Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Và Những Tờ Vé Số Bỏ Quên
Đêm thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ tĩnh lặng đầy tâm tư. Những ánh đèn cao áp hắt xuống mặt đường nhựa sũng nước, tạo nên những vệt sáng loang lổ như những mảnh gương vỡ. Kim đồng hồ trên tòa cao ốc phía xa đã nhích dần về con số mười một. Gió lùa qua các kẽ lá, mang theo cái se lạnh luồn vào từng thớ áo của những người còn mưu sinh muộn.
Linh kéo cao cổ chiếc áo khoác, đứng nép dưới mái hiên của một cửa hàng thời trang đã đóng cửa để chờ chuyến xe công nghệ cuối cùng. Cô vừa kết thúc buổi làm việc tăng ca tại văn phòng kiến trúc. Một ngày dài trôi qua với những bản vẽ chằng chịt và những áp lực về thời hạn hoàn thành đã khiến Linh kiệt sức. Cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà, thả mình xuống chiếc giường êm ái và quên đi tất cả.
Giữa không gian im lìm ấy, một bóng người gầy gò, nhỏ thỏ bước đi run rẩy trên vỉa hè. Đó là một cụ bà với chiếc nón lá đã sờn rách, đôi dép tổ ong cũ mòn lẹt xẹt trên nền gạch. Trên tay cụ là xấp vé số mỏng dính, được bao bọc cẩn thận trong một miếng nilon để tránh mưa.
Cụ bà dừng lại trước mặt Linh, giọng nói thều thào, đứt quãng vì gió lạnh:
— Cô ơi, cô mua giúp già mấy tờ vé số cuối cùng với. Còn có mấy tờ thôi cô...
Linh nhìn xuống xấp vé số trên đôi bàn tay gầy guộc, lớp da nhăn nheo như vỏ cây khô của cụ. Dưới ánh đèn đường, gương mặt cụ hằn sâu những nếp chân chim của sự cơ cực, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh. Linh thoáng chút chạnh lòng. Ở cái tuổi này, lẽ ra cụ phải được quây quần bên con cháu, hưởng cái hơi ấm của gia đình, vậy mà giờ này cụ vẫn phải lặn lội ngoài đường trong đêm mưa lạnh lẽo.
Linh mở ví. Trong ngăn nhỏ, cô còn lại một tờ tiền mệnh giá năm trăm nghìn đồng và một ít tiền lẻ. Cô nhìn sang xấp vé số trên tay cụ, chỉ còn đúng năm tờ. Bình thường, giá của năm tờ vé số này chỉ là năm mươi nghìn đồng. Nhưng khi nhìn vào đôi vai gầy đang run lên bần bật của cụ bà, Linh bỗng đổi ý. Cô rút tờ năm trăm nghìn ra, nhẹ nhàng đặt vào bàn tay run rẩy của cụ.
Cụ bà hốt hoảng, định thối lại tiền:
— Cô ơi, nhầm rồi cô. Năm tờ có năm mươi nghìn thôi. Già không có tiền thối đâu cô ơi...
Linh giữ chặt lấy tay cụ, nở một nụ cười ấm áp:
— Bà ơi, không nhầm đâu ạ. Đây là tiền thưởng dự án của cháu hôm nay. Cháu vừa nhận được một khoản kha khá nên muốn chia sẻ chút may mắn này cho bà. Bà cứ cầm lấy, coi như cháu mua ủng hộ bà với giá gấp năm, gấp mười lần để bà về ngủ sớm. Trời lạnh lắm rồi bà ạ.
Cụ bà sững người, đôi mắt vốn đã đục mờ giờ đây bỗng nhòe đi vì nước mắt. Cụ mấp máy môi nhưng không nói nên lời, chỉ biết nắm chặt lấy tay Linh. Sự tử tế bất ngờ giữa đêm khuya khiến trái tim già nua của cụ như được sưởi ấm. Cụ run run đưa năm tờ vé số cho Linh, giọng nghẹn ngào:
— Cảm ơn cô... cảm ơn cô tốt bụng quá. Già sẽ về ngay đây. Chúc cô luôn gặp nhiều điều tốt lành trong cuộc sống.
Linh đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cụ bà khuất dần sau ngã tư. Chiếc xe công nghệ cũng vừa tới. Ngồi trên xe, nhìn qua cửa kính nhòe nước, Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ kỳ. Cái mệt mỏi của một ngày làm việc mệt nhoài dường như đã tan biến, thay vào đó là một niềm vui âm ỉ, dịu dàng. Cô cất năm tờ vé số vào ngăn kéo nhỏ trong túi xách, rồi chìm vào giấc ngủ chập chờn khi xe lăn bánh về nhà.
Những ngày sau đó, Linh lại quay cuồng với công việc. Câu chuyện đêm mưa ấy dần lùi vào một góc nhỏ trong ký ức của cô. Cô cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc dò xem những tờ vé số kia có trúng hay không, bởi với Linh, giá trị của chúng đã được hiện thực hóa ngay khoảnh khắc cụ bà được trở về nhà sớm hơn thường lệ.
Một tháng sau, công ty kiến trúc của Linh nhận được một hợp đồng lớn từ một tập đoàn uy tín. Điều bất ngờ là người đại diện của tập đoàn đó, một người đàn ông trung niên lịch lãm tên Nam, lại yêu cầu được gặp trực tiếp người kiến trúc sư đã thiết kế bản vẽ sơ bộ. Khi Linh bước vào phòng họp, ông Nam nhìn cô một hồi lâu rồi mỉm cười hỏi:
— Cô có nhớ tôi không?
Linh ngơ ngác, lục tìm trong trí nhớ nhưng không thấy hình dáng nào tương đồng. Cô mua những tờ vé số cuối cùng của cụ bà lúc 11h đêm với giá gấp 5 lần, nói rằng: "Đây là tiền thưởng của cháu, cháu muốn chia sẻ may mắn này cho bà để bà về ngủ sớm". 11h đêm, khi cả thành phố chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, vẫn có những đôi chân mỏi mệt đi tìm sự mưu sinh. Cô gái ấy đã chọn cách trở thành "quý nhân" thầm lặng, dùng lý do tiền thưởng để mua lại sự vất vả của bà cụ, biến những tờ vé số cuối cùng thành sợi dây kết nối hai tâm hồn đồng điệu. Câu nói của cô gái không chỉ giúp bà cụ có thêm thu nhập, mà còn gieo vào lòng bà niềm tin rằng thế giới này vẫn luôn ưu ái những người lao động chân chính, và may mắn là thứ có thể lan tỏa.
Đêm thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ tĩnh lặng đầy tâm tư. Những ánh đèn cao áp hắt xuống mặt đường nhựa sũng nước, tạo nên những vệt sáng loang lổ như những mảnh gương vỡ. Kim đồng hồ trên tòa cao ốc phía xa đã nhích dần về con số mười một. Gió lùa qua các kẽ lá, mang theo cái se lạnh luồn vào từng thớ áo của những người còn mưu sinh muộn. Linh kéo cao cổ chiếc áo khoác, đứng nép dưới mái hiên của một cửa hàng thời trang đã đóng cửa để chờ chuyến xe công nghệ cuối cùng. Cô vừa kết thúc buổi làm việc tăng ca tại văn phòng kiến trúc. Một ngày dài trôi qua với những bản vẽ chằng chịt và những áp lực về thời hạn hoàn thành đã khiến Linh kiệt sức. Cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà, thả mình xuống chiếc giường êm ái và quên đi tất cả.
Giữa không gian im lìm ấy, một bóng người gầy gò, nhỏ thỏ bước đi r:un r:ẩy trên vỉa hè. Đó là một cụ bà với chiếc nón lá đã sờn rách, đôi dép tổ ong cũ mòn lẹt xẹt trên nền gạch. Trên tay cụ là xấp vé số mỏng dính, được bao bọc cẩn thận trong một miếng nilon để tránh mưa. Cụ bà dừng lại trước mặt Linh, giọng nói thều thào, đứt quãng vì gió lạnh:
— Cô ơi, cô mua giúp già mấy tờ vé số cuối cùng với. Còn có mấy tờ thôi cô...
Linh nhìn xuống xấp vé số trên đôi bàn tay gầy guộc, lớp da nhăn nheo như vỏ cây khô của cụ. Dưới ánh đèn đường, gương mặt cụ hằn sâu những nếp chân chim của sự cơ cực, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh. Linh thoáng chút chạnh lòng. Cô mở ví, rút tờ năm trăm nghìn ra, nhẹ nhàng đặt vào bàn tay r:un r:ẩy của cụ. Cụ bà hốt hoảng, định thối lại tiền:
— Cô ơi, nhầm rồi cô. Năm tờ có năm mươi nghìn thôi. Già không có tiền thối đâu cô ơi...
Linh giữ chặt lấy tay cụ, nở một nụ cười ấm áp:
— Bà ơi, không nhầm đâu ạ. Đây là tiền thưởng dự án của cháu hôm nay. Cháu vừa nhận được một khoản kha khá nên muốn chia sẻ chút may mắn này cho bà. Bà cứ cầm lấy, coi như cháu mua ủng hộ bà với giá gấp năm, gấp mười lần để bà về ngủ sớm. Trời lạnh lắm rồi bà ạ.
Cụ bà s:ững người, đôi mắt vốn đã đục mờ giờ đây bỗng nhòe đi vì nước mắt. Cụ mấp máy môi nhưng không nói nên lời, chỉ biết nắm chặt lấy tay Linh. Sự t:ử tế bất ngờ giữa đêm khuya khiến trái tim già nua của cụ như được sưởi ấm. Cụ r:un r:un đưa năm tờ vé số cho Linh, giọng ngh:ẹn ng:ào:
— Cảm ơn cô... cảm ơn cô tốt bụng quá. Già sẽ về ngay đây. Chúc cô luôn gặp nhiều điều tốt lành trong cuộc sống.
Linh đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cụ bà khuất dần sau ngã tư. Những ngày sau đó, Linh lại quay cuồng với công việc. Một tháng sau, công ty kiến trúc của Linh nhận được một hợp đồng lớn từ một tập đoàn uy tín. Điều bất ngờ là người đại diện của tập đoàn đó, một người đàn ông trung niên lịch lãm tên Nam, lại yêu cầu được gặp trực tiếp người kiến trúc sư đã thiết kế bản vẽ sơ bộ. Khi Linh bước vào phòng họp, ông Nam nhìn cô một hồi lâu rồi mỉm cười hỏi:
— Cô có nhớ tôi không?
Linh ngơ ngác, lục tìm trong trí nhớ nhưng không thấy hình dáng nào tương đồng. Cô lúng túng đáp:
— Dạ, thưa ông Nam... dường như chúng ta chưa từng gặp nhau trước đây ạ?
Ông Nam bật cười, nụ cười hiền hậu che đi nét sắc sảo của một doanh nhân dày dạn kinh nghiệm. Ông đẩy một tấm ảnh chụp từ camera hành trình của một chiếc xe hơi sang trọng về phía Linh. Trong ảnh, dưới làn mưa mờ ảo, một cô gái trẻ đang nắm lấy tay một cụ bà bán vé số.
— Đêm hôm đó, tôi ngồi trong xe chờ đối tác ngay phía sau trạm xe buýt. Tôi đã chứng kiến tất cả. Không phải ai cũng sẵn sàng bỏ ra số tiền gấp mười lần để mua lại sự nghỉ ngơi cho một người xa lạ. Mẹ tôi ngày xưa cũng từng đi bán vé số để nuôi tôi ăn học, nên hình ảnh đó làm tôi rất xúc động.
Linh đỏ mặt, cô không ngờ hành động nhỏ của mình lại được người khác ghi lại. Cô khiêm tốn:
— Dạ, đó chỉ là chút lòng thành thôi ạ. Cháu thấy thương bà cụ quá nên muốn giúp chút ít.
Ông Nam gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng:
— Một kiến trúc sư giỏi cần cái đầu lạnh, nhưng một công trình vĩ đại cần một trái tim nóng. Tôi chọn công ty của cô không chỉ vì bản vẽ của cô xuất sắc, mà vì tôi tin vào nhân cách của người vẽ ra nó.
