Min menu

Pages

Thức trắng đêm chăm vợ say mềm sau buổi Tất niên, sáng ra, tôi vô tình xem được đoạn video "giông tố". Chỉ vài giây ngắn ngủi ghi lại cảnh tượng tại nhà hàng, tôi chợt nhận ra lý do thật sự khiến vợ mình "say mềm" không hề đơn giản như những gì cô ấy đã kể trước khi lịm đi. Giữa lúc vợ còn đang ngủ say chưa biết trời đất là gì, tôi đứng đó với đôi bàn tay run rẩy, tự hỏi liệu người phụ nữ mình hết lòng yêu thương này còn giấu giếm bí mật kinh khủng nào khác.

Chương 1: Mặt Nạ Vỡ Vụn

Gió bấc cuối năm thổi hun hút qua khe cửa, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày giáp Tết. Trong căn phòng ngủ ấm áp, ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên gương mặt Thùy – vợ tôi. Cô ấy vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ mệt mỏi, hơi thở còn nồng mùi men rượu từ buổi tiệc Tất niên tối qua.

Tôi ngồi lặng lẽ bên mép giường, cảm giác tê tái lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận thâm tâm. Trên bàn trang điểm, chiếc điện thoại của Thùy vừa tắt lịm sau khi tôi vô tình xem được đoạn video trong nhóm chat công ty. Những hình ảnh ấy cứ nhảy múa, xoay cuồng trong đầu tôi như một cuốn phim tua chậm đầy ám ảnh. Vợ tôi – người phụ nữ vốn dĩ nền nã, đi thưa về gửi, người mẹ tảo tần của hai đứa con – lại có thể phóng khoáng và lạ lẫm đến thế sao? Trong làn khói mờ ảo và ánh đèn màu của quán bar, cô ấy nhảy múa, uốn éo giữa vòng vây của những đồng nghiệp nam, gương mặt đỏ gay vì men nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự phấn khích mà tôi chưa từng thấy suốt mười năm chung sống. Đặc biệt, có một khoảnh khắc, một bàn tay đàn ông đặt hờ lên eo cô ấy, và Thùy không hề đẩy ra, cô ấy còn cười rạng rỡ, dựa hẳn đầu vào vai gã đó.

Sự phản bội không nhất thiết phải là một hành động cụ thể, đôi khi nó bắt đầu từ sự sụp đổ của một niềm tin tuyệt đối. Tôi tự hỏi, thế giới của Thùy phía sau cánh cổng công ty thực sự là gì? Những chuyến công tác, những buổi liên hoan "nhẹ nhàng" mà cô ấy vẫn kể, liệu có bao nhiêu phần sự thật? Có bao nhiêu "phiên bản" khác của Thùy mà tôi chưa từng được chạm tới? Nỗi bất an như một mầm gai, cứ thế đâm chồi, khiến lòng tôi nhức nhối.

Sáng hôm đó, tôi không đi làm sớm như mọi khi. Tôi lẳng lặng vào bếp, nấu một bát cháo giải rượu, đặt thêm một ly nước cam bên cạnh. Khi Thùy thức dậy, cô ấy ôm đầu rên rỉ vì cơn đau buốt. Nhìn thấy tôi, cô ấy nở một nụ cười gượng gạo:
"Em xin lỗi, hôm qua vui quá nên các anh chị cứ mời, em không từ chối được. Anh giận em hả?"

Tôi nhìn sâu vào mắt vợ, cố tìm kiếm một dấu hiệu của sự giấu giếm, nhưng chỉ thấy sự mệt mỏi chân thật. Tôi đẩy bát cháo về phía cô ấy, giọng trầm lại:
"Em ăn đi cho nóng. Ăn xong mình cần nói chuyện."




