Min menu

Pages

Chỉ nhận lời làm vợ "giả" của giám đốc trong một đêm, cô lao công không ngờ lại vô tình lại khiến cuộc đời mình thay đổi mãi về sau... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


**CHƯƠNG 1 – ĐÊM HỢP ĐỒNG GIẢ VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ TUỲ TIỆN**

Tiếng mưa đập lộp bộp lên mái kính của tòa nhà cao tầng giữa trung tâm thành phố. Dưới ánh đèn vàng lạnh lẽo, Linh – cô lao công mặc bộ đồng phục cũ bạc màu – đang cúi người lau vội sàn hành lang tầng 18.

“Cô làm nhanh lên. Hôm nay có khách quan trọng, đừng để sai sót gì!” – giọng quản lý vang lên qua bộ đàm.

Linh gật đầu, không đáp. Cô quen với việc bị thúc giục. Ba năm làm lao công ở đây, cô học cách im lặng nhiều hơn nói.

Nhưng tối nay, mọi thứ không bình thường.

Cửa thang máy bật mở. Một nhóm người mặc vest bước ra, đi giữa là Minh – giám đốc trẻ tuổi, nổi tiếng lạnh lùng và quyết đoán. Anh dừng lại khi thấy Linh đang lau sàn chắn ngay lối đi.

“Dừng lại.” – giọng anh trầm, không cảm xúc.

Linh vội lùi lại:
“Dạ… tôi xin lỗi, tôi lau xong ngay.”

Nhưng Minh không đi tiếp. Ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt cô lâu hơn mức bình thường.

“Cô tên gì?”

“Dạ… Linh.”

Một thoáng im lặng. Rồi anh quay sang trợ lý:

“Chính là cô ấy.”

Linh chưa kịp hiểu gì thì đã bị đưa vào phòng họp lớn. Trong đó, một nhóm người đang bàn tán căng thẳng. Trên bàn là hợp đồng, giấy tờ và… một tấm ảnh cưới giả.

Minh đặt trước mặt cô một tờ giấy.

“Cô chỉ cần làm vợ tôi trong một đêm.”

Linh sững lại.

“Dạ? Tôi… không hiểu.”

Trợ lý lên tiếng:
“Ông nội giám đốc đang bệnh nặng. Người lớn trong gia đình yêu cầu anh Minh phải có vợ hợp pháp mới được ký thừa kế. Chúng tôi chỉ cần cô xuất hiện, không cần làm gì khác.”

Linh lùi lại:
“Nhưng tôi chỉ là… lao công. Tôi không phù hợp.”

Minh nhìn thẳng vào cô, giọng lạnh:
“Cô cần tiền không?”

Một câu hỏi khiến căn phòng im phăng phắc.

Linh cắn môi. Trong đầu cô hiện lên mẹ già ở quê, căn nhà dột nát, khoản nợ thuốc men chưa trả.

“Bao nhiêu?” – cô hỏi khẽ.

“100 triệu.”

Con số như tát vào mặt cô.

Minh nói tiếp:
“Một đêm. Không ai bị tổn hại. Sau đó, chúng ta không liên quan.”

Linh run lên. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác mình đang đánh đổi chính bản thân.

“Anh chắc chứ?” – cô hỏi lại, mắt nhìn thẳng.

Minh không do dự:
“Chắc.”

Cô ký.

Đêm đó, Linh bước vào một thế giới khác. Váy cưới trắng lấp lánh, trang điểm tinh tế, nhưng trong gương, cô không nhận ra chính mình.

“Cô chỉ cần mỉm cười.” – người trang điểm nói.

“Nhưng tôi không biết cười như họ…” – Linh lẩm bẩm.

Khi buổi tiệc bắt đầu, ánh đèn flash liên tục chớp. Minh đứng cạnh cô, nắm tay cô rất nhẹ – chỉ như một nghi thức.

Nhưng không ai biết, bàn tay Linh đang lạnh buốt.

“Anh đang làm gì vậy?” – cô thì thầm.

“Diễn cho xong.” – Minh đáp.

Nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông lớn tuổi trong họ hàng đứng dậy:

“Cô gái này là ai? Nhìn không giống người xứng với Minh!”

Cả phòng xôn xao.

Linh đứng chết lặng. Minh siết nhẹ tay cô hơn, lần đầu tiên có chút cảm xúc:

“Cô chỉ cần đứng im.”

Nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt ông cụ chủ tịch tập đoàn dừng lại ở Linh rất lâu.

“Con bé này… ánh mắt không giả.”

Không khí thay đổi.

Một cơn bão đang bắt đầu hình thành ngay trong bữa tiệc tưởng như hoàn hảo.

---

**CHƯƠNG 2 – SỰ THẬT SAU LỚP VỎ HÀO NHOÁNG**


Sau đêm tiệc, Linh bị đưa về căn hộ cao cấp của Minh.

“Cô ở đây tạm thời.” – anh nói.

“Chỉ là hợp đồng thôi mà… sao tôi phải ở đây?” – Linh hỏi.

Minh tháo cà vạt, mệt mỏi:
“Vì gia đình tôi chưa tin.”

Linh nhìn quanh căn nhà rộng lớn, cảm giác như mình bị lạc vào một thế giới không thuộc về mình.

“Anh không thấy điều này sai sao?” – cô hỏi.

Minh im lặng một lúc rồi đáp:
“Trong kinh doanh, không phải lúc nào đúng sai cũng quan trọng.”