Buổi ký kết hợp đồng diễn ra suôn sẻ. Linh bước ra khỏi văn phòng trong niềm hạnh phúc tột cùng. Cô vội vàng lục tìm trong ngăn kéo nhỏ của túi xách – nơi cô vẫn để năm tờ vé số cũ như một kỷ vật của lòng tốt. Cô nghĩ thầm: "Có lẽ mình nên dò thử xem, biết đâu may mắn lại nhân đôi". Nhưng khi vừa cầm điện thoại lên, tim Linh bỗng đập loạn nhịp. Dòng số trên cả năm tờ vé số cô đang giữ đều trùng khớp hoàn toàn với giải đặc biệt của ngày hôm ấy. Tổng giá trị giải thưởng lên đến hàng tỷ đồng. Linh bàng hoàng đứng không vững, hơi thở dồn dập. Một cô gái trẻ lương ba cọc ba đồng, bỗng chốc sở hữu một số tiền quá lớn. Nhưng niềm vui chưa kịp thành hình thì một nỗi lo âu, một sự dằn vặt bỗng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô.
Chương 2: Cơn Bão Lòng Và Sự Sụp Đổ Của Niềm Tin
Số tiền trúng số khổng lồ như một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc cơ thể Linh, khiến cô mất ngủ nhiều đêm liền. Một mặt, cô nghĩ đến căn nhà dột nát của bố mẹ ở quê, nghĩ đến ước mơ mở một văn phòng kiến trúc riêng. Mặt khác, gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay r:un r:ẩy của cụ bà đêm hôm đó cứ hiện lên trong tâm trí cô. Linh tự hỏi: "Nếu không có cụ bán cho mình, nếu mình không giúp cụ, thì tờ vé số này đâu thuộc về mình? Đây là may mắn của mình, hay là tài sản của cụ?".
Trong lúc Linh còn đang đấu tranh tâm lý dữ dội, một biến cố bất ngờ ập đến. Thông tin về việc có một người kiến trúc sư trẻ trúng số độc đắc bằng cách mua giúp bà cụ bán vé số bỗng dưng bị rò rỉ. Không biết từ đâu, cư dân mạng bắt đầu bàn tán xôn xao. Đỉnh điểm của drama là khi một đoạn video ngắn được cắt ghép xuất hiện trên mạng xã hội. Trong video, ai đó đã quay lại cảnh Linh cầm xấp vé số trúng giải, nhưng lại chèn vào những dòng phụ đề mang tính dẫn dắt: "Cô gái trẻ 'lừa' bà cụ lấy tờ vé số độc đắc bằng vài đồng tiền lẻ?".
Sự việc bùng nổ vượt quá tầm kiểm soát. Linh bị cộng đồng mạng tấn công dữ dội. Những đồng nghiệp vốn trước nay ghen tị với tài năng của cô bắt đầu xì xào sau lưng.
— Nhìn hiền lành thế mà tâm địa khó lường thật. Chắc biết trước số đó trúng nên mới giả vờ làm người tốt để mua đứt chứ gì?
— Thảo nào nhận được hợp đồng của tập đoàn lớn, chắc cũng dùng chiêu trò cả thôi.
Linh rơi vào trạng thái hoảng loạn. Cô cố gắng giải thích nhưng không ai nghe. Đau lòng hơn, một buổi chiều nọ, khi Linh đang đứng trước cổng công ty, cô thấy một nhóm người lạ mặt đang vây quanh một bà cụ. Đó chính là bà cụ bán vé số đêm hôm đó. Nhưng cụ không còn vẻ hiền lành, khắc khổ nữa. Một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc hở hang, xưng là con dâu của cụ, đang gào thét:
— Mọi người xem, cô kiến trúc sư này cướp tiền của mẹ chồng tôi! Bà già lú lẫn nên bị cô ta lừa mất mấy tờ vé số tiền tỷ. Trả lại tiền cho chúng tôi!
Bà cụ đứng đó, đôi mắt đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Cụ lắp bắp:
— Tôi... tôi không biết... Cô ấy tốt lắm mà...
