CHƯƠNG 1: GIỮA LÀNH VÀ DỮ
Chiều muộn, khi những tia nắng cuối ngày đổ dài trên mặt đường nhựa còn hầm hập hơi nóng, bà Sáu khẽ khàng tựa lưng vào cột đèn đường, đưa tay quệt những giọt mồ hôi đọng trên trán. Xấp vé số trên tay bà vẫn còn dày, chừng đâu hơn hai chục tờ. Đôi chân già nua sau cả ngày rong đuổi khắp các ngõ ngách đã bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau nhức nhối. Bà lục trong chiếc túi vải cũ kỹ, đếm đi đếm lại được mấy chục ngàn tiền lời. Số tiền này, bà dự định chiều nay sẽ mua một bát hủ tiếu gõ nóng hổi, thêm cái bánh bao chay cho bữa tối, phần còn lại thì để dành đóng tiền điện tháng tới.
Vừa định đứng dậy đi về phía xe hủ tiếu quen thuộc, bà Sáu bỗng giật mình bởi một tiếng "két" chói tai từ phía lòng đường. Một chiếc xe máy phóng nhanh vừa lách qua khúc cua, để lại sau lưng một sinh vật nhỏ bé đang nằm co quắp, run rẩy trên nền nhựa xám. Đó là một chú mèo mướp gầy gò, lông lá xơ xác, có lẽ là mèo hoang thường quanh quẩn ở khu chợ này. Một bên chân sau của nó bị bánh xe cán qua, máu bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ cả một mảng lông màu xám tro.
Bà Sáu vội vàng bước tới. Con mèo đau đớn kêu lên những tiếng "meo... meo" đứt quãng, nhỏ dần, đôi mắt xanh xao nhìn bà đầy vẻ cầu cứu nhưng cũng đầy sợ hãi. Trái tim bà thắt lại. Ở cái tuổi gần đất xa trời, đơn độc một mình giữa phố thị, bà hiểu rõ cảm giác bị bỏ rơi và đau đớn là như thế nào.
Bà nhìn xuống số tiền trong tay, rồi nhìn con mèo đang lịm dần. Một bát hủ tiếu cho cái bụng đang cồn cào vì đói, hay một cơ hội sống cho sinh linh bé nhỏ này? Bà Sáu không đắn đo quá lâu. Bà cởi chiếc áo khoác bạc màu, nhẹ nhàng gói ghém con mèo vào lòng như bế một đứa trẻ, rồi cập rập đi tìm một phòng khám thú y gần đó mà bà nhớ mang máng là nằm ở cuối con phố lớn.
Khi bước chân vào phòng khám máy lạnh chạy phà phà, bà Sáu cảm thấy mình thật lạc lõng với bộ quần áo sờn cũ và mùi mồ hôi nồng nặc. Anh bác sĩ trẻ đang ghi chép gì đó, ngước lên nhìn bà, thoáng chút ngạc nhiên:
"Bà ơi, bà cần giúp gì ạ?"
Bà Sáu run run đặt bọc vải lên bàn: "Cậu ơi, con mèo này bị xe cán... cậu xem cứu nó giúp già với. Già có nhiêu đây thôi, nếu thiếu... cho già nợ, mai già bán hết xấp vé số này già mang tới trả đủ."
Bà lôi từ túi áo ra những đồng tiền lẻ đủ mệnh giá, vuốt cho thật phẳng rồi đặt lên bàn. Đó là tất cả tài sản của bà sau một ngày dài dãi nắng dầm mưa. Anh bác sĩ nhìn những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi, rồi nhìn con mèo đang thở thoi thóp, ánh mắt anh dịu lại. Anh nhanh chóng bế nó vào phòng cấp cứu bên trong.
Hơn một giờ đồng hồ ngồi chờ trên băng ghế dài, bà Sáu thấy bụng mình sôi lên từng cơn. Cơn đói bắt đầu hành hạ, làm đầu óc bà hơi choáng váng.
Không gian phòng khám thú y thơm mùi thuốc sát trùng và mát lạnh khiến bà run lên vì chưa kịp thích nghi. Ánh đèn tuýp trắng loáng chiếu xuống xấp vé số còn dang dở trên tay bà, những con số vô tri như đang nhảy múa trêu ngươi.
