CHƯƠNG 1: BIẾN CỐ BẤT NGỜ VÀ GÓC KHUẤT SAU ÁNH ĐÈN
Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa tắp, kéo theo những đám mây xám xịt, nặng trĩu sà xuống phố phường. Chỉ trong phút chốc, cơn mưa rào mùa hạ đổ ập xuống như trút nước. Những hạt mưa to và nặng quất liên hồi vào lớp áo mưa mỏng manh của dòng người đang hối hả tìm chỗ trú. Giữa màn nước trắng xóa ấy, Nam – một chàng thanh niên làm nghề giao hàng – khẽ giảm ga, đưa mắt nhìn quanh tìm một mái hiên để tạm lánh qua cơn cao điểm.
Chiếc xe máy cũ của Nam dừng lại bên cạnh một gốc cây xà cừ lớn, nơi có một sạp hàng nhỏ nằm khiêm tốn dưới tấm bạt rách nát. Đó là một bà cụ gầy gò, đôi bàn tay nhăn nheo đang run rẩy cố kéo lại tấm ni lông che cho rổ khoai lang còn đầy ắp. Bà mặc chiếc áo bà ba cũ kỹ đã sờn vai, đôi mắt đục mờ nhìn ra màn mưa với vẻ lo âu hiện rõ trên khuôn mặt hằn sâu dấu vết thời gian. Nam nhìn rổ khoai, rồi nhìn sang chiếc điện thoại đang nhấp nháy thông báo đơn hàng mới. Đáng lẽ anh phải đi ngay để kịp giờ giao, nhưng cái dáng vẻ lọt thỏm giữa đất trời của bà cụ khiến bước chân anh khựng lại.
"Ngoại ơi, khoai này ngoại bán sao?" – Nam tháo mũ bảo hiểm, bước tới gần hỏi lớn để át tiếng mưa.
Bà cụ ngước lên, có chút ngỡ ngàng rồi run run đáp: "Năm ngàn một củ thôi con... Mưa quá, ngoại nãy giờ chưa bán được cho ai. Sợ khoai ngấm nước thì hỏng hết, phí lắm..."
Nam nhìn số khoai trong rổ, nhẩm tính chắc cũng phải ba bốn mươi củ. Với một shipper như anh, số tiền mua hết chỗ này bằng cả một ngày chạy xe quần quật dưới nắng gắt. Nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, Nam chẳng đành lòng. Anh rút ví, lấy ra những tờ tiền lẻ đã thấm chút mồ hôi, đếm đủ rồi đưa cho bà.
"Con mua hết chỗ này cho ngoại. Ngoại gom hết vào túi cho con, rồi ngoại về nhà nghỉ sớm đi cho đỡ lạnh."
Bà cụ ngơ ngác, đôi bàn tay run rẩy nhận tiền: "Con mua nhiều thế này làm sao ăn hết? Nhà con đông người lắm à?"
Nam cười hiền, chiếc răng khểnh lộ ra trông thật chất phác: "Dạ không, con mua dùm người ta thôi ngoại. Ngoại cất tiền kỹ rồi đợi mưa ngớt hãy về nhé."
Dưới cơn mưa tầm tã, hình ảnh một chàng thanh niên mặc đồng phục xanh ướt đẫm giúp bà cụ buộc lại túi khoai lớn vào sau xe máy trông thật ấm áp giữa phố thị lạnh lẽo. Bà cụ nhìn theo bóng lưng Nam khuất dần trong màn nước, miệng lẩm bẩm lời cảm ơn mà nước mắt cứ trực trào ra.
Nam tiếp tục công việc của mình. Tiếng còi xe, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mũ bảo hiểm không làm anh quên đi sức nặng của túi khoai sau lưng. Anh không mang số khoai đó về nhà. Với Nam, anh hiểu rằng mình vừa thực hiện một "giao dịch của lòng tốt". Anh bỏ tiền túi để giúp bà cụ có một buổi tối ấm êm, và giờ đây, anh tự nguyện làm người vận chuyển niềm vui ấy đến những nơi cần nó hơn.
Dưới chân cầu vượt, nơi ánh đèn đường không rọi tới, có những phận người đang co ro trong đêm mưa. Nam tấp xe vào lề. Anh thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi tựa lưng vào cột đèn, trên tay là xấp vé số ướt nhèm. Nam xuống xe, lấy từ trong túi ra hai củ khoai còn ấm nóng được anh bọc kỹ trong lớp giấy báo.
