Min menu

Pages

Ở một trạm xe buýt cũ kỹ bên quốc lộ, có một người đàn ông luôn đứng đợi và phát nước miễn phí cho hành khách với lý do: “Hôm nay con tôi sẽ xuống chuyến này.” Thế nhưng, người dân quanh đó bắt đầu xì xào khi thấy ngày nào ông cũng đứng ở đó, cùng một lời nói. Ai cũng nghĩ ông đã không còn bình thường, vì mỗi khi xe chạy qua hết, ông vẫn đứng nhìn theo con đường dài hun hút, như chờ một chuyến xe đã lỡ mãi mãi, mang theo sự thật mà ông chưa từng chấp nhận...

Chương 1: Cơn mưa và lời hứa chưa kịp trở về

“Ông ơi! Xe đến rồi kìa!”

Tiếng Nam bật lên giữa cơn mưa xối xả, nhưng ông Lâm dường như không nghe thấy. Ông vẫn đứng đó, đôi mắt nheo lại nhìn xuyên qua màn nước trắng xóa, như cố tìm một bóng hình quen thuộc giữa dòng người vội vã bước xuống.

Chiếc xe khách thắng gấp, bánh xe rít lên trên mặt đường ướt. Cửa mở. Hành khách lục tục xuống, ai cũng ôm túi xách, che đầu chạy đi. Không ai nhìn ông. Không ai dừng lại.

Nhưng ông Lâm thì nhìn từng người.


Từng người một.

Như thể nếu ông chớp mắt, ông sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất đời mình.

“Không có… không có nó…” ông lẩm bẩm.

Nam đứng cạnh, tim đập nhanh. Đây là lần đầu tiên cậu thấy ông Lâm hoảng hốt đến vậy.

“Ông… mình vào trong đi đã,” Nam nói, kéo nhẹ tay ông.

Ông Lâm giật mình, quay sang, ánh mắt bỗng chùng xuống. “Ừ… chắc nó chưa về.”

Câu nói quen thuộc. Nhưng lần này, Nam nghe thấy trong đó một chút vỡ vụn.

Những ngày sau cơn mưa ấy, trời nắng lại. Nhưng trong lòng Nam thì không còn như trước.

Cậu bắt đầu chú ý nhiều hơn đến ông Lâm.

“Ông có bao giờ… nhớ nhầm không?” Nam hỏi trong một buổi sáng vắng người.

Ông Lâm cười. “Nhầm gì cơ?”

“Ý cháu là… có thể ngày nó về không phải hôm nay…”

Ông lắc đầu, giọng chắc nịch: “Nó nói với ông là sẽ về. Mà nó đã nói, thì sẽ làm.”

Nam im lặng. Câu nói ấy vừa đơn giản, vừa nặng nề.

“Nhưng… đã lâu rồi mà ông?” Nam hỏi khẽ.

Ông Lâm nhìn ra đường. “Có những lời hứa… không phải vì người ta quên, mà vì người ta chưa làm được.”

Nam không hỏi thêm nữa.

Một buổi chiều, khi Nam đang phụ ông xếp lại mấy chai nước, một người đàn ông trung niên dừng lại.

“Ông Lâm vẫn chưa nghỉ à?”

Ông Lâm cười nhẹ. “Chưa. Còn đợi con.”

Người đàn ông nhìn Nam, thở dài. “Cháu biết chuyện chưa?”

Nam ngập ngừng. “Dạ… cháu nghe nói…”

Người đàn ông hạ giọng. “Tai nạn đó… không có ai sống sót.”

Nam siết chặt tay.

“Gia đình người ta tìm thấy hết rồi… chỉ có ông ấy là không chịu tin. Ngày nào cũng ra đây.”

Nam nhìn sang ông Lâm. Ông vẫn đang lau từng chai nước, cẩn thận như thể đó là việc quan trọng nhất trên đời.

“Cháu đừng nói gì với ông ấy,” người đàn ông nói thêm. “Ông ấy sống nhờ cái niềm tin đó.”

Nam gật đầu.

Nhưng từ hôm đó, mỗi lần nghe ông nói “Hôm nay con tôi sẽ xuống chuyến này,” lòng Nam lại thắt lại.

