Min menu

Pages

Ông chủ "keo kiệt" với người giúp việc: Ông chủ không bao giờ trả lương đúng hạn, thường xuyên trừ lương vì những lỗi nhỏ. Hàng xóm ai cũng lắc đầu thương cho bà giúp việc khổ cực, cho đến ngày bà giúp việc đổ bệnh, toàn bộ số tiền "bị trừ" năm xưa bỗng chốc biến thành chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của một cuộc đời mới.

CHƯƠNG 1: CƠN GIÔNG TRONG CĂN BIỆT THỰ CỔ

Ánh nắng chiều tà đổ dài trên những tán lá lộc vừng già nua, len lỏi qua khe cửa sổ căn biệt thự cổ kính nằm lặng lẽ sâu trong con ngõ nhỏ. Trong bếp, bà Năm lụi cụi lau đi lau lại chiếc mặt bàn đá hoa cương đã bóng loáng. Bà làm việc ở nhà ông Thành đã hơn mười năm. Mười năm, đủ để một đứa trẻ trưởng thành, và cũng đủ để đôi tay bà thêm chằng chịt những vết đồi mồi.

Ông Thành, chủ nhà, là một người đàn ông ngoài sáu mươi, đơn độc và trầm mặc. Ông vốn là dân kỹ thuật về hưu, tính tình khắt khe đến mức cực đoan. Trong mắt bà Năm, và có lẽ là cả những người hàng xóm ít ỏi biết chuyện, ông Thành là hiện thân của sự chi li, nếu không muốn nói là "keo kiệt" đến mức khó hiểu. Mỗi tháng, đúng ngày nhận lương, bà Năm lại phải đối mặt với một màn "tra khảo" đầy áp lực. Ông Thành ngồi trên chiếc ghế mây, cặp kính lão trễ xuống mũi, tay cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép tỉ mỉ.

"Bà Năm, tháng này bà làm vỡ một chiếc bát sứ Giang Tây. Tôi trừ vào lương 200 nghìn. Rồi tuần trước, bà quên không tắt điện hành lang một đêm, tôi trừ thêm 100 nghìn tiền lãng phí."
Bà Năm đứng mân mê vạt áo, gương mặt khắc khổ cúi xuống: "Thưa ông, bát đó cũ rồi, tôi lỡ tay... Còn điện thì tôi già rồi nên hay quên, mong ông châm chước."
Ông Thành không ngước mắt lên, giọng lạnh lùng: "Quy tắc là quy tắc. Ở đây không có châm chước. Với lại, tháng này tôi chưa có tiền mặt ngay, bà nhận tạm một phần ba, phần còn lại tôi khất đến tháng sau."

Năm nào cũng vậy, lương của bà Năm chưa bao giờ được nhận đủ và đúng hạn. Lúc thì ông bảo gửi ngân hàng chưa rút được, lúc thì ông bảo đầu tư thua lỗ nên phải nợ lại. Bà Năm nhiều lúc tủi thân đến phát khóc. Bà không có chồng con, người thân duy nhất là đứa cháu họ tên Tuấn ở quê thỉnh thoảng mới gọi điện hỏi thăm tiền nong. Bà gắn bó với cái nhà này vì nghĩa cũ, vì ông Thành dù khắt khe nhưng chưa bao giờ lớn tiếng mắng nhiếc, chỉ có sự chi li tiền bạc là khiến bà thấy nghẹt thở.



Đỉnh điểm là vào một năm nọ, khi bà Năm đổ bệnh nặng. Cơn đau dạ dày hành hạ khiến bà nằm bẹp trong gian buồng nhỏ phía sau bếp. Bà lo lắng không biết lấy tiền đâu thuốc thang vì số tiền lương tích góp được trong tay chẳng đáng bao nhiêu, phần lớn vẫn nằm trong "sổ nợ" của ông Thành. Khi bà gượng dậy xin ông ứng trước số lương cũ để đi bệnh viện, ông Thành chỉ đưa cho bà đúng hai triệu đồng rồi nói: "Bà cứ cầm lấy mà khám. Nhưng nhớ là tôi sẽ trừ dần vào tiền ăn của bà sau khi bà khỏe lại."

Bà Năm quay đi, nước mắt lưng tròng. Bà tự hỏi sao con người lại có thể rạch ròi đến mức tàn nhẫn như vậy với người đã chăm sóc mình suốt mười năm trời. Tin bà Năm ốm nặng nhanh chóng lan ra xóm nhỏ. Bà Ba hàng xóm sang thăm, chứng kiến cảnh bà Năm nằm co quắp trên chiếc giường đơn sơ, trong khi ông Thành vẫn thong dong ngồi đọc báo ở phòng khách thì không kìm được sự bất bình.

