Min menu

Pages

Chồng nói đi công tác 2 ngày, đến ngày thứ 3 vẫn mất liên lạc, tôi tìm đến khách sạn thì phát hiện sự thật không ngờ... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


**CHƯƠNG 1 – CUỘC GỌI BỊ NGẮT GIỮA ĐÊM**

Đêm đó mưa không lớn, nhưng đủ để làm con hẻm nhỏ trước nhà tôi trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Tôi đang dọn lại mâm cơm tối thì điện thoại rung lên.

“Anh đi công tác 2 ngày, em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé.”

Giọng chồng tôi – Nam – vẫn bình thản như mọi khi. Nhưng có một thứ gì đó rất lạ. Không phải ở lời nói, mà ở cách anh ngập ngừng nhẹ ở cuối câu.

Tôi hỏi lại:
– “Công ty lại gấp hả anh? Sao báo sát vậy?”

Đầu dây bên kia im một nhịp rồi anh cười:
– “Ừ, dự án đột xuất. Anh đi với sếp, chắc bận lắm. Đừng lo.”

Chưa kịp nói thêm, cuộc gọi tắt.

Tôi đứng lặng vài giây. Nam trước giờ đi đâu cũng rõ ràng, chưa từng cúp máy nhanh như vậy. Cảm giác bất an len lên, nhưng tôi tự trấn an: “Chắc mình nghĩ nhiều.”

Ngày đầu trôi qua bình thường. Nhưng đến ngày thứ hai, tôi gọi thì thuê bao. Nhắn tin không trả lời.

Sang ngày thứ ba…

Vẫn im lặng.

Tôi bắt đầu hoảng.

Buổi chiều, tôi chạy đến công ty anh. Bảo vệ nhìn tôi lạ lẫm:
– “Anh Nam nghỉ phép từ hôm trước rồi chị ạ.”

Tôi sững người:
– “Nghỉ phép? Anh ấy nói đi công tác mà…”

Ông bảo vệ lắc đầu:
– “Không có lịch công tác nào cả.”

Tim tôi như rơi xuống.

Tôi gọi cho vài đồng nghiệp của anh, ai cũng nói không biết. Có người còn ngập ngừng:
– “Chị thử… hỏi lại xem sao. Dạo này anh Nam hơi khác.”

Khác?

Tôi đứng giữa đường, tay lạnh buốt. Một câu hỏi cứ lặp lại trong đầu: **Anh ấy đang ở đâu?**

Đêm đó, tôi quyết định tìm đến khách sạn nơi công ty thường đặt phòng cho nhân viên. Tôi không chắc mình sẽ tìm thấy gì, nhưng trực giác nói rằng: phải đi.

Mưa lại rơi.

Và tôi không ngờ, chỉ một bước vào sảnh khách sạn, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác.

---

**CHƯƠNG 2 – CÁNH CỬA KHÔNG NÊN MỞ**


Sảnh khách sạn sáng đèn vàng, yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập.

Tôi bước tới quầy lễ tân:
– “Cho tôi hỏi… có anh Nguyễn Văn Nam đặt phòng không?”

Cô lễ tân nhìn máy tính, gõ vài dòng rồi lịch sự đáp:
– “Dạ có chị. Phòng 704.”

Tôi cảm ơn rồi quay đi, nhưng cô ấy gọi lại:
– “Chị là người nhà anh Nam ạ?”

Tôi gật đầu.

Cô hơi chần chừ:
– “Anh ấy… có khách đi cùng.”

Câu nói đó như một nhát cắt.

Tôi lên thang máy. Tầng 7. Mỗi số nhảy lên là một nhịp tim tôi nặng thêm.

Đứng trước phòng 704, tôi không gõ ngay.

Tôi nghe thấy tiếng cười.

Một giọng nữ.

Rất nhẹ.

Rồi giọng Nam:
– “Em đừng lo, chuyện này anh sẽ sắp xếp.”

Tôi đứng chết lặng.

Tay tôi run đến mức gần như không giữ nổi chìa khóa dự phòng mà lễ tân vừa đưa (tôi nói dối rằng cần kiểm tra đồ thất lạc để lấy được quyền mở phòng).

Một tiếng “tách”.

Cửa mở.

Không có cảnh tượng nào ồn ào. Không có gì quá kịch tính như tôi tưởng tượng.

