Min menu

Pages

Một tay đòi nợ thuê đến nhà một bà cụ nợ tiền đại ca. Thấy cảnh bà đang chăm cháu ốm, anh ta không những không lấy tiền mà còn vứt lại một xấp tiền: "Đại ca bảo bà trả thừa, đây là tiền thối lại". Thực chất đó là tiền lương anh ta vừa lĩnh, dùng sự "hùng dữ" để che giấu lòng trắc ẩn. Trong ranh giới giữa việc thực hiện "nhiệm vụ" và lương tâm con người, gã đàn ông gai góc đã đưa ra một quyết định mà ngay cả đại ca của hắn cũng không thể lường trước.

CHƯƠNG 1: LỜI NÓI DỐI TỬ TẾ

Trời đứng bóng, cái nắng gay gắt hắt xuống con hẻm nhỏ hẹp đến mức hai chiếc xe máy đi ngược chiều phải nghiêng mình mới lách qua được. Hùng "Sẹo" dừng chiếc xe côn tay phân khối lớn trước một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vôi bong tróc từng mảng như những vết sẹo dài trên mặt gã. Hùng nhổ toẹt búng tàn thuốc xuống đất, chỉnh lại chiếc áo khoác da đen bóng loáng dù mồ hôi đang chảy ròng ròng sau gáy.

Nghề của Hùng là đòi nợ. Một cái nghề mà người đời nhìn vào chỉ thấy sự bặm trợn, những hình xăm vằn vện và cái giọng gằn lên sắt máu. Hôm nay, mục tiêu của gã là bà cụ Hòa. Hồ sơ ghi rõ: nợ gốc năm mươi triệu, lãi suất "thỏa thuận" đã quá hạn ba tháng. Đại ca gã đã mất kiên nhẫn, lệnh đưa ra rất rõ ràng: "Không có tiền thì dọn đồ, ra khỏi nhà".

Hùng bước vào sân, tiếng giày da nện xuống nền gạch tàu vỡ vụn nghe khô khốc. Gã định bụng sẽ đá tung cánh cửa gỗ mục nát kia, hét thật to một câu chửi thề để dằn mặt như mọi khi. Nhưng khi tay vừa chạm vào cánh cửa khép hờ, một mùi dầu gió nồng nặc xen lẫn tiếng ho khan yếu ớt từ bên trong vọng ra khiến gã khựng lại.

Căn phòng tối om, chỉ có vệt nắng xiên khoai qua mái ngói thủng rọi thẳng xuống chiếc giường tre ọp ẹp. Bà cụ Hòa đang ngồi đó, đôi bàn tay gầy guộc như rễ cây khô đang liên tục vắt chiếc khăn ấm, đắp lên trán một đứa trẻ chừng năm, sáu tuổi. Đứa bé mặt đỏ bừng, hơi thở đứt quãng vì sốt cao.

"Ai đó?" – Bà cụ giật mình, đôi mắt đục mờ ngước lên. Khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn, lừng lững của Hùng chắn ngang ánh sáng cửa ra vào, bà run bắn người, chiếc khăn trên tay rơi xuống chậu nước làm nước bắn tung tóe. "Cậu... cậu bên chỗ ông Lâm phải không? Tôi... tôi xin lỗi, tôi chưa xoay được..."
Hùng không đáp, gã lững thững tiến lại gần. Ánh mắt gã quét qua gian nhà. Chẳng có gì đáng giá để siết. Một cái tivi đen trắng cũ hỏng, một bộ bàn ghế gỗ mọt ăn, và một bàn thờ nghi ngút khói hương với tấm ảnh một cặp vợ chồng trẻ. Hùng đoán đó là bố mẹ đứa bé, có lẽ họ đã không còn.

