Min menu

Pages

Một phi công giàu có thấy đứa trẻ nghèo đứng ngoài hàng rào sân bay nhìn máy bay với ánh mắt thèm thuồng. Anh lại gần, tặng đứa trẻ một bộ mô hình máy bay đắt tiền và chiếc thẻ một giờ đồng hồ ở phòng chờ VIP để được ngắm máy bay gần hơn. Thế nhưng, món quà đắt đỏ đó mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc gặp gỡ mà ngay chính người phi công cũng không ngờ tới. Liệu một giờ đồng hồ ngắn ngủi trong căn phòng sang trọng ấy có thể mở ra một cánh cửa khác cho tương lai của cậu bé nghèo?

CHƯƠNG 1: ÁNH SÁNG VÀ VỰC THẲM

Nắng chiều vàng vọt như mật ong đổ xuống phi đạo, khiến những khối kim loại khổng lồ đang nằm im lìm trên sân đỗ tỏa ra một luồng nhiệt hầm hập. Thành đứng bên cửa kính sát sàn của khu vực kỹ thuật, chỉnh lại chiếc caravat cho ngay ngắn. Ở tuổi ba mươi lăm, anh có tất cả những gì một người đàn ông khao khát: vị trí cơ trưởng của một hãng hàng không lớn, thu nhập thuộc hàng top và một cuộc sống thượng lưu đầy bóng bẩy.

Thành định bước về phía bãi đậu xe để trở về căn hộ cao cấp của mình, nhưng ánh mắt anh vô tình chạm phải một bóng dáng nhỏ bé phía sau hàng rào kẽm gai ngăn cách khu vực sân bay với con đường dân sinh chạy vòng phía ngoài. Đó là một đứa trẻ, chừng mười tuổi, bộ quần áo cũ sờn và đôi dép tổ ong đã mòn vẹt gót. Thằng bé bám chặt hai tay vào mắt lưới hàng rào, gương mặt lem luốc mồ hôi nhưng đôi mắt thì sáng rực, dán chