Min menu

Pages

Bị nhà chồng hắt hủi đuổi đi, tôi bế con ra ở trọ, 3 năm sau bố mẹ chồng đến cầu xin tôi đưa con quay về... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


**CHƯƠNG 1: BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ CHỒNG**

“Cô cút ra khỏi nhà tôi ngay!”

Tiếng bà Lan – mẹ chồng tôi – vang lên chát chúa giữa căn nhà vốn từng là nơi tôi gọi là “gia đình”. Tôi đứng chết lặng, tay ôm chặt đứa con trai mới hơn một tuổi đang ngủ thiếp trên vai. Ngoài trời, mưa đầu mùa lất phất rơi, lạnh buốt cả lòng.

“Con xin mẹ… cho con ở lại. Con không làm gì sai cả…” – giọng tôi run rẩy.

Ông Hùng – bố chồng – ngồi im trên ghế, mắt nhìn xuống nền nhà, không nói một lời. Sự im lặng của ông còn đau hơn cả những lời đuổi đi.

Bà Lan đập mạnh tay xuống bàn:
“Không sai? Cô làm cho nhà này mất mặt chưa đủ à? Đàn bà mà không biết giữ chồng, để nó bỏ đi theo người khác, giờ còn mặt mũi nào ở đây?”

Tôi nghẹn lại. Chồng tôi – Tuấn – đã bỏ đi ba tháng nay. Không một lời nhắn. Không một cuộc gọi. Chỉ còn lại tôi và đứa con thơ.

Tôi cố giữ bình tĩnh:
“Anh ấy đi đâu con không biết. Nhưng con vẫn đang nuôi con của anh ấy. Con không có chỗ nào để đi…”

“Không có chỗ thì tự mà lo! Nhà này không chứa người ăn hại!” – bà Lan gằn giọng.

Tôi nhìn xuống con, tim đau thắt. Đứa bé khẽ cựa mình, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy áo tôi như sợ mất mẹ.

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu: mình không còn đường lui.

Tôi cúi đầu:
“Con xin phép… con sẽ đi. Nhưng con mong sau này mẹ đừng để cháu phải chịu những điều như hôm nay.”

Không ai trả lời.

Tôi bước ra khỏi cổng nhà chồng trong cơn mưa. Không vali lớn, không tài sản, chỉ có một đứa con và một trái tim rạn vỡ.

Phía sau, cánh cổng sắt đóng lại “rầm” một tiếng như chấm hết cho 3 năm làm dâu của tôi.

---


**CHƯƠNG 2: 3 NĂM BƯƠN CHẢI NUÔI CON**


Ba năm sau…

Tôi thuê một phòng trọ nhỏ ở ven thị trấn. Căn phòng chỉ đủ kê một chiếc giường cũ, một cái bàn gỗ và góc bếp nhỏ. Nhưng với tôi, đó là cả thế giới.

Con trai tôi – bé Nam – giờ đã biết chạy, biết gọi “mẹ ơi” mỗi sáng.

“Mẹ ơi, sao nhà mình không có ba?” – một lần nó hỏi.

Tôi khựng lại. Câu hỏi tưởng đơn giản mà khiến tim tôi nhói lên.

Tôi mỉm cười:
“Ba đi làm xa. Khi nào ngoan, ba sẽ về.”

Một lời nói dối nhẹ nhàng, nhưng tôi không còn lựa chọn khác.

Ban ngày, tôi làm công nhân may. Ban đêm, tôi nhận thêm việc gấp hàng. Có những hôm tay tê cứng, mắt cay xè nhưng vẫn phải cố.

Chị chủ trọ hay hỏi:
“Em cực vậy để làm gì? Sao không về quê?”

Tôi chỉ cười:
“Em còn con, em không thể gục được.”

Có những đêm mưa lớn, con sốt. Tôi bế con chạy giữa con hẻm, gõ cửa từng phòng xin nhờ xe đi bệnh viện. Không ai quen biết, nhưng may mắn vẫn còn người tốt giúp đỡ.