Gã tiến sát lại giường, đứa bé đột nhiên co giật nhẹ, tiếng rên rỉ nhỏ xíu như tiếng mèo con lạc mẹ. Bà Hòa hốt hoảng ôm chầm lấy cháu, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt nhăn nheo: "Cậu ơi, làm ơn… tôi biết tôi nợ, nhưng con bé đang lên cơn sốt ác tính. Tiền thuốc thang, tiền viện phí mấy hôm nay tôi khất nợ, hiệu thuốc hết rồi. Cho tôi thêm vài ngày, tôi đi nhặt ve chai, tôi bán nốt cái giường này cũng được, xin đừng đuổi bà cháu tôi đi lúc này…"




Hùng nhìn chằm chằm vào đứa trẻ. Trong thâm tâm gã, một ký ức xa xăm chợt dội về. Ngày xưa, mẹ gã cũng từng ôm gã khóc nức nở như thế này trước khi gieo mình xuống dòng sông vì n:ợ nần bủa vây. Đôi mắt đứa bé hé mở, nhìn Hùng bằng vẻ sợ hãi tột độ nhưng lại không còn sức để khóc thành tiếng.

Hùng hít một hơi thật sâu, gương mặt sẹo sần sùi bỗng co rút lại. Gã thò tay vào túi quần, rút ra một xấp tiền còn thơm mùi giấy mới – đó là toàn bộ tiền lương và hoa hồng gã vừa nhận được sau một tháng đi "thu nợ" khắp các hang cùng ngõ hẻm.

"Bà cầm lấy đi," Hùng gằn giọng, cố giữ vẻ hung tợn giả tạo.

Bà Hòa run rẩy, lùi lại sát vách tường: "Cậu... cậu định làm gì? Tôi không có tiền thật mà..."

Hùng ném xấp tiền xuống mặt giường tre, tiếng "bạch" khô khốc vang lên. Gã khoanh tay trước ngực, hất hàm nói: "Đại ca tôi bảo bà trả thừa. Lần trước tính lộn lãi suất, đây là tiền thối lại. Từ nay bà với chỗ chúng tôi không còn nợ nần gì nữa. Cầm tiền mà đưa con bé đi bệnh viện ngay đi!"

Bà Hòa ngẩn người, đôi mắt đục ngầu mở to: "Cậu nói sao? Trả thừa? Nhưng tôi mới chỉ đóng được tiền lãi tháng đầu..."

"Bà cãi cái gì?" Hùng quát lớn, tiếng quát làm đứa bé giật mình tỉnh giấc. "Đại ca tôi nói thừa là thừa! Bà định bảo ông ấy không biết tính toán à? Cầm lấy rồi cút đi bệnh viện ngay, trước khi tôi đổi ý!"

Nói xong, Hùng quay lưng bước đi thật nhanh, không để bà cụ kịp nhìn thấy đôi mắt gã đang đỏ hoe. Gã phóng xe đi, để lại làn khói trắng mờ ảo trong con hẻm nhỏ. Nhưng Hùng không biết rằng, đằng sau gốc cây khế đầu ngõ, một gã đàn ông mắt lươn, tay cầm điện thoại đã ghi lại toàn bộ sự việc. Đó là Thắng "Mắt Mèo", kẻ luôn tìm cách hất chân Hùng để leo lên vị trí cánh tay phải của đại ca Lâm.

Tối đó, tại trụ sở là một quán karaoke sầm uất, không khí nồng nặc mùi thu:ốc l:á và r:ượu m:ạnh. Đại ca Lâm ngồi chễm chệ trên ghế sofa da, tay mân mê chiếc nhẫn vàng khối. Hùng bước vào, quăng tập hồ sơ trống rỗng lên bàn.

"Xong chưa?" Lâm hỏi, giọng khàn đặc.

"Xong rồi đại ca. Bà già đó dọn đồ đi rồi. Căn nhà giờ trống trơn," Hùng nói dối không chớp mắt.

"Mày làm tốt lắm, Hùng ạ," Lâm cười khẩy, rồi bất ngờ ném chiếc điện thoại lên bàn. Đoạn video Hùng đưa tiền cho bà Hòa hiện rõ mồn một. "Vậy mày giải thích sao về số 'tiền thối' này? Tao đâu có nhớ mình tử tế đến mức trả lại tiền cho con nợ?"

Sống lưng Hùng lạnh toát. Gã hiểu rằng, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.