Câu nói khiến Linh lạnh người.

Những ngày sau đó, cô sống như “người vô hình” trong căn hộ. Nhưng Minh lại không hoàn toàn thờ ơ như lời anh nói.

Có lần, thấy cô ăn vội bánh mì, anh hỏi:

“Cô không ăn cơm à?”

“Tôi quen rồi.”

“Quen sống khổ à?”

Linh cười nhạt:
“Không phải ai cũng sinh ra đã có quyền chọn.”

Minh không nói gì. Nhưng ánh mắt anh thay đổi.

Một buổi tối, Linh thấy Minh ngồi một mình trong phòng làm việc. Trên bàn là ảnh gia đình cũ.

“Anh cũng từng không có quyền chọn à?” – cô hỏi bất ngờ.

Minh khựng lại.
“Cô tò mò quá.”

“Tôi chỉ nghĩ… anh không phải người xấu.”

Minh bật cười nhẹ:
“Cô biết gì về tôi?”

“Không biết. Nhưng người xấu không nhìn ảnh gia đình lâu như vậy.”

Câu nói khiến anh im lặng.

Từ hôm đó, khoảng cách giữa họ thay đổi một cách khó hiểu.

Nhưng sóng gió thực sự bắt đầu khi một người phụ nữ xuất hiện – Hạ Vy, người từng được gia đình Minh sắp đặt hôn nhân.

“Anh đang làm trò gì vậy?” – Hạ Vy nhìn Linh, ánh mắt sắc lạnh.

Minh đứng chắn trước Linh:
“Đây là chuyện của tôi.”

“Hay là anh thật sự đã quên vị trí của mình?” – Hạ Vy cười nhạt.

Linh cúi đầu, cảm giác mình là kẻ thừa trong mọi cuộc đối thoại.

Đêm đó, cô định rời đi.

“Tiền tôi không lấy nữa.” – Linh nói.

Minh nhìn cô:
“Vì cô ta à?”

“Không. Vì tôi thấy mình không thuộc về nơi này.”

Minh tiến lại gần:
“Cô chưa từng thử thuộc về thì làm sao biết?”

Linh bật cười, nhưng mắt đỏ lên:
“Anh nghĩ chỉ cần tiền là đủ thay đổi một con người sao?”

Câu hỏi khiến Minh đứng yên.

Lần đầu tiên, anh không trả lời được.

---

**CHƯƠNG 3 – KHI SỰ GIẢ TẠO BỊ THAY THẾ BỞI SỰ THẬT**


Tin đồn về “cuộc hôn nhân giả” bắt đầu lan ra trong công ty. Áp lực từ cổ đông tăng lên. Minh bị buộc phải công khai sự thật.

“Anh định giấu đến bao giờ?” – trợ lý hỏi.

Minh không trả lời.

Trong khi đó, Linh quyết định rời khỏi căn hộ.

“Cảm ơn anh… vì mọi thứ.” – cô nói khi kéo vali.

Minh chặn lại:
“Cô đi thật sao?”

“Chúng ta chỉ là giao dịch.”

Câu nói như dao cắt.

Minh im lặng rất lâu rồi nói:
“Không phải từ đầu.”

Linh nhìn anh.

“Không phải giao dịch nữa từ lúc nào?”

Minh không trả lời ngay. Chỉ nhìn cô.

Nhưng đúng lúc đó, ông nội Minh nhập viện nặng. Gia đình rối loạn. Minh buộc phải lựa chọn: tiếp tục che giấu hay công khai tất cả.

Trong bệnh viện, Linh đứng từ xa nhìn.

Ông cụ yếu ớt gọi:
“Con bé hôm trước đâu rồi…”

Minh sững lại.

“Ông muốn gặp cô ấy?”

“Ánh mắt nó… thật.”

Câu nói khiến Minh quyết định.

Anh bước ra hành lang, nơi Linh đang đứng.

“Ở lại.” – anh nói.

“Lý do gì?” – cô hỏi.

Minh im lặng một lúc rất lâu:
“Không phải vì hợp đồng.”

Linh nhìn anh, lần đầu tiên không né tránh.

“Vậy là gì?”

Minh hít sâu:
“Vì tôi không muốn mất cô.”

Không khí như đứng lại.

Sau tất cả những giả dối, lần đầu tiên không còn kịch bản nào.

Linh khẽ nói:
“Tôi không phải người anh có thể mua lại bằng lời nói.”

“Anh biết.”

“Vậy anh muốn gì?”

Minh nhìn thẳng:
“Một cơ hội thật.”

Thời gian trôi qua.

Linh không quay lại làm “hợp đồng”. Cô trở lại cuộc sống bình thường, nhưng không còn là cô gái cũ.

Minh cũng thay đổi – học cách buông bớt quyền lực, học cách lắng nghe.

Một ngày, tại quán cà phê nhỏ, Linh gặp lại Minh.

“Cô vẫn thích cà phê đen không đường à?” – anh hỏi.

“Vẫn vậy.”

Im lặng một lúc.

Minh nói:
“Lần này không có hợp đồng.”

Linh nhìn anh, mỉm cười nhẹ:
“Vậy thì bắt đầu lại đi.”

Ngoài kia, trời trong hơn sau cơn mưa dài.

Không còn giao dịch. Không còn vai diễn.

Chỉ còn hai con người học cách tin lại từ đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.