Nhưng người con dâu giật lấy tay cụ, nạt nộ:
— Mẹ im đi! Mẹ già rồi nên không biết mình bị lừa. Cô ta giàu sang trên xương máu của mẹ đấy!
Linh tiến lại gần, giọng r:un r:ẩy:
— Bà ơi, cháu không có lừa bà. Hôm đó cháu thật lòng muốn giúp bà mà. Số tiền này cháu cũng chưa hề động tới...
Người con dâu lao đến, định tát Linh:
— Đồ dối trá! Không lừa sao cô không trả lại ngay từ đầu? Đợi đến khi báo chí đăng tin mới chịu thừa nhận à?
Đúng lúc đó, ông Nam xuất hiện. Với uy quyền của mình, ông yêu cầu đám đông giải tán và mời tất cả vào văn phòng làm việc. Không khí trong phòng họp căng thẳng như dây đàn. Người con dâu của cụ bà liên tục đưa ra những yêu sách về tiền bạc, đòi Linh phải trả lại toàn bộ số tiền trúng số cộng với một khoản "bồi thường tinh thần".
Linh nhìn bà cụ, lòng đau thắt lại. Cô thấy sự t:ử tế của mình bỗng chốc trở thành một tấn trò đời kệch cỡm. Cô nhìn sâu vào mắt bà cụ, hy vọng tìm thấy một chút sự thấu hiểu, nhưng bà cụ chỉ cúi gầm mặt, dường như bà cũng đang bị áp lực từ phía con cháu mình. Linh nấc nghẹn:
— Cháu đã định tìm bà để chia sẻ số tiền này, thực sự là như vậy. Nhưng cháu không ngờ mọi chuyện lại đi đến nước này.
Người con dâu cười khẩy:
— Nói thì ai chẳng nói được. Tiền trao cháo múc, cô đưa tiền đây thì chúng tôi đi, bằng không tôi sẽ kiện cô ra tòa vì tội l:ừa đ:ảo người già!
Linh cảm thấy sụp đổ. Niềm tin vào lòng tốt và sự t:ử tế trong cô bị rạn nứt nghiêm trọng. Cô tự hỏi, liệu hành động giúp đỡ đêm đó là đúng hay sai? Tại sao một cử chỉ đẹp lại dẫn đến một bi kịch đau đớn như vậy?
Chương 3: Ánh Sáng Phía Sau Cơn Mưa Và Bài Học Về Lòng Tự Trọng
Trận tranh cãi kéo dài hàng giờ đồng hồ. Linh ngồi lặng lẽ, đôi mắt đỏ hoe. Cuối cùng, cô đứng dậy, nhìn thẳng vào người con dâu đang tham lam và nhìn sang bà cụ đang r:un r:ẩy. Linh hít một hơi thật sâu, giọng cô bình tĩnh đến lạ kỳ:
— Chị nói đúng, số tiền này nếu xét về lý, cháu đã mua hợp pháp. Nhưng xét về tình, nó khởi đầu từ một sự sẻ chia. Cháu sẽ không giữ một đồng nào cho bản thân mình cả.
Linh lấy túi xách, rút ra năm tờ vé số trúng thưởng cùng với giấy tờ chứng minh cô chưa hề làm thủ tục lĩnh thưởng. Cô đặt chúng lên bàn.
— Cháu sẽ giao toàn bộ số vé số này cho bà cụ. Nhưng với một điều kiện...
Người con dâu mắt sáng rực, định vồ lấy nhưng ông Nam đã ngăn lại. Linh tiếp tục:
— Cháu muốn mời một văn phòng đại diện quản lý tài sản độc lập và có sự chứng kiến của chính bà cụ. Toàn bộ số tiền này sẽ được lập thành một quỹ dưỡng lão cho bà, đảm bảo bà có cuộc sống sung túc đến cuối đời mà không phải đi bán vé số nữa. Hàng tháng bà sẽ nhận được một khoản tiền sinh hoạt. Còn những người khác... — Linh nhìn xoáy vào người con dâu — Sẽ không ai được chạm vào số tiền gốc nếu không có sự đồng ý của bà và sự giám sát của bên quản lý.