Một buổi sáng khác, Nam đến trạm nhưng không thấy ông Lâm.

Cậu đứng đợi.

Năm phút.

Mười phút.

Mười lăm phút.

“Ông Lâm hôm nay không ra à?” Nam hỏi một cô bán hàng gần đó.

Cô lắc đầu. “Sáng nay thấy ông ấy mệt, chắc ở nhà nghỉ.”

Nam lo lắng.

Sau giờ học, cậu quyết định tìm đến nhà ông.

Căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm, cũ kỹ nhưng gọn gàng. Cửa không khóa.

“Ông ơi?” Nam gọi.

Không có tiếng trả lời.

Nam bước vào. Ông Lâm đang nằm trên giường, mắt nhắm lại.

“Ông!” Nam hoảng hốt chạy đến.

Ông Lâm mở mắt, yếu ớt. “Nam… cháu đó à…”

“Ông sao vậy? Ông có sao không?”

“Không sao… chỉ hơi mệt thôi…”

Nam nhìn quanh, thấy không có ai. “Ông có người thân không ạ?”

Ông lắc đầu. “Không. Chỉ có… nó thôi.”

Nam cắn môi.

“Ông… để cháu đưa ông đi khám nhé?”

“Không cần đâu… mai ông lại ra trạm được mà.”

Nam muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Đêm đó, Nam trằn trọc.

Cậu nghĩ về ông Lâm, về căn nhà trống, về sự chờ đợi không hồi kết.

“Có thật là tốt không… khi cứ sống trong một niềm tin không có thật?” cậu tự hỏi.

Nhưng rồi, cậu nhớ đến ánh mắt ông khi nhận chiếc áo.

Một ánh mắt… sống lại.

Nam chợt hiểu.

Có những điều, đúng sai không còn quan trọng nữa.

Quan trọng là nó giữ được người ta đứng vững.

Sáng hôm sau, ông Lâm lại xuất hiện ở trạm.

Yếu hơn, nhưng vẫn cười.

“Ông khỏe chưa ạ?” Nam hỏi.

“Khỏe rồi. Hôm nay… nó có thể về.”

Nam gật đầu. “Vâng… cháu cũng nghĩ vậy.”

Lần đầu tiên, cậu nói điều đó mà không cảm thấy mâu thuẫn.

Nhưng chính ngày hôm đó, một chuyện xảy ra.

Khi chuyến xe trưa dừng lại, một người thanh niên bước xuống. Anh ta mặc áo sơ mi, dáng người gầy, gương mặt hiền.

Ông Lâm bỗng đứng bật dậy.

“Minh!”

Ông chạy tới.

Nam sững người.

Người thanh niên cũng giật mình.

“Dạ… bác gọi ai ạ?”

Ông Lâm đứng khựng lại.

Ánh mắt ông từ rực sáng… chuyển sang bối rối… rồi lặng đi.

“Xin lỗi… bác nhầm…”

Người thanh niên ái ngại, rồi vội vàng rời đi.

Ông Lâm đứng đó, rất lâu.

Nam chưa bao giờ thấy ông như vậy.

Một điều gì đó… vừa vỡ ra.

Chương 2: Khi sự thật bắt đầu len vào


Từ hôm đó, ông Lâm thay đổi.

Ông vẫn ra trạm. Vẫn phát nước. Nhưng ông không còn chạy lại mỗi khi có người giống con mình nữa.

Ông chỉ nhìn.

Rồi quay đi.

Nam nhận ra điều đó.

“Ông… hôm nay ông không nói câu đó nữa,” Nam nhẹ nhàng.

Ông Lâm im lặng.

Một lúc sau, ông nói: “Nam này… nếu một người không về… thì có phải là họ đã đi thật rồi không?”

Nam nghẹn lời.

Cậu không biết nên trả lời thế nào.

“Cháu… nghĩ là… nếu người ta không về… thì có thể họ đang ở một nơi khác… nhưng vẫn nhớ đến mình,” Nam nói chậm rãi.

Ông Lâm gật đầu.

“Ừ… có lẽ vậy.”