"Chú ơi, ăn củ khoai cho ấm bụng. Khoai ngọt lắm chú ạ!" – Nam nói vang.
Người đàn ông ngước nhìn, đôi mắt ngái ngủ chợt bừng sáng. Ông nhận lấy củ khoai bằng cả hai tay, giọng nghẹn lại: "Cảm ơn cháu... Cảm ơn cháu nhiều lắm."
Cứ thế, Nam rong ruổi qua những con phố. Mỗi khi bắt gặp một bóng dáng lẻ loi dưới hiên nhà hay góc tối, anh lại dừng xe, trao đi một phần quà nhỏ. Những củ khoai lang đơn sơ nhưng chứa đựng cái tình nồng hậu. Có bà lão nhặt ve chai mừng rỡ nhận lấy vì cả ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, có đứa trẻ đánh giày cười tít mắt vì cái vị ngọt bùi của khoai lan tỏa trên đầu lưỡi.
Lúc này, mưa đã bắt đầu ngớt. Không khí sau cơn mưa trở nên trong lành và mát mẻ hơn, nhưng chính tấm lòng của Nam mới là thứ sưởi ấm tâm hồn những người xung quanh. Anh nhận ra rằng, mình không chỉ là một người giao nhận hàng hóa thông thường. Anh đang đóng vai trò là một "cầu nối". Anh dùng mồ hôi, công sức của mình để kết nối lòng trắc ẩn giữa người với người. Số tiền anh bỏ ra mua khoai không chỉ cứu giúp một bà cụ, mà nó còn hóa thành những bữa ăn cứu đói cho bao người khác.
Khi túi khoai cuối cùng được trao đi, cũng là lúc Nam hoàn thành đơn hàng cuối cùng trong ngày. Khi chiếc túi khoai cuối cùng trống rỗng cũng là lúc đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Nam thở phào, định bụng chạy xe về căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô thì bỗng nhiên, chiếc điện thoại trong túi anh rung lên liên hồi. Một đơn hàng giao đồ ăn hỏa tốc từ một nhà hàng cao cấp với số tiền tip (tiền boa) cao ngất ngưởng hiện lên. Nghĩ đến việc có thêm chút tiền mua thuốc cho mẹ ở quê, Nam không ngần ngại nhấn nhận đơn.
Nhà hàng nằm trong một khu phố sầm uất. Nam nhận túi đồ ăn thơm phức, cẩn thận đặt vào thùng hàng rồi rồ máy đi theo chỉ dẫn của bản đồ. Điểm đến là một căn biệt thự nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh của khu nhà giàu. Thế nhưng, khi vừa rẽ vào lối nhỏ dẫn đến cổng căn biệt thự, Nam bỗng thấy một bóng đen lảo đảo ngã gục ngay bên lề đường.
Anh phanh gấp, ánh đèn xe rọi thẳng vào người đàn ông trung niên đang ôm ngực đau đớn. Gương mặt ông ta tái nhợt, mồ hôi vã ra như tắm dù trời vừa tạnh mưa lạnh ngắt.
"Chú ơi! Chú làm sao thế này?" – Nam hốt hoảng lao đến.
Người đàn ông chỉ thều thào được vài tiếng đứt quãng: "Thuốc... túi... trong túi..."
Nam vội vàng lục tìm trong túi áo khoác của ông lão, thấy một lọ thuốc nhỏ nhưng bên trong trống rỗng. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nam biết nếu chờ xe cấp cứu vào tận con hẻm lắt léo này sẽ mất rất nhiều thời gian. Không kịp suy nghĩ đến đơn hàng đang chờ giao, cũng chẳng màng đến việc chiếc xe máy cũ có thể hỏng hóc, Nam xốc người đàn ông lên xe.
"Chú ráng lên, con đưa chú đi bệnh viện ngay!"
Nam phóng xe như bay trên đường phố đêm. Tiếng gió rít bên tai hòa cùng nhịp tim đập loạn xạ. Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ: Cứu người là trên hết. Nhưng trớ trêu thay, chính vào lúc ấy, điện thoại anh lại đổ chuông. Là khách hàng của đơn hàng hỏa tốc.
"Này anh shipper, anh làm cái quái gì mà đi ngược hướng thế hả? Tôi đang đói sắp chết đây, anh có tin tôi khiếu nại cho anh mất việc không?" – Giọng một người phụ nữ trẻ trung nhưng sắc lẹm vang lên ở đầu dây bên kia.
Nam vừa lái xe vừa lắp bắp: "Chị ơi, em xin lỗi... Em đang chở một người đi cấp cứu, người ta bị đột quỵ. Chị cho em xin thêm 15 phút, em sẽ quay lại ngay!"