CHƯƠNG 2: RẠN NỨT VÀ TRẢ GIÁ

Không gian phòng VIP bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Thắng "Mắt Mèo" bước ra từ bóng tối, cười đắc thắng: "Đại ca, thằng Hùng nó ăn cây táo rào cây sung. Nó lấy tiền túi ra nuôi con nợ, lại còn dám mạo danh lệnh của đại ca để xóa nợ. Đây là phản bội!"

Lâm đứng dậy, tiến lại gần Hùng. Gã cao hơn Hùng nửa cái đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: "Mày biết luật rồi đấy, Hùng. Trong nghề này, thứ duy nhất mày được phép có là sự trung thành. Lòng thương hại là con d:ao g:iết chết tất cả chúng ta."

Hùng không cúi đầu. Gã nhìn thẳng vào đại ca, giọng điềm tĩnh nhưng cương quyết: "Đứa bé đó sắp ch:ết, đại ca ạ. Tôi không thể đứng nhìn một đứa trẻ ch:ết chỉ vì mấy đồng bạc. Số tiền đó là tiền lương của tôi, tôi có quyền dùng nó."

"Mày sai rồi!" Lâm gầm lên, đập mạnh chai r:ượu xuống bàn vỡ tan tành. "Tiền của mày cũng là tiền của tao. Nhưng cái tao cần không phải tiền, mà là uy tín. Nếu ai cũng làm như mày, thì cái đất này ai còn sợ tao nữa?"

Lâm ra lệnh cho đám đàn em lao vào "dạy dỗ" Hùng. Một trận mưa đòn trút xuống. Hùng không chống trả, gã chấp nhận chịu đựng như một sự thanh thản cho lương tâm. Sau trận đòn nhừ tử, Lâm ném Hùng ra đường với một lời đe dọa: "Trong vòng ba ngày, mày phải lấy lại cả gốc lẫn lãi từ bà già đó, cộng thêm tiền phạt vì tội lừa dối tao. Nếu không, căn nhà đó sẽ bốc cháy cùng với hai bà cháu nó. Đừng trách tao tuyệt tình."

Hùng lết thân hình đầy máu me về căn phòng trọ tồi tàn. Đêm đó, gã sốt cao, những cơn mê sảng về quá khứ và hiện tại đan xen. Gã thấy đứa bé cười với gã, rồi lại thấy ngọn lửa hung hãn thiêu rụi căn nhà cũ kỹ.

Sáng hôm sau, Hùng không đi đòi nợ. Gã bán đi chiếc xe máy – tài sản quý giá nhất của mình – để lấy tiền. Gã âm thầm đến bệnh viện quận. Qua khe cửa phòng bệnh, gã thấy bà Hòa đang ngồi móm mém nhai mẩu bánh mì khô, còn đứa bé đã tỉnh, đang được truyền nước, gương mặt đã có chút hồng hào.

Hùng không vào. Gã đặt một túi trái cây và phong bì tiền vừa bán xe trước cửa phòng rồi lặng lẽ rời đi. Gã biết, Lâm nói là làm. Hùng phải chọn: hoặc là trở thành kẻ ác thú để giữ mạng, hoặc là đánh đổi tất cả để bảo vệ chút ánh sáng cuối cùng trong lòng mình.

Nhưng Thắng "Mắt Mèo" không để gã yên. Hắn đã dẫn quân đến con hẻm nhỏ ngay trong chiều hôm đó, khi bà Hòa vừa từ bệnh viện về lấy thêm quần áo.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG DƯỚI ĐỐNG TRO TÀN

Khi Hùng chạy đến nơi, con hẻm đã náo loạn. Thắng "Mắt Mèo" cùng ba gã đàn em đang hung hăng vứt đồ đạc của bà Hòa ra đường. Bà cụ ôm lấy chân Thắng, khóc lóc van xin trong tuyệt vọng. Đứa bé con run rẩy núp sau cánh cửa vôi bong tróc, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi.

"Dừng tay lại!" Hùng hét lên, giọng khản đặc vì vết thương và sự giận dữ.