Thùy khựng lại, dường như linh tính được điều gì đó không ổn. Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng muỗng chạm vào bát sứ lạch cạch. Khi Thùy đặt bát xuống, tôi mới lấy điện thoại mình ra, chuyển đoạn video tôi đã kịp lưu lại sang và đặt trước mặt cô ấy. Gương mặt Thùy từ tái nhợt vì say rượu bỗng chuyển sang trắng bệch vì bàng hoàng. Cô ấy nhìn trân trân vào màn hình, đôi môi run rẩy. Không gian như đặc quánh lại.

"Anh... anh lấy cái này ở đâu?" Thùy lắp bắp, giọng nói lạc đi.
"Nó nằm trong nhóm chat chung của các em. Có người đã gửi nó cho anh, hoặc có lẽ họ gửi nhầm vào máy em lúc anh cầm máy. Điều đó không quan trọng." Tôi cố giữ giọng bình thản, nhưng lồng ngực như có đá đè. "Quan trọng là người đàn ông đó là ai? Tại sao em lại để anh ta đụng chạm như thế?"

Thùy buông cái muỗng xuống, tiếng động khô khốc vang lên. Cô ấy cúi mặt, mái tóc xõa che khuất ánh nhìn. "Đó là sếp tổng mới về... Anh ấy chỉ là quá chén, em cũng say... Chúng em không có gì cả, chỉ là vui vẻ lúc tiệc tùng thôi."

"Vui vẻ?" Tôi bật cười cay đắng. "Mười năm qua, anh đi làm, về nhà đúng giờ, chăm con để em phấn đấu sự nghiệp. Anh tin tưởng em tuyệt đối. Vậy mà cái 'vui vẻ' của em là thế này sao? Em có biết khi nhìn thấy cảnh này, anh thấy mình như một thằng hề không?"

Thùy ngẩng lên, mắt rơm rớm: "Anh đừng làm quá lên thế. Chỉ là một cái ôm vai, một điệu nhảy. Ai đi làm công sở mà chẳng có lúc xã giao?"
Câu nói "xã giao" của cô ấy như giọt nước tràn ly. Tôi đứng dậy, không nói thêm lời nào, thu dọn bát đĩa rồi xách cặp đi thẳng ra cửa. Một sự rạn nứt khủng khiếp đã hình thành, và tôi biết, Tết này sẽ không còn bình yên như mọi năm.

Chương 2: Những Góc Khuất Của Sự Thật

Suốt ba ngày sau đó, không khí trong nhà tôi lạnh lẽo như hầm băng. Chúng tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện với các con, nhưng khi chỉ còn hai người, sự im lặng trở nên tàn nhẫn. Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn những thói quen của vợ. Thùy bắt đầu đặt mật khẩu điện thoại mới, cô ấy hay giật mình mỗi khi có tin nhắn đến vào buổi tối.

Đỉnh điểm là vào ngày 27 Tết, khi tôi đi lấy đồ giặt thì thấy trong túi áo khoác của Thùy một chiếc hóa đơn mua sắm trang sức đắt tiền. Đó là một sợi dây chuyền kim cương trị giá bằng cả ba tháng lương của cô ấy. Tôi chưa từng thấy cô ấy đeo nó, cũng chưa từng nghe cô ấy kể về việc tự thưởng cho mình món quà xa xỉ như vậy.

Tối hôm đó, tôi quyết định đối mặt lần nữa. Tôi đặt tờ hóa đơn lên bàn trang điểm khi Thùy đang bôi kem dưỡng da.
"Cái này là sao? Em lấy tiền đâu ra để mua nó? Hay là... quà của 'người đàn ông xã giao' kia?"

Thùy sững người, chiếc lọ kem trên tay suýt rơi xuống. Cô ấy xoay người lại, ánh mắt vừa có chút sợ hãi, vừa có chút giận dữ.
"Anh lục lọi túi đồ của em à? Anh không còn tin vợ mình đến mức đó sao?"