Những ngày sau đó, ông bắt đầu kể nhiều hơn.

Không phải về việc chờ đợi.

Mà là về quá khứ.

“Nó hồi nhỏ nghịch lắm,” ông cười. “Có lần trèo cây bị ngã, về còn giấu ông.”

Nam nghe, chăm chú.

“Rồi lớn lên… nó hiền lại. Đi làm, gửi tiền về cho ông.”

Giọng ông chậm lại.

“Ngày nó đi… ông còn mắng nó… vì nó đi xa.”

Nam im lặng.

“Giá như hôm đó… ông không mắng…”

Nam đặt tay lên vai ông. “Ông… ai cũng có lúc như vậy mà.”

Ông Lâm cười buồn. “Ừ… nhưng không phải ai cũng còn cơ hội nói lại.”

Một buổi chiều, Nam mang đến một bức ảnh.

“Ông xem cái này đi.”

Đó là ảnh Nam đã nhờ người chỉnh sửa — ghép hình một người thanh niên đứng bên ông Lâm.

“Đây là…?” ông hỏi.

“Là… tưởng tượng thôi ạ. Nếu con ông về…”

Ông Lâm nhìn rất lâu.

Nước mắt ông rơi.

“Cảm ơn cháu…”

Từ hôm đó, ông không còn nói “Hôm nay con tôi sẽ xuống chuyến này” nữa.

Thay vào đó, ông nói:

“Cháu uống nước đi, đi đường cẩn thận.”

Một câu nói bình thường.

Nhưng với Nam, đó là cả một bước chuyển.

Chương 3: Bình yên ở lại


Mùa hè đến.

Trạm xe buýt vẫn cũ kỹ, nhưng không còn buồn như trước.

Ông Lâm giờ đây không chỉ phát nước, mà còn giúp đỡ mọi người nhiều hơn.

Có người hỏi:

“Con ông đâu rồi?”

Ông cười.

“Nó… đi xa. Nhưng chắc nó vẫn dõi theo tôi.”

Nam đứng cạnh, mỉm cười.

Một buổi chiều, ông Lâm gọi Nam lại.

“Nam này… nếu một ngày ông không ra đây nữa… cháu có thể thay ông không?”

Nam sững lại.

“Ông nói gì vậy ạ?”

Ông cười hiền. “Ông già rồi… không đứng mãi được.”

Nam lắc đầu. “Ông sẽ còn lâu mà.”

“Ừ… nhưng ai cũng phải chuẩn bị.”

Nam cúi đầu.

“Cháu… sẽ làm.”

Vài tháng sau, ông Lâm không còn ra trạm nữa.

Nhưng thùng nước vẫn ở đó.

Nam đứng thay ông.

“Hôm nay… cháu phát nước miễn phí. Đi đường cẩn thận nhé!”

Một người hỏi: “Ông Lâm đâu rồi?”

Nam mỉm cười.

“Ông… nghỉ ngơi rồi. Nhưng ông dặn cháu… tiếp tục.”

Chiều hôm đó, Nam ghé thăm ông.

Ông nằm trên giường, nhưng ánh mắt rất sáng.

“Trạm… thế nào rồi cháu?”

“Tốt lắm ông ạ. Mọi người vẫn nhớ ông.”

Ông cười.

“Thế là được rồi…”

Trước khi nhắm mắt, ông nói nhỏ:

“Ông không còn chờ nó nữa… nhưng ông tin… ở đâu đó… nó vẫn nhớ ông.”

Nam nắm chặt tay ông.

“Vâng… chắc chắn là vậy.”

Sau này, trạm xe buýt ấy không còn vô danh nữa.

Người ta gọi nó là “trạm của ông Lâm”.

Không phải vì một người chờ đợi.

Mà vì một người đã học cách buông bỏ… để yêu thương theo một cách khác.

Bài học:

Đôi khi, yêu thương không phải là giữ mãi một hy vọng không còn, mà là học cách chấp nhận và tiếp tục sống, mang theo ký ức đẹp trong tim. Sự buông bỏ không phải là quên đi, mà là để tình yêu được ở lại — nhẹ nhàng và bình yên hơn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.