Người con dâu mặt biến sắc, t:ức t:ối:
— Cô là cái gì mà đòi ra điều kiện? Tiền của mẹ chồng tôi thì phải đưa cho chúng tôi quản lý chứ!
Lúc này, bà cụ bỗng ngẩng đầu lên. Một sự kiên định lạ thường xuất hiện trong đôi mắt đục mờ. Bà đứng dậy, tiến về phía Linh và cầm lấy tay cô, giống hệt như cái đêm mưa ấy. Bà quay sang con dâu, giọng đanh thép:
— Đủ rồi! Mẹ tuy già nhưng mẹ chưa lú. Đêm đó, nếu không có cô gái này, mẹ đã gục ngã vì lạnh và đói. Cô ấy cho mẹ tiền, cho mẹ sự tôn nghiêm. Còn các người, từ lúc nghe tin mẹ có thể trúng số, các người chỉ biết đến tiền, hành hạ mẹ phải đi đòi tiền một người tốt. Mẹ sẽ làm theo ý cô Linh. Số tiền này là của mẹ, mẹ sẽ dùng nó để vào viện dưỡng lão, không phiền đến các người nữa.
Người con dâu cứng họng, không ngờ người mẹ chồng hiền lành bấy lâu nay lại phản kháng mạnh mẽ như vậy. Ả hậm hực bỏ đi, để lại căn phòng một sự im lặng nhẹ nhõm.
Bà cụ quay lại nhìn Linh, bà khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát:
— Cô Linh ơi, già xin lỗi cô. Già vì yếu lòng mà để chúng nó dẫn dắt làm khổ cô. Già không cần tiền tỷ đâu, già chỉ cần cái tình người mà cô đã cho già đêm đó thôi.
Linh ôm lấy bà cụ, cảm giác ấm áp lại ùa về. Cô nhẹ nhàng nói:
— Bà đừng trách mình. Tiền bạc đôi khi làm mờ mắt con người, nhưng nó không thể mua được sự bình yên trong tâm hồn. Bà cứ giữ lấy số tiền này để an dưỡng tuổi già. Đó là món quà mà ông trời muốn bù đắp cho sự vất vả cả đời của bà.
Ông Nam chứng kiến toàn bộ câu chuyện, ông tiến tới vỗ vai Linh:
— Chúc mừng cô, Linh. Cô đã vượt qua một bản vẽ khó nhất cuộc đời mình – đó là bản vẽ về lòng tự trọng và sự bao dung. Dự án sắp tới, tôi hoàn toàn tin tưởng giao cho cô.
Sau sự cố đó, Linh không trở nên giàu sang nhờ trúng số, nhưng cô nhận được thứ giá trị hơn nhiều: Đó là sự kính trọng của đồng nghiệp, niềm tin từ đối tác và một người bà nuôi luôn yêu thương cô hết mực. Bà cụ vào sống trong một viện dưỡng lão cao cấp, nơi có những người bạn già và sự chăm sóc y tế tốt nhất. Linh thường xuyên đến thăm bà vào mỗi cuối tuần.
Câu chuyện về cô kiến trúc sư và bà cụ bán vé số được lan truyền lại, nhưng lần này với một thông điệp hoàn toàn khác. Người ta không còn bàn tán về số tiền tỷ, mà họ nói về cách một người trẻ đã bảo vệ lòng tốt của mình trước cám dỗ và áp lực.
Một đêm mưa khác, Linh lại đứng chờ xe dưới mái hiên cũ. Cô nhìn thấy một người lao công đang miệt mài quét lá dưới ánh đèn đường. Cô mỉm cười, lấy ra một bình trà nóng trong túi xách, tiến lại gần và sẻ chia. Cô hiểu rằng, may mắn không nằm ở những con số trên tờ vé số, mà nằm ở khả năng chúng ta có thể sưởi ấm trái tim nhau giữa cuộc đời đôi khi lạnh lẽo này. Sự t:ử tế, khi được cho đi một cách vô tư, sẽ luôn tìm đường quay trở về với chủ nhân của nó, theo một cách rực rỡ nhất.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.