"Tin? Em bảo anh tin thế nào khi em giấu một món đồ đắt tiền thế này?" Tôi quát lên. "Thùy, chúng ta có với nhau hai mặt con, mười năm nghĩa tình. Anh chưa bao giờ để em thiếu thốn thứ gì. Tại sao em lại biến thành con người khác thế này?"

Thùy đứng bật dậy, nước mắt lã chã rơi: "Anh chưa để em thiếu thốn? Đúng, về vật chất thì không. Nhưng anh có biết áp lực của em ở công ty không? Em phải gồng mình lên để giữ vị trí trưởng phòng. Người ta soi xét, người ta chèn ép. Cái sợi dây chuyền đó... là phần thưởng của công ty cho cá nhân xuất sắc nhất năm, nhưng sếp yêu cầu phải giữ bí mật để tránh tị nạnh trong phòng. Em không muốn anh nghĩ em thực dụng nên mới giấu!"

"Em nghĩ anh là trẻ con à? Phần thưởng công ty mà có hóa đơn mua lẻ tại cửa hàng mang tên em?" Tôi tiến lại gần, giọng đanh lại. "Thùy, đừng dối trá nữa. Anh đã đến công ty em chiều nay. Anh gặp đồng nghiệp của em. Họ nói em và ông sếp đó thường xuyên đi riêng với nhau sau giờ làm. Cái video kia chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi đúng không?"

Thùy khuỵu xuống sàn nhà, tiếng khóc nức nở vỡ ra. "Em sai rồi... em thực sự sai rồi. Nhưng em thề, giữa em và anh ta chưa có gì quá giới hạn. Anh ta hứa sẽ đưa em lên vị trí phó giám đốc chi nhánh nếu em... nếu em chịu khó chiều chuộng anh ta một chút trong các buổi tiệc. Em chỉ nghĩ là đi ăn, đi hát, nhảy nhót một chút thôi. Sợi dây chuyền là anh ta ép em nhận để 'làm quen'. Em sợ anh ghen nên mới không dám nói..."

Cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng tôi. Người vợ thanh cao của tôi, người mà tôi hằng tôn thờ, lại chấp nhận đem bản thân ra làm công cụ để thăng tiến. Sự phản bội này còn đau đớn hơn cả việc ngoại tình đơn thuần, vì nó chà đạp lên lòng tự trọng và giá trị đạo đức mà chúng tôi đã cùng nhau xây dựng.

"Anh cần thời gian để suy nghĩ." Tôi lạnh lùng nói, rồi ôm gối ra phòng khách. Đêm đó, tôi nghe tiếng Thùy khóc nghẹn ngào trong phòng ngủ, tiếng khóc đầy hối hận nhưng cũng đầy sự rạn nứt. Tôi tự hỏi, liệu bát nước đầy đã đổ đi, có bao giờ húp lại được cho đầy?

Chương 3: Phía Sau Cánh Cửa Bình Yên

Ngày 29 Tết, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ. Đầu dây bên kia là một phụ nữ trung niên, giọng nói sắc sảo nhưng đầy mệt mỏi. Bà ấy tự giới thiệu là vợ của vị sếp tổng kia. Bà ấy nói bà đã biết chuyện của Thùy và chồng bà, đồng thời cảnh báo nếu Thùy không chấm dứt ngay lập tức, bà sẽ gửi tất cả bằng chứng – không chỉ là những cái ôm hôn mà còn là những tin nhắn lả lơi – lên ban lãnh đạo tập đoàn và bêu rếu trên mạng xã hội.

Tôi rụng rời chân tay. Hóa ra, Thùy đã lún sâu hơn tôi tưởng. Tôi về nhà, thấy Thùy đang lủi thủi dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị đón Tết. Gương mặt cô ấy hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Nhìn thấy tôi, cô ấy vội lau tay vào tạp dề, lí nhí: "Anh về rồi à, em nấu cơm xong rồi..."