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, anh bác sĩ trẻ tên Nam bước ra, tháo khẩu trang, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì nhẹ nhõm hơn hẳn. Anh tiến về phía bà Sáu, giọng ôn tồn:
Bà ơi, con mèo qua cơn nguy kịch rồi. Chân sau của nó bị gãy xương đùi, tôi đã cố định và xử lý vết thương. May mà bà đưa đến kịp, nếu để thêm chút nữa, nó mất máu nhiều quá sẽ không chịu nổi.
Bà Sáu thở phào, hai bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy:
Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu nhiều lắm. Vậy... chi phí hết bao nhiêu hả cậu? Già gửi cậu trước chỗ này, chỗ còn lại già nhất định sẽ trả...
Bà đẩy những đồng tiền lẻ đã được vuốt phẳng về phía Nam. Anh nhìn đống tiền lẻ, có tờ 2 ngàn, 5 ngàn, cao nhất là tờ 20 ngàn đồng. Tổng cộng chắc chưa đầy một trăm ngàn. Nam khẽ đẩy tay bà lại, cười hiền:
Thôi bà ạ, coi như con góp công, bà góp sức cứu nó. Số tiền này bà cầm lấy mà ăn cơm, nhìn bà xanh xao quá. Con mèo cần ở lại đây theo dõi vài ngày, khi nào nó ổn, bà lại ghé đón nhé?
Bà Sáu định chối từ, nhưng cơn choáng váng ập đến khiến bà phải bám vào thành ghế. Đúng lúc đó, một người phụ nữ sang trọng, diện chiếc váy thiết kế đắt tiền, xách theo chiếc lồng chuyên dụng đựng một con mèo giống ngoại nhập đắt tiền bước vào. Nhìn thấy bà Sáu trong bộ quần áo sờn cũ, mùi mồ hôi và bụi đường bốc lên, bà ta khẽ nhăn mũi, dùng khăn tay che miệng rồi nép người sang một bên như sợ bị lây bệnh.
Bác sĩ Nam, sao phòng khám hôm nay... mất vệ sinh thế này? Tôi đã đặt lịch hẹn tỉa lông cho con Lu mà vào đây thấy toàn mùi lạ. – Người phụ nữ lên tiếng, giọng sắc lẹm.
Bà Sáu cúi gầm mặt, xấu hổ vì sự xuất hiện của mình làm ảnh hưởng đến người khác. Bà vội vàng gom xấp vé số, lí nhí chào bác sĩ rồi bước nhanh ra cửa. Tiếng người phụ nữ kia vẫn còn lọt vào tai bà: "Mấy người bán vé số này rảnh rỗi thật, thân mình lo chưa xong còn bày đặt cứu vật làm sang...".
Lời nói ấy như nhát dao khía vào lòng bà Sáu. Bà bước đi trên vỉa hè, lòng nặng trĩu. Cơn đói đã qua đỉnh điểm, giờ chỉ còn là sự rỗng tuếch và mệt mỏi. Bà không về nhà ngay mà chọn ngồi lại dưới gầm một cây cầu lớn, nơi những ánh đèn cao áp hắt xuống dòng sông tối thẫm. Bà nhìn xấp vé số chưa bán hết, nghĩ đến việc ngày mai phải trả tiền đại lý, rồi tiền điện, tiền nước. Lòng tốt có cái giá của nó, và cái giá mà bà đang trả là một cái bụng rỗng và một nỗi lo âu canh cánh về ngày mai.
CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ BỦA VÂY
Sáng hôm sau, bà Sáu dậy sớm hơn thường lệ. Bà hy vọng sẽ bán được hết số vé cũ và cả số vé mới để bù vào khoản tiền hôm qua. Nhưng dường như vận rủi vẫn chưa buông tha bà. Trời đổ cơn mưa rào bất chợt, người đi đường hối hả phóng xe, chẳng ai dừng lại để ý đến bà già nhỏ bé đang nép mình dưới hiên nhà ướt đẫm.