Thắng quay lại, cười khẩy: "Ồ, anh hùng cứu mỹ nhân... à không, cứu bà già xuất hiện rồi à? Đại ca mất kiên nhẫn rồi. Hết giờ rồi con trai ạ."

Hùng lao vào như một con mãnh thú bị thương. Gã chiến đấu không phải bằng kỹ năng của một kẻ đòi nợ thuê, mà bằng sức mạnh của một người đang bảo vệ điều quý giá nhất: nhân cách của chính mình. Dù bị vây hãm, dù vết thương cũ rách toạc khiến máu thấm đẫm chiếc áo sơ mi, Hùng vẫn không lùi bước. Gã lần lượt hạ gục đám đàn em của Thắng.

Cuối cùng, chỉ còn Hùng và Thắng đối đầu. Thắng rút ra một con d:ao nhọn, lao tới. Nhưng Hùng nhanh hơn, gã khống chế được tay Thắng, tước vũ khí và vật ngã hắn xuống đất.

"Về bảo với ông Lâm," Hùng gằn từng chữ vào tai Thắng, "Căn nhà này tôi đã mua lại bằng mạng sống và tất cả những gì tôi có. Đừng bao giờ bén mảng đến đây nữa."

Đúng lúc đó, đại ca Lâm xuất hiện ở đầu hẻm. Gã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối. Đám đông người dân xung quanh, vốn luôn sợ hãi đám đòi nợ, nay lại đứng che chở phía sau Hùng, tạo thành một bức tường người im lặng nhưng đầy sức nặng. Những ánh mắt khinh miệt và căm giận của bà con lối xóm đổ dồn về phía Lâm.

Lâm nhìn Hùng, nhìn bà cụ đang run rẩy ôm đứa bé, rồi lại nhìn những khuôn mặt khắc khổ của người dân nghèo. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Bất chợt, Lâm thở dài, gã phẩy tay: "Rút quân!"

Thắng ngơ ngác: "Nhưng đại ca, thằng Hùng nó..."

"Tao bảo rút!" Lâm gằn giọng. Trước khi quay đi, Lâm nhìn Hùng một lần cuối, ánh mắt không còn sự tàn nhẫn mà là một chút gì đó giống như sự tôn trọng muộn màng. Gã nhận ra rằng, có những thứ mà tiền bạc hay sự sợ hãi không bao giờ mua được.

Cơn bão đi qua. Con hẻm nhỏ trở lại vẻ yên bình vốn có. Bà Hòa run rẩy tiến lại gần Hùng, định quỳ xuống cảm ơn nhưng gã đã kịp đỡ bà dậy.

"Cậu Hùng... sao cậu lại khổ vì bà cháu tôi thế này?" bà khóc nghẹn.

Hùng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm giãn những vết sẹo trên mặt. "Không phải vì bà đâu. Là vì con nữa. Con cảm ơn bà vì đã cho con thấy mình vẫn còn là con người."

Vài tháng sau, người ta thấy một người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt làm nghề bốc vác ở chợ đầu mối. Gã làm việc chăm chỉ, ai thuê gì cũng làm, tối tối lại ghé qua căn nhà nhỏ của bà Hòa để dạy đứa bé học bài hoặc sửa lại mái nhà dột.

Hùng không còn mặc áo da, không còn đi xe phân khối lớn, nhưng gương mặt gã giờ đây thanh thản đến lạ kỳ. Gã nhận ra rằng, ranh giới giữa cái thiện và cái ác đôi khi chỉ cách nhau một quyết định. Và dù quá khứ có đen tối đến đâu, chỉ cần trái tim còn biết rung động trước nỗi đau của đồng loại, con người ta vẫn luôn có cơ hội để bắt đầu lại từ đầu.

Bài học quý giá: Tiền bạc có thể vay mượn và trả hết, nhưng nợ ân nghĩa và lương tâm là thứ theo ta cả đời. Sự tử tế không nằm ở địa vị hay nghề nghiệp, mà nằm ở lựa chọn của mỗi người trong những khoảnh khắc thử thách nhất.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.