Tôi không ăn, tôi đưa điện thoại ghi âm cuộc gọi vừa rồi cho cô ấy nghe. Thùy nghe xong, cả người run bắn lên như cành khô trước gió. Cô ấy quỳ sụp xuống chân tôi, ôm lấy chân tôi mà khóc nấc lên:
"Anh ơi, em biết lỗi rồi. Em bị mờ mắt bởi cái danh vọng ảo huyền đó. Anh ta hứa hẹn nhiều quá, em lại sợ mất vị trí hiện tại nên mới lỡ bước. Em xin anh, đừng bỏ mẹ con em. Em sẽ nghỉ việc, em sẽ làm lại từ đầu. Đừng để chuyện này vỡ lở ra, các con sẽ nhìn mẹ nó thế nào đây?"

Nhìn người đàn bà đang phủ phục dưới chân mình, lòng tôi thắt lại. Tôi giận, tôi hận, nhưng trên hết là một nỗi xót xa khôn tả. Tôi nhớ về những ngày đầu hai đứa cưới nhau, ở trong căn phòng trọ mười mét vuông, chia nhau bát mì tôm nhưng nụ cười luôn rạng rỡ. Sự xô bồ của cuộc sống, những cám dỗ phù hoa đã khiến người phụ nữ thiện lương ngày nào lạc lối.

Tôi đỡ Thùy dậy, giọng nghẹn lại: "Em có biết cái giá của sự đánh đổi này là gì không? Là lòng tin của anh, là danh dự của gia đình. Tiền bạc, địa vị có thể kiếm lại được, nhưng sự thanh thản trong tâm hồn thì không."

Tôi nhìn lên bàn thờ tổ tiên, khói hương nghi ngút. Tết là dịp để đoàn viên, để bao dung. "Nghe này Thùy, đây là cơ hội cuối cùng cho em và cho cả cái gia đình này. Ngày mai, em hãy viết đơn xin nghỉ việc. Sợi dây chuyền kia, hãy đem trả lại hoặc bán đi lấy tiền làm từ thiện. Chúng ta sẽ về quê ăn Tết sớm với ông bà. Anh không muốn các con thấy cha mẹ chúng như thế này."

Thùy ngước nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và hối lỗi sâu sắc. Cô ấy gật đầu lia lịa: "Em hứa, em hứa sẽ làm tất cả để bù đắp."

Chuyến xe về quê chiều cuối năm chở đầy lỉnh kỉnh quà cáp, nhưng không gian trong xe đã bớt đi phần nặng nề. Thùy ngồi phía sau, ôm hai đứa con đang ngủ say, mắt nhìn xa xăm ra cánh đồng xanh mướt. Tôi biết, vết sẹo này sẽ còn rất lâu mới lành hẳn, và mỗi khi gió bấc thổi về, lòng tôi có lẽ vẫn sẽ nhói đau khi nhớ lại đoạn video đêm ấy.

Nhưng, sau tất cả, tôi hiểu rằng con người ai cũng có lúc yếu lòng trước cám dỗ. Điều quan trọng không phải là họ đã ngã thế nào, mà là họ có dám đối mặt với cái sai để đứng dậy và quay về hay không. Sự tha thứ của tôi không phải là sự nhu nhược, mà là cánh cửa mở ra để giữ lấy tổ ấm cho các con, để cái Tết này vẫn còn vẹn nguyên mùi bánh chưng, mùi nhang trầm và tình thân gia đình.

Cuộc đời như một con sông, có lúc đục lúc trong. Sau cơn giông bão, người ta mới biết trân trọng hơn những ngày nắng ấm. Tôi nắm chặt vô lăng, hướng về mái nhà xưa, nơi có cha mẹ đang đợi, nơi mà mọi lỗi lầm đều được bao dung bởi hai chữ "Gia Đình". Bài học về sự chân thành và giá trị của sự tử tế sẽ mãi là kim chỉ nam cho hành trình còn lại của vợ chồng tôi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.