Tôi từng nghĩ mình sẽ không trụ nổi. Nhưng mỗi lần nhìn con, tôi lại tự nhủ: “Chỉ cần con có mẹ, mọi thứ đều vượt qua được.”

Ba năm trôi qua, tôi không còn là cô dâu yếu đuối ngày nào nữa. Tôi trở thành người đàn bà biết đứng dậy bằng chính đôi chân mình.

Nhưng điều tôi không ngờ là… ngày định mệnh ấy lại đến.

---

**CHƯƠNG 3: NGÀY TRỞ VỀ VÀ SỰ THẬT**


Một buổi chiều cuối năm, khi tôi đang dọn hàng thì có hai người bước vào khu trọ.

Tôi sững người.

Ông Hùng và bà Lan.

Họ già đi nhiều. Ánh mắt không còn vẻ cứng rắn như trước, mà thay vào đó là sự mệt mỏi, lo lắng.

Tôi đứng im, tim đập mạnh. Bé Nam chạy ra sau lưng tôi, ôm chân mẹ.

Bà Lan run giọng:
“Con… cho chúng tôi gặp cháu một chút…”

Tôi lạnh lùng:
“Ba năm trước, hai người đã đuổi tôi đi. Bây giờ còn lý do gì để gặp?”

Ông Hùng cúi đầu:
“Tuấn nó… nó quay về rồi.”

Tôi chết lặng.

Bà Lan bật khóc:
“Nó bị tai nạn, mất trí nhớ một thời gian. Giờ nó nhớ lại mọi chuyện rồi. Nó đang tìm con và cháu khắp nơi…”

Tôi lùi lại một bước. Bao nhiêu ký ức ùa về như sóng vỡ.

Tôi thì thầm:
“Vậy lúc tôi khổ nhất… không ai tìm tôi cả.”

Không khí nặng trĩu.

Ông Hùng nói chậm rãi:
“Chúng tôi sai rồi. Ba năm qua, nhìn lại mới biết mình đã đẩy con dâu và cháu nội ra đường. Nhà này giờ trống vắng lắm…”

Tôi nhìn con. Bé Nam ngây thơ hỏi:
“Mẹ ơi, đây là ai vậy?”

Tôi nghẹn lại.

Một lúc lâu sau, tôi nói:
“Đây là ông bà nội của con.”

Bà Lan bật khóc nức nở. Bà quỳ xuống:
“Con ơi… cho chúng tôi một cơ hội được sửa sai. Đứa nhỏ là máu mủ nhà này…”

Tôi im lặng rất lâu.

Ngoài trời, gió thổi nhẹ qua mái tôn cũ. Tôi nhớ lại những tháng ngày một mình chống chọi, nhớ những đêm con sốt, nhớ cả những lời đuổi đi lạnh lùng.

Nhưng tôi cũng nhìn thấy hai người già trước mặt – những con người đã trả giá bằng sự ân hận.

Tôi hít sâu:
“Tôi không quay về vì quá khứ. Nhưng con tôi… cần một gia đình đầy đủ.”

Bà Lan ngẩng lên, nước mắt lăn dài.

Tôi nói tiếp:
“Nếu muốn gặp cháu, hãy học cách làm ông bà đúng nghĩa. Còn quá khứ… tôi không nhắc lại nữa.”

Ông Hùng gật đầu, giọng nghẹn:
“Chúng tôi sẽ làm lại từ đầu.”

---

**KẾT**

Một năm sau, bé Nam lần đầu được về quê nội trong dịp Tết. Không còn tiếng quát mắng, không còn ánh nhìn khắt khe.

Chỉ còn tiếng cười của một đứa trẻ và sự im lặng biết hối lỗi của người lớn.

Tôi không quay lại làm dâu như trước. Nhưng tôi cho con mình một điều trọn vẹn hơn: một gia đình biết sửa sai.

Và tôi hiểu ra một điều:

Tha thứ không phải là quên đi quá khứ…
mà là chọn cách để tương lai không lặp lại những vết thương cũ.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.