"Cấp cứu? Anh đừng có lừa tôi. Shipper các người toàn dùng bài đó khi chạy quá đơn thôi. Tôi cho anh đúng 5 phút, không thấy người thì đừng trách tôi độc ác!" – Tiếng "tút tút" lạnh lùng vang lên.
Nam nghiến răng, mắt đỏ hoe vì gió và áp lực. Anh đưa được người đàn ông vào phòng cấp cứu vừa kịp lúc bác sĩ bảo "chỉ chậm vài phút nữa là vô phương cứu chữa". Khi anh quay trở ra xe, kiểm tra điện thoại thì thấy 10 cuộc gọi lỡ và một thông báo sét đánh: Tài khoản giao hàng của anh đã bị khóa vĩnh viễn do khách hàng báo cáo gian lận và thái độ phục vụ kém.
Nam ngồi bệt xuống bậc thềm bệnh viện, đôi bàn tay còn vương chút mồ hôi lạnh của người xa lạ vừa cứu. Anh mất việc rồi. Công việc duy nhất nuôi sống anh và gửi tiền về quê chữa bệnh cho mẹ đã tan thành mây khói. Giữa đêm khuya cô độc, chàng trai trẻ gục đầu vào gối, tự hỏi liệu lòng tốt của mình có thực sự mang lại điều tốt đẹp cho chính mình hay không?
CHƯƠNG 2: SỰ ĐỐI ĐẦU GIỮA LÒNG TỐT VÀ SỰ ÍCH KỶ
Sáng hôm sau, Nam thức dậy trong căn phòng trọ ẩm thấp với một tâm trạng nặng nề. Anh lướt điện thoại, thấy trên mạng xã hội đang rần rần một đoạn clip. Hóa ra, cô khách hàng tối qua là một "Hot TikToker" có tiếng. Cô ta đã quay lại cảnh mình chờ đợi và mắng nhiếc "tên shipper vô trách nhiệm" để câu view, khiến cộng đồng mạng nổ ra một cuộc tranh luận dữ dội. Nhiều người chưa biết rõ sự tình đã vào chửi bới Nam thậm tệ, cho rằng anh lấy việc cứu người ra làm bình phong cho sự lười biếng.
Nam quyết định quay lại bệnh viện để thăm người đàn ông tối qua, cũng là để tìm một sự an ủi tinh thần cho chính mình. Khi đến nơi, anh thấy một người phụ nữ sang trọng đang đứng trước cửa phòng bệnh. Vừa thấy Nam, bà ấy đã bước tới với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Cậu là người đã đưa chồng tôi đến đây tối qua?"
Nam gật đầu, rụt rè: "Dạ, chú đã tỉnh chưa ạ?"
Bà ấy nhìn anh một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh lùng: "Tôi nghe bác sĩ nói cậu cứu ông ấy. Nhưng tôi cũng biết cậu vì việc này mà làm hỏng đơn hàng và bị bóc phốt trên mạng. Cậu muốn bao nhiêu tiền để xóa đi cái 'vết đen' này và coi như chưa có chuyện gì xảy ra? Tôi không muốn gia đình mình dính líu đến những chuyện lùm xùm trên mạng xã hội của đám shipper."
Nam sững sờ. Anh không ngờ lòng tốt của mình lại bị nhìn nhận như một món hàng để mặc cả. Lòng tự trọng của một chàng trai nghèo bị tổn thương sâu sắc.
"Thưa bác, cháu cứu chú vì lúc đó tính mạng chú nguy kịch, không phải vì tiền. Cháu bị mất việc, bị mắng nhiếc là thật, nhưng cháu không hối hận. Cháu đến đây chỉ muốn biết chú bình an hay chưa, còn tiền của bác... cháu không dám nhận."
Nam quay lưng bỏ đi, bỏ lại người phụ nữ đứng đó với vẻ mặt ngỡ ngàng. Anh đi bộ lang thang qua những con phố mình từng giao hàng. Bỗng nhiên, anh dừng lại trước góc đường nơi bà cụ bán khoai đêm qua thường ngồi. Nhưng hôm nay, bà không bán khoai. Bà đang đứng cùng một nhóm người vô gia cư mà tối qua anh đã tặng khoai.
Thấy Nam, bà cụ mừng rỡ reo lên: "Ôi, cậu thanh niên tốt bụng đây rồi! Mọi người ơi, chính là cậu ấy!"