"Ông Thành này, tôi nói thật ông đừng giận. Bà Năm giúp việc cho ông mười năm, coi như người thân trong nhà. Giờ người ta ốm thập tử nhất sinh, ông lại tính toán chi li vài đồng bạc lẻ. Ông giàu có để làm gì khi cái tâm héo úa thế?" - Bà Ba gay gắt.

Ông Thành chỉ hạ tờ báo xuống, đôi mắt sau làn kính lão không chút dao động: "Chuyện nhà tôi, tôi tự có cách giải quyết. Bà không cần lo bò trắng răng."

Đúng lúc đó, Tuấn – đứa cháu họ của bà Năm từ quê lên. Nghe tin cô mình có tiền lương bị chủ "nợ" bấy lâu, hắn hùng hổ xông vào nhà. Tuấn là kẻ lông bông, cờ bạc, vốn chỉ trông chờ vào những đồng tiền chắt bóp của bà Năm. Thấy ông Thành, hắn quát tháo:
"Ông già kia! Trả tiền cho cô tôi ngay! Mười năm qua ông bóc lột sức lao động của người già à? Tôi sẽ báo công an, tôi sẽ cho cả thiên hạ biết ông là loại người gì!"

Căn biệt thự vốn yên tĩnh bỗng chốc trở thành bãi chiến trường của những lời lăng mạ. Bà Năm từ trong buồng nghe thấy, cố gượng dậy can ngăn nhưng hơi thở đứt quãng. Cơn đau thắt lại khiến bà ngất lịm đi. Ông Thành nhìn cảnh tượng hỗn loạn, nhìn người đàn bà tội nghiệp đang lịm đi trên giường, gương mặt ông vẫn lạnh như tiền, nhưng bàn tay đang cầm cuốn sổ nhỏ khẽ run lên.

"Đưa bà ấy đi bệnh viện. Ngay lập tức!" - Ông Thành gằn giọng, một cái uy lực kỳ lạ khiến gã cháu họ đang hung hăng cũng phải khựng lại.

CHƯƠNG 2: MÀN KỊCH TRẦN TRỤI VÀ SỰ TÀN NHẪN CUỐI CÙNG

Bà Năm được đưa vào bệnh viện cấp cứu trong tình trạng viêm loét dạ dày nặng dẫn đến xuất huyết. Chi phí phẫu thuật và điều trị sau đó là một con số không hề nhỏ đối với một người giúp việc. Tại hành lang bệnh viện, mùi thuốc sát trùng nồng nặc càng làm không khí thêm căng thẳng.

Tuấn ngồi ở hàng ghế chờ, chân rung liên lạch, mắt không rời chiếc ví của mình. Hắn không lo cho sức khỏe của cô, mà chỉ lo số tiền trong tay bà Năm đã hết sạch. Khi bác sĩ bước ra thông báo cần nộp tạm ứng viện phí 50 triệu đồng để tiến hành các thủ tục tiếp theo, Tuấn nhảy dựng lên:
"Cái gì? 50 triệu? Tôi lấy đâu ra? Ông chủ kia, ông nợ lương cô tôi bao nhiêu năm nay, giờ là lúc ông phải ói ra đấy!"

Ông Thành chậm rãi rút từ trong túi áo ra một xấp tiền lẻ, đếm đi đếm lại rồi đưa cho Tuấn: "Đây là 5 triệu. Phần còn lại... tôi chưa xoay kịp."

Tuấn cười nhạt, ánh mắt khinh bỉ: "Ông đùa tôi à? Ở nhà biệt thự, đi xe sang mà không có nổi 50 triệu cứu người làm cho mình? Ông đúng là loại máu lạnh vắt cổ chày ra nước!"

Tiếng cãi vã thu hút sự chú ý của rất nhiều người trong bệnh viện. Những người đi nuôi bệnh quanh đó bắt đầu xì xào, chỉ trỏ vào ông Thành. Họ gọi ông là "kẻ trọc phú keo kiệt", "ông chủ thất đức". Ông Thành mặc kệ tất cả, ông ngồi lặng lẽ trên hàng ghế sắt, đôi mắt đăm đắm nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt.

Trong khi đó, bà Năm tỉnh dậy sau cơn mê mang. Nghe tiếng Tuấn gào thét bên ngoài, bà đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Bà không ngờ người chủ mình tôn trọng mười năm qua lại thực sự bỏ mặc mình trong lúc này. Những ký ức về chiếc bát vỡ bị trừ tiền, về những đêm quên tắt điện bị trách phạt hiện về như những nhát dao cứa vào lòng.