Chỉ là… Nam đang ngồi trên ghế sofa. Đối diện là một người phụ nữ lạ. Cô ấy nhìn tôi, sững lại. Nam cũng đứng bật dậy.

Khoảnh khắc đó, cả căn phòng như đông cứng.

– “Em… sao em lại ở đây?” – Nam lắp bắp.

Tôi không trả lời ngay. Tôi nhìn anh. Nhìn cái vali còn chưa kịp mở. Nhìn sự im lặng nặng nề giữa ba người.

Tôi hỏi, giọng khô:
– “Công tác 2 ngày của anh… là thế này sao?”

Người phụ nữ kia đứng lên:
– “Anh Nam, em ra ngoài trước…”

Nhưng tôi giơ tay:
– “Không cần. Ở lại đi. Tôi cũng muốn biết rõ.”

Nam bước tới, giọng hạ xuống:
– “Không phải như em nghĩ…”

Tôi cười nhẹ, nhưng nước mắt bắt đầu tràn:
– “Vậy thì như thế nào? Công ty nghỉ phép, đi công tác giả, mất liên lạc 3 ngày… là chuyện gì?”

Anh im lặng.

Sự im lặng đó đau hơn mọi câu trả lời.

Người phụ nữ kia nói nhỏ:
– “Chị… em chỉ đang bàn công việc với anh ấy thôi.”

Tôi quay sang:
– “Công việc gì mà phải giấu vợ?”

Không ai trả lời.

Tôi thấy mình đứng giữa một mớ hỗn loạn, nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải là sự xuất hiện của cô ấy… mà là việc Nam không còn nhìn thẳng vào mắt tôi như trước.

Tôi rời phòng, không đập phá, không la hét.

Chỉ là bước đi.

Nhưng khi vào thang máy, tôi mới nhận ra tay mình lạnh đến tê dại.

---

**CHƯƠNG 3 – SỰ THẬT SAU CÁNH CỬA KHÉP LẠI**


Hai ngày sau, Nam về nhà.

Anh đứng trước cửa, áo ướt nhẹ vì mưa, mắt thâm quầng.

– “Anh xin lỗi.” – câu đầu tiên anh nói.

Tôi không mời anh vào ngay. Tôi đứng im.

– “Em cần một lời giải thích rõ ràng. Không phải xin lỗi.”

Nam thở dài. Lần đầu tiên tôi thấy anh mệt mỏi đến vậy.

– “Người phụ nữ hôm đó… là đối tác mới. Dự án cần gấp nên anh phải gặp riêng để thương lượng. Nhưng vì sợ em lo, anh giấu. Anh sai.”

Tôi nhìn anh:
– “Giấu chỉ là một phần. Còn mất liên lạc thì sao?”

Anh cúi đầu:
– “Điện thoại anh bị rơi, hư mất. Anh định mua cái mới rồi gọi cho em… nhưng mọi thứ rối quá.”

Tôi im lặng.

Không có bằng chứng nào để tôi tin ngay. Nhưng cũng không có gì đủ rõ để tôi kết tội.

Tôi hỏi:
– “Vậy tại sao không nói thật từ đầu?”

Nam nhìn tôi:
– “Anh sợ em lo. Nhưng anh không nghĩ sự im lặng lại làm mọi thứ tệ hơn.”

Khoảng lặng kéo dài.

Cuối cùng, tôi nói:
– “Anh biết điều làm em sợ nhất không? Không phải là người phụ nữ đó. Mà là việc em không còn nhận ra anh đang nghĩ gì nữa.”

Nam bước tới, giọng khàn:
– “Anh sẽ thay đổi. Nếu em còn cho anh cơ hội.”

Tôi quay đi. Ngoài trời, mưa đã tạnh.

Tôi nghĩ rất lâu.

Tha thứ không phải là quên đi, mà là chấp nhận một sự thật không còn trọn vẹn như trước.

Tôi nói:
– “Em cần thời gian.”

Nam gật đầu. Không tranh cãi.

---

Một tháng sau, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Không còn những chuyến đi “mất tích”. Không còn những khoảng im lặng kéo dài.

Tôi nhận ra một điều:

Niềm tin không vỡ vì một khoảnh khắc… mà vì những im lặng không được giải thích.

Và hôn nhân, đôi khi không cần hoàn hảo.

Chỉ cần đủ thật để không lạc nhau giữa những điều chưa nói.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.