Hóa ra, sau khi Nam đi, bà cụ và những người vô gia cư đã kể cho nhau nghe về "anh shipper thiên thần". Một người trong số họ, vốn là một ông giáo già về hưu nhưng lâm vào cảnh sa cơ, đã viết một bài chia sẻ lên trang cá nhân về hành động mua khoai giúp bà cụ và phân phát cho người nghèo của Nam. Bài viết ấy, vô tình thay, lại đang được chia sẻ với tốc độ chóng mặt, đối chọi lại hoàn toàn với clip của cô nàng TikToker kia.
Nhưng drama chưa dừng lại ở đó. Cô nàng TikToker kia vì bị cộng đồng mạng "quay xe" chỉ trích nên đã cay cú, kéo người đến tận khu trọ của Nam để "làm cho ra lẽ", cho rằng Nam đã thuê người đóng kịch để tẩy trắng.
CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG VÀ BÀI HỌC VỀ NHÂN QUẢ
Cảnh tượng trước cổng khu trọ của Nam trở nên hỗn loạn. Cô gái trẻ ăn mặc sành điệu, tay cầm điện thoại livestream, miệng không ngừng dùng những lời lẽ khó nghe:
"Mọi người xem đi, đây là nơi ở của 'người hùng' đây. Trông rách nát thế này thì lấy đâu ra tiền mua hết rổ khoai? Chắc chắn là dàn dựng để nổi tiếng, để lừa tiền ủng hộ của cộng đồng chứ gì!"
Nam đứng đó, đối diện với ống kính máy quay, cảm thấy uất nghẹn. Anh không biết phải giải thích sao với hàng ngàn người đang xem trực tiếp. Đúng lúc cao trào nhất, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cổng. Người phụ nữ ở bệnh viện lúc sáng bước xuống, theo sau là người đàn ông đã được Nam cứu – giờ đây trông đã tỉnh táo hơn dù còn hơi yếu.
Người đàn ông bước đến, nhìn thẳng vào ống kính của cô gái kia và dõng dạc nói:
"Tôi là Trần Thế Vinh, chủ tịch tập đoàn vận tải X. Tối qua, chính chàng trai này đã cứu mạng tôi mà không cần một đồng trả ơn. Cô nói cậu ấy diễn kịch sao? Vậy mạng sống của tôi cũng là diễn kịch à?"
Cả đám đông lặng đi. Cô gái TikToker tái mặt, lắp bắp không thành lời rồi lủi thủi tắt livestream biến mất vào đám đông. Người đàn ông quay sang Nam, ánh mắt đầy sự cảm kích và hối lỗi:
"Chàng trai, cho chú xin lỗi vì sự đường đột của nhà chú lúc sáng. Vợ chú vì quá lo lắng và chưa hiểu chuyện nên đã có những lời lẽ không phải. Chú đã tìm hiểu và biết cháu vì cứu chú mà mất việc. Một người có tâm và có đức như cháu, không nên phải chịu thiệt thòi."
Ông Vinh rút ra một tờ quyết định đã ký sẵn: "Công ty chú đang cần một quản lý đội ngũ giao vận, chú tin rằng một người biết yêu thương những người thấp kém hơn mình như cháu sẽ quản lý con người bằng cái tâm. Cháu có đồng ý về giúp chú không?"
Nam đứng lặng người, nước mắt chảy dài trên má. Anh không bao giờ ngờ rằng những củ khoai lang nóng hổi, những bước chạy vội vã trong mưa lại dẫn anh đến một bước ngoặt cuộc đời lớn lao như vậy. Anh nhìn về phía xa, nơi bà cụ bán khoai đang mỉm cười gật đầu với anh.
Câu chuyện về anh shipper và những củ khoai lang trở thành một biểu tượng đẹp về lòng trắc ẩn trong thành phố. Nam nhận việc mới, nhưng mỗi cuối tuần, anh vẫn cùng các đồng nghiệp trẻ tổ chức những chuyến xe "kết nối yêu thương", mua hết hàng cho những cụ già neo đơn và tặng quà cho người vô gia cư.
Bài học rút ra: Cuộc sống vốn dĩ là một vòng tròn của nhân quả. Khi bạn gieo đi hạt mầm lòng tốt mà không mưu cầu nhận lại, vũ trụ sẽ có cách riêng để đền đáp bạn vào lúc bạn không ngờ tới nhất. Đừng vì một vài sự ích kỷ, nhỏ nhen xung quanh mà đánh mất đi bản chất lương thiện của chính mình. Sự tử tế chính là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.