Đến gần trưa, bà ghé lại phòng khám thú y để thăm con mèo. Nhưng vừa đến cửa, bà đã thấy một đám đông đang ồn ào. Một người đàn ông bặm trợn, tự xưng là chủ xe máy bị ngã tối qua do tránh con mèo, đang đứng quát tháo bác sĩ Nam.
Tôi nói cho anh biết, con mèo đó là nguyên nhân khiến tôi ngã xe, hỏng cả cái bửng máy. Người dân quanh đây nói có bà già bán vé số bế nó vào đây. Anh gọi bà ta ra đây đền tiền cho tôi!
Bà Sáu đứng sững lại, tim đập thình thịch. Người đàn ông nhìn thấy bà, đôi mắt long lên sòng sọc. Hắn tiến lại gần, chỉ tay vào mặt bà:
À, đây rồi! Bà đúng không? Con mèo hoang đó bà nhận nuôi đúng không? Nó chạy rông làm tôi suýt mất mạng, giờ bà tính sao? Đền tiền sửa xe cho tôi, hai triệu bạc!
Bà Sáu lắp bắp:
Tôi... tôi chỉ thấy nó bị th:ương nên cứu... nó không phải mèo của tôi...
Không phải của bà sao bà cứu? Bà không có tiền thì lấy xấp vé số này đây, tôi trừ nợ! – Hắn giằng lấy xấp vé số trên tay bà.
Bà Sáu hốt hoảng giữ chặt lấy:
Không được, đây là vốn liếng của tôi, tôi còn phải trả tiền cho đại lý... Cứu tôi với cậu Nam ơi!
Bác sĩ Nam vội chạy ra can ngăn, nhưng người đàn ông kia quá hung hãn. Hắn đẩy mạnh khiến bà Sáu ngã nhào xuống nền đất ướt, xấp vé số rơi vung vãi vào vũng nước mưa, ướt sũng và bẩn thỉu. Hắn thấy xấp vé số đã hỏng, hừ lạnh một tiếng:
Coi như bà xui, lần sau đừng có làm chuyện bao đồng!
Hắn bỏ đi, để lại bà Sáu ngồi bệt giữa vỉa hè, nhìn những tờ vé số ướt nhèm – hy vọng cuối cùng của bà đã tan tành theo mây khói. Nam đỡ bà dậy, lo lắng hỏi han, nhưng bà chỉ biết khóc không thành tiếng. Sự t:ử tế của bà đã mang lại điều gì? Một cái bụng đói, một khoản nợ khổng lồ với đại lý, và sự nhục nhã giữa phố đông.
Bà lảo đảo bước đi như người mất hồn. Trong đầu bà hiện lên những suy nghĩ tiêu cực. Có lẽ cuộc đời này quá khắc nghiệt với những kẻ nghèo khổ như bà. Bà đã cứu một sinh mạng, nhưng ai sẽ cứu bà đây? Bà đi ngang qua một tiệm tạp hóa, nhìn thấy những chiếc bánh bao nóng hổi, cơn đói lại trào dâng. Bà chợt thấy một người khách vô tình đánh rơi một tờ tiền 500 ngàn đồng ngay chân mình.
Trái tim bà đấu tranh dữ dội. Chỉ cần nhặt tờ tiền đó, bà sẽ có cơm ăn, có tiền trả nợ. Bà cúi xuống, bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào tờ tiền. Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh đôi mắt xanh trong veo của chú mèo nhỏ hiện lên trong tâm trí bà. Chú mèo ấy dù đau đớn vẫn nhìn bà bằng sự tin cậy tuyệt đối. Nếu bà lấy số tiền này, bà sẽ đánh mất đi phần quý giá nhất mà bà còn giữ được: sự liêm sỉ và tâm hồn trong sạch.
Bà Sáu rút tay lại, gọi với theo người khách:
Chú ơi, chú rơi tiền này!
Người đàn ông quay lại, ngạc nhiên nhìn bà già rách rưới đang đưa cho mình tờ tiền mệnh giá lớn nhất. Anh ta nhận lại tiền, nhìn bà từ đầu đến chân rồi gật đầu cảm ơn một cách hững hờ trước khi rời đi. Bà Sáu thở dài, nén nỗi đau vào lòng, bà quyết định quay lại phòng khám để nhìn con mèo một lần cuối trước khi đối mặt với những ngày giông bão phía trước.
CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG NƠI CUỐI ĐƯỜNG
Bà Sáu quay lại phòng khám, ngồi lặng lẽ ở một góc tối nhìn con mèo mướp đang nằm trong lồng. Nó đã tỉnh táo hơn, thấy bà, nó khẽ "meo" một tiếng và cọ đầu vào thanh sắt. Bà mỉm cười cay đắng: "Mày khỏe là tốt rồi, từ nay tự lo nhé, bà không lo cho mày được nữa rồi".
Đúng lúc đó, một người thanh niên trẻ tuổi, tay cầm máy ảnh chuyên nghiệp bước vào. Anh ta chính là người vừa được bà Sáu trả lại tiền lúc nãy. Anh ta đi cùng một cô gái trẻ. Cả hai tiến về phía bác sĩ Nam, rồi chỉ về phía bà Sáu.
Anh Nam, có phải bà cụ này là người đã cứu con mèo hoang hôm qua không? – Cô gái hỏi.
Thì ra, cô gái này là một blogger nổi tiếng về cứu trợ động vật. Anh thanh niên đi cùng là nhiếp ảnh gia của cô. Họ đã tình cờ chứng kiến cảnh bà Sáu bị người đàn ông kia hành hung và cả cảnh bà trả lại tiền dù đang ở trong tình cảnh khốn cùng. Anh nhiếp ảnh gia đã kịp ghi lại những khoảnh khắc ấy.
Cô gái tiến lại gần bà Sáu, nắm lấy đôi bàn tay khô ráp của bà:
Bà ơi, con đã biết hết câu chuyện của bà rồi. Tấm lòng của bà thực sự quá lớn lao. Con đã chia sẻ câu chuyện này lên trang cá nhân của mình, và chỉ trong một giờ qua, rất nhiều người đã cảm động và muốn giúp đỡ bà.
Bà Sáu ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nam bước lại, tay cầm một phong bì:
Bà Sáu, đây là số tiền mà các mạnh thường quân và bạn bè của tôi gửi tặng bà để bà trả nợ đại lý và lo cho sức khỏe. Còn về con mèo này, cô Linh đây sẽ nhận nuôi nó và lo toàn bộ chi phí thuốc men.
Bà Sáu xua tay, rơm rớm nước mắt:
Không được, tôi làm vì tâm mình thôi, tôi không dám nhận tiền nhiều thế này...
Linh mỉm cười, giọng chân thành:
Bà hãy nhận lấy, đây không phải là tiền bố thí, mà là sự tri ân của cộng đồng dành cho một trái tim nhân hậu. Nhờ bà, chúng con nhận ra rằng dù ở hoàn cảnh nào, con người ta vẫn có thể chọn sống t:ử tế. Bà hãy để chúng con được giúp bà một lần, như cách bà đã giúp chú mèo này vậy.
Ngày hôm đó, bà Sáu không còn phải lo về cái bụng đói hay xấp vé số ướt nhèm. Bà được đưa về một mái ấm tình thương dành cho người già neo đơn, nơi bà có thể nghỉ ngơi và không còn phải lang thang nắng mưa. Chú mèo mướp – được đặt tên là "May Mắn" – thỉnh thoảng vẫn được Linh mang đến thăm bà.
Câu chuyện về bà cụ bán vé số và chú mèo hoang lan tỏa khắp phố thị, sưởi ấm những tâm hồn đang chai sạn vì nhịp sống hối hả. Người ta nhận ra rằng: Sự giàu có của một con người không tính bằng số dư trong tài khoản, mà tính bằng những gì họ sẵn sàng cho đi khi chính họ cũng đang thiếu thốn.
Bà Sáu ngồi trong sân của mái ấm, dưới bóng cây xanh mát, vuốt ve bộ lông mềm mại của May Mắn. Bà hiểu rằng, khi ta gieo một hạt mầm t:ử tế, dù mảnh đất có khô cằn đến đâu, một ngày nào đó, những bông hoa hạnh phúc cũng sẽ nở rộ. Cuộc đời có thể khắc nghiệt, nhưng tình người sẽ luôn là ánh sáng rạng rỡ nhất, dẫn lối ta qua những đêm đen của số phận.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.