"Thưa ông... tôi không cần tiền nữa..." - Bà Năm thào thào khi thấy ông Thành bước vào phòng bệnh. "Tôi làm cho ông mười năm, coi như trả nợ kiếp trước. Nếu tôi có mệnh hệ gì, xin ông đừng trách thằng Tuấn, nó còn trẻ người non dạ..."

Ông Thành tiến lại gần, đặt bát cháo trắng lên bàn, giọng vẫn đều đều: "Bà đừng nói nhiều. Nghỉ ngơi đi. Số tiền nợ lương... tôi vẫn ghi sổ. Khi nào bà khỏe, chúng ta sẽ tính sòng phẳng một lần."

Câu nói của ông như một gáo nước lạnh tạt vào sự hy vọng cuối cùng của bà Năm. Bà quay mặt vào tường, nước mắt thấm đẫm gối. Bà tự nhủ, sau khi khỏi bệnh, bà sẽ rời khỏi căn nhà đó, về quê sống những ngày tháng cuối đời trong nghèo khó nhưng thanh thản.

Nhưng kịch tính chưa dừng lại ở đó. Tuấn, vì quá túng quẫn và cay cú, đã lẻn về căn biệt thự của ông Thành trong đêm. Hắn nghĩ rằng ông Thành giấu rất nhiều tiền mặt trong nhà nên nợ lương để chiếm dụng. Hắn đột nhập vào phòng làm việc của ông, lục tung mọi thứ. Giữa đống tài liệu kỹ thuật cũ kỹ, hắn tìm thấy một chiếc két sắt nhỏ. Với kinh nghiệm của một kẻ lông bông, hắn đã cạy được két. Tuy nhiên, bên trong không có vàng thỏi hay những xấp tiền đô như hắn tưởng tượng. Chỉ có một cuốn sổ tiết kiệm mang tên "Nguyễn Thị Năm" và một xấp phong bì cũ kỹ được đánh dấu theo từng tháng.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh đèn phòng bật sáng. Ông Thành đứng đó, lặng lẽ nhìn Tuấn với ánh mắt đầy thất vọng.
"Mày tìm cái này sao?" - Ông Thành chỉ tay vào cuốn sổ tiết kiệm.

Tuấn run rẩy: "Cái gì... tên bà Năm? Sao ông lại giữ nó? Ông định lừa cô tôi đến cùng à?"

Ông Thành không trả lời, ông tiến lại gần, giật lấy cuốn sổ rồi lạnh lùng nói: "Đi ra khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi báo công an. Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt bà Năm nữa. Mày không xứng đáng làm cháu bà ấy."

Sáng hôm sau, một tin đồn thất thiệt được lan truyền: Ông Thành đã đuổi cháu bà Năm đi và đang âm mưu chiếm đoạt số tiền tiết kiệm ít ỏi của bà. Cả khu phố xôn xao, người ta nhìn ông với ánh mắt thù hận hơn bao giờ hết. Đỉnh điểm là khi bác sĩ thông báo bà Năm cần phẫu thuật gấp, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nhưng viện phí vẫn chưa được thanh toán đủ.

CHƯƠNG 3: CHIẾC CHÌA KHÓA CỦA SỰ THẬT VÀ BÀI HỌC QUÝ GIÁ

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, khi bà Năm đã chuẩn bị tâm thế cho điều xấu nhất, thì đột ngột, một vị luật sư cùng đại diện ngân hàng xuất hiện tại phòng bệnh. Đi cùng họ là ông Thành, vẫn bộ quần áo giản dị và khuôn mặt trầm mặc thường ngày.

Trước sự chứng kiến của bà Ba hàng xóm và những bệnh nhân cùng phòng, vị luật sư mở một bộ hồ sơ rồi dõng dạc đọc:
"Thưa bà Nguyễn Thị Năm, chúng tôi đến đây theo sự ủy quyền của ông Nguyễn Văn Thành. Theo hợp đồng quản lý tài sản đã ký kết từ 10 năm trước, ông Thành đã đứng ra quản lý toàn bộ số tiền lương, tiền thưởng và các khoản 'phạt' của bà dưới hình thức đầu tư tích lũy."

Bà Năm ngơ ngác: "Đầu tư... tích lũy là sao hả chú?"

Vị luật sư mỉm cười, đưa cho bà cuốn sổ tiết kiệm mà Tuấn đã định trộm đêm qua: "Toàn bộ số tiền ông Thành 'trừ' của bà vì vỡ bát, quên tắt điện hay những lần 'nợ lương' vì lý do đầu tư... thực tế đều được ông gửi vào một quỹ tín dụng có lãi suất cao. Không chỉ vậy, ông Thành còn dùng tiền riêng của mình để bù thêm vào mỗi khi bà bị 'phạt', coi như là tiền lãi cộng dồn. Tổng số tiền trong sổ tiết kiệm mang tên bà hiện nay là 1 tỷ 200 triệu đồng."

Cả phòng bệnh im phăng phắc. Bà Năm bàng hoàng, tay run rẩy cầm lấy cuốn sổ. Con số 1 tỷ 200 triệu nằm sừng sững trên trang giấy khiến bà không tin vào mắt mình.

Ông Thành lúc này mới chậm rãi lên tiếng, giọng ông không còn lạnh lùng mà chứa đựng sự trăn trở của một người anh, một người bạn già:
"Bà Năm à, bà hiền lành quá, lại chỉ có mỗi thằng Tuấn là người thân. Tôi biết tính nó cờ bạc, phá phách. Nếu mỗi tháng tôi đưa đủ lương cho bà, bà chắc chắn sẽ gửi về quê cho nó hết. Đến lúc bà già yếu, ốm đau như thế này, liệu nó có lo cho bà không, hay nó lại hành hạ bà để đòi tiền? Tôi đóng vai ác, chi li từng đồng, phạt bà từng lỗi nhỏ là để bà xót tiền mà giữ gìn sức khỏe, cũng là để có cái cớ giữ lại số tiền này cho bà. Tôi nợ lương bà không phải vì tôi thiếu tiền, mà vì tôi muốn số tiền đó sinh sôi, để đến ngày hôm nay, bà có đủ tiền chữa bệnh và có một căn nhà nhỏ ở quê để dưỡng già mà không phải phụ thuộc vào bất cứ ai."

Nước mắt bà Năm tuôn rơi như mưa. Bà nhớ lại những lần mình thầm oán trách ông, nhớ lại những lúc bà cho rằng ông là người máu lạnh. Hóa ra, đằng sau sự khắt khe đến cực đoan ấy là một sự bao bọc vô bờ bến. Ông không cho bà tiền bạc một cách dễ dàng, ông cho bà một "tương lai được bảo đảm".

Bà Ba hàng xóm đứng bên cạnh cũng đỏ hoe mắt, bà tiến lại nắm tay ông Thành: "Ông Thành, tôi xin lỗi... tôi đã hiểu lầm ông bấy lâu nay. Ông đúng là người có cái tâm bồ tát ẩn sau vẻ ngoài sỏi đá."

Ông Thành chỉ xua tay: "Tôi là dân kỹ thuật, tôi tin vào những con số và sự chuẩn xác. Lòng tốt nếu không đặt đúng chỗ thì chỉ thành sự dung túng cho cái xấu. Tôi giữ tiền của bà Năm, cũng là để dạy cho thằng Tuấn một bài học về sự tự lập, nhưng tiếc là nó không hiểu được."

Ca phẫu thuật của bà Năm diễn ra ngay sau đó và thành công tốt đẹp. Với số tiền tỷ trong tay, bà không còn phải lo lắng về tương lai. Sau khi ra viện, theo lời khuyên của ông Thành, bà dùng một phần tiền mua một miếng đất nhỏ và xây căn nhà cấp bốn xinh xắn ở quê, phần còn lại bà gửi ngân hàng để nhận lương hưu hàng tháng. Bà cũng không quên trích một phần làm từ thiện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh giống mình năm xưa.

Về phần Tuấn, sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc và bị ông Thành răn đe, hắn cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Lần đầu tiên trong đời, hắn xin đi làm công nhân ở một công trường xây dựng, tự hứa sẽ làm lại cuộc đời bằng chính đôi tay mình.

Ngày bà Năm chuyển về quê, ông Thành đứng trước cổng biệt thự tiễn bà. Bà Năm cúi đầu chào ông, giọng nghẹn ngào: "Ông chủ, cảm ơn ông đã cho tôi chiếc chìa khóa để mở ra cuộc đời mới. Nếu không có sự 'keo kiệt' của ông, chắc giờ này tôi đã trắng tay."

Ông Thành mỉm cười – nụ cười hiếm hoi trong suốt mười năm qua: "Về quê nhớ giữ sức khỏe. Nhớ đừng làm vỡ bát, cũng đừng quên tắt điện nhé, tiền điện ở quê giờ cũng đắt lắm đấy!"

Hai người già nhìn nhau cười, một cái kết ấm áp dưới bóng cây lộc vừng. Câu chuyện về ông chủ "keo kiệt" và người giúp việc năm nào trở thành một bài học sâu sắc về tình người: Có những lòng tốt không nằm ở lời nói ngọt ngào hay sự hào phóng tức thời, mà nằm ở sự thấu hiểu, lo toan sâu sắc và bền bỉ dành cho nhau. Trong cuộc đời, đôi khi chúng ta cần nhìn xuyên qua lớp vỏ xù xì để thấy được viên ngọc quý của lòng nhân ái.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.