp lực thăng tiến và những khoản nợ trả góp hàng tháng đã bào mòn đi sự lãng mạn thuở ban đầu. Họ ít nói chuyện với nhau hơn, mà hễ mở miệng là lại bắt đầu bằng những lời trách móc vụn vặt.

Chẳng mấy chốc, anh thợ sửa ống nước – một người đàn ông trung niên với bộ quần áo bảo hộ sờn cũ – đã có mặt. Ông lúi húi kiểm tra một hồi rồi kết luận:
— Cái này không phải tắc do giấy hay chất thải đâu chị ạ. Hình như có vật cứng mắc kẹt sâu bên trong cổ ngỗng rồi. Để tôi phải tháo hẳn bồn cầu ra mới lấy được.

Mai và Nam đứng tựa cửa nhìn ông thợ loay hoay. Tiếng kim loại va chạm với sứ vang lên lách cách. Khoảng mười lăm phút sau, ông thợ reo lên:
— Đây rồi! Thảo nào mà nó cứ nghẽn mãi.

Ông đưa ra một chiếc túi nilon nhỏ, bám đầy cặn bẩn nhưng bên trong thấp thoáng một vật gì đó lấp lánh. Khi lớp nilon được bóc ra, một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu đỏ hiện ra, dù đã bị ngấm nước và bám bẩn nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng.

Mai nheo mắt nhìn, rồi tim cô thắt lại. Cô giật lấy chiếc hộp, mở ra. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng loáng, viên đá chủ lớn đến mức khiến Mai choáng váng. Đây không phải kiểu trang sức mỹ ký rẻ tiền, mà là một món đồ xa xỉ có giá trị bằng cả năm tiền lương của hai vợ chồng cộng lại.

Mai run rẩy, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào chồng mình. Nam đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt anh biến sắc, từ ngạc nhiên chuyển sang tái mét rồi lại lúng túng lạ thường.




— "Cái... cái gì thế này? Nam, anh giải thích đi. Tại sao nó lại ở trong bồn cầu nhà mình?" — Mai thét lên, giọng lạc đi vì sốc.

Anh thợ sửa ống nước thấy không khí có vẻ căng thẳng, vội vàng thu dọn đồ đạc, nhận tiền công rồi lủi nhanh ra cửa, không quên để lại một cái nhìn đầy ái ngại. Căn nhà chỉ còn lại hai vợ chồng với chiếc nhẫn lấp lánh như một lời buộc tội đanh thép.

Nam lắp bắp:
— "Anh... anh không biết. Làm sao anh biết được nó ở đấy?"

— "Anh không biết? Anh nhìn kỹ đi! Đây là nhẫn kim cương, hiệu P.N mà tôi từng chỉ cho anh xem trong trung tâm thương mại. Anh nói chúng ta không đủ tiền mua, vậy mà giờ nó nằm ở đây, được gói ghém cẩn thận trong túi nilon để không bị ướt. Anh định tặng ai? Hay anh định giấu để làm gì?"

Cơn giận của Mai bùng phát như núi lửa. Cô nhớ lại những tháng ngày mình phải thắt lưng buộc bụng, không dám mua một chiếc váy mới, không dám đi ăn hàng để tiết kiệm tiền trả góp tiền nhà. Trong khi đó, chồng cô lại giấu một gia tài trong... toilet.

Nam vò đầu bứt tai, giọng cũng bắt đầu to hơn để khỏa lấp sự bối rối:
— "Em buồn cười thật! Nếu anh muốn giấu, anh thiếu gì chỗ mà phải vứt vào đấy? Có khi là của chủ nhà cũ, hay ai đó đánh rơi..."

— "Chủ nhà cũ nào? Chúng ta ở đây 3 năm rồi, bồn cầu mới hỏng sáng nay! Anh đừng có lấp liếm. Dạo này anh hay đi sớm về muộn, điện thoại thì đặt mật khẩu, lương thưởng thì mập mờ. Có phải anh định đem cái này đi tặng cho 'con nào' đúng không? Nhưng vì bị tôi nghi ngờ nên anh mới cuống cuồng vứt vào đó để tẩu tán?"

— "Mai! Em đừng có quá đáng! Anh đi làm đầu tắt mặt tối cũng chỉ vì cái nhà này. Em lúc nào cũng nghi ngờ, chất vấn như tội phạm!"

Cuộc tranh cãi nổ ra dữ dội. Những uất ức tích tụ bấy lâu nay tuôn ra như thác lũ. Mai ném chiếc nhẫn xuống sàn nhà, tiếng kim loại va chạm với gạch men lạnh lẽo. Cô bật khóc nức nở, cảm thấy mình như một kẻ ngốc bị phản bội ngay trong chính tổ ấm của mình. Nam nhìn vợ, rồi nhìn chiếc nhẫn, ánh mắt anh chợt tối sầm lại. Anh không giải thích thêm, chỉ cầm lấy chiếc chìa khóa xe rồi sầm sập bỏ đi, để lại Mai cô độc giữa căn nhà ngột ngạt.

Chương 2: Cuộc Truy Tìm Sự Thật Và Những Góc Khuất

Đêm đó, Nam không về. Mai ngồi bó gối trên sofa, chiếc nhẫn được cô lau sạch đặt trên bàn. Càng nhìn nó, cô càng thấy đau lòng. Sáng hôm sau, với đôi mắt sưng mọng, Mai quyết định phải tìm ra sự thật. Cô không thể sống trong sự nghi hoặc này thêm một phút nào nữa.

Cô mang chiếc nhẫn đến cửa hàng trang sức lớn nhất thành phố. Dựa vào mã số khắc trên vòng nhẫn, nhân viên kiểm tra hệ thống và xác nhận:
— "Thưa chị, chiếc nhẫn này được mua cách đây một tuần. Người mua là ông Nguyễn Hoài Nam."

Trời đất như sụp đổ dưới chân Mai. Đúng là tên anh, đúng là số chứng minh thư của anh. Vậy là không còn nhầm lẫn gì nữa. Nhưng tại sao anh lại mua nó? Tại sao lại giấu nó ở một nơi bẩn thỉu như thế?

Mai quay về nhà, lục lọi khắp nơi. Cô tìm thấy một tờ hóa đơn cũ nát trong túi áo khoác của Nam mà anh chưa kịp vứt. Đó là hóa đơn từ một tiệm cầm đồ. Mai bàng hoàng nhận ra, Nam đã cầm cố chiếc xe máy cũ của anh và rút hết tiền tiết kiệm chung của hai người để mua chiếc nhẫn này.

Đúng lúc đó, mẹ chồng Mai dưới quê lên chơi đột xuất. Thấy con dâu phờ phạc, nhà cửa lộn xộn, bà lo lắng hỏi han. Mai không kìm được lòng, vừa khóc vừa kể lại sự việc và đưa chiếc nhẫn cho bà xem.

Bà cụ nhìn chiếc nhẫn, lặng người một lát rồi thở dài:
— "Cái thằng này... sao nó lại dại dột thế này."

Bà nắm lấy tay Mai, giọng run run:
— "Mai à, mẹ biết tính thằng Nam. Nó khô khan, ít nói, nhưng nó thương con lắm. Cách đây nửa tháng, nó gọi điện về cho mẹ, hỏi mẹ về ngày cưới của hai đứa. Nó bảo năm nay là kỷ niệm 10 năm ngày hai đứa quen nhau, cũng là lúc con vất vả nhất vì vừa lo việc công ty vừa lo trả nợ nhà. Nó muốn mua cho con một món quà thật giá trị để bù đắp, để con không phải thua kém bạn bè."

Mai ngẩn người:
— "Nhưng nếu vậy, sao anh ấy không đưa cho con? Sao lại giấu trong bồn cầu?"

Bà cụ lắc đầu:
— "Mẹ không biết. Nhưng mẹ nhớ nó có nói là muốn tạo một bất ngờ thật lớn. Có lẽ..."

Mai bắt đầu xâu chuỗi lại mọi chuyện. Nam vốn tính hay quên và đôi khi có những hành động rất kỳ quặc khi muốn tạo bất ngờ. Cô nhớ lại buổi tối hai ngày trước, Nam cứ lúi húi trong nhà vệ sinh rất lâu. Có lẽ anh định giấu nó ở một chỗ nào đó thật kín đáo để chờ đúng ngày kỷ niệm, nhưng chẳng may chiếc hộp bị rơi xuống hoặc anh sơ ý làm đổ vào lỗ thoát nước lúc đang tìm chỗ giấu?

Sự nghi ngờ bắt đầu lung lay, nhưng cơn giận về việc anh tự ý dùng tiền tiết kiệm và cầm xe vẫn khiến Mai chưa thể nguôi ngoai. Đúng lúc này, điện thoại Mai rung lên. Một tin nhắn từ đồng nghiệp của Nam: "Chị Mai ơi, anh Nam bị ngất xỉu ở công ty, tụi em đang đưa anh ấy vào viện. Dạo này anh ấy làm tăng ca kinh khủng quá, toàn nhịn ăn để dành tiền..."

Chương 3: Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

Mai lao đến bệnh viện như điên dại. Nhìn Nam nằm trên giường bệnh, gương mặt hốc hác, làn da xanh xao vì kiệt sức, mọi oán giận trong cô tan biến sạch sành sanh. Bác sĩ bảo anh bị suy nhược cơ thể nặng do làm việc quá sức và ăn uống thất thường.

Khi Nam tỉnh dậy, thấy Mai đang ngồi bên cạnh nắm chặt tay mình, anh khẽ mỉm cười yếu ớt:
— "Anh xin lỗi... Anh làm hỏng hết mọi chuyện rồi đúng không?"

Mai nghẹn ngào:
— "Anh là đồ ngốc! Sao anh lại làm thế? Tiền bạc, nhẫn kim cương có quan trọng bằng sức khỏe của anh không? Anh có biết em đã nghĩ gì không?"

Nam thở dài, giọng trầm xuống:
— "Anh định gây bất ngờ cho em vào ngày kỷ niệm sắp tới. Anh biết em thích chiếc nhẫn đó từ lâu nhưng không bao giờ dám mua. Anh định giấu nó vào một hộp quà để trong nhà tắm, chỗ em hay để mỹ phẩm. Nhưng tối đó, lúc anh đang loay hoay thì con mèo nhà mình nhảy vào làm anh giật mình, chiếc hộp rơi thẳng xuống bồn cầu. Anh hoảng quá, định dùng gậy khều lên nhưng nó lại càng trôi sâu vào trong. Anh sợ em mắng, sợ em biết anh tiêu hết tiền tiết kiệm nên mới định im lặng rồi gọi thợ sửa lúc em đi vắng... Ai ngờ bồn cầu tắc ngay sáng hôm sau khi anh chưa kịp xử lý."

Mai dở khóc dở cười. Hóa ra cái sự "phi logic" và "vụng về" của chồng lại chính là nguồn cơn của một vụ nổ lớn. Anh đã cố gắng trở nên lãng mạn theo cách vụng về nhất có thể.

— "Em xin lỗi vì đã không tin anh, vì đã nói những lời tổn thương." — Mai gục đầu vào vai chồng.

Nam xoa đầu vợ:
— "Anh cũng có lỗi. Anh cứ nghĩ chỉ cần mang lại vật chất cho em là đủ, mà quên mất rằng điều em cần nhất là sự sẻ chia và minh bạch. Từ giờ, có việc gì mình cũng bàn bạc với nhau nhé, đừng giấu giếm cái gì nữa, nhất là giấu trong... bồn cầu."

Cả hai cùng bật cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài. Chiếc nhẫn kim cương sau đó đã được Mai mang đi bán lại. Cô dùng số tiền đó để chuộc lại chiếc xe cho Nam, đóng một phần tiền nhà và dành một khoản nhỏ để hai vợ chồng đi du lịch một chuyến ngắn ngày.

Bài học mà Mai và Nam nhận được thật đắt giá: Trong hôn nhân, lòng tin và sự giao tiếp chính là sợi dây gắn kết bền vững nhất. Những món quà vật chất dù xa xỉ đến đâu cũng không bao giờ thay thế được sự thấu hiểu và trân trọng lẫn nhau. Đôi khi, một sự cố trớ trêu lại là liều thuốc thử để hai người nhận ra giá trị thực sự của người bạn đời đang ở ngay bên cạnh mình. Căn nhà nhỏ giờ đây không còn ngột ngạt nữa, bởi tiếng cười và sự ấm áp đã thực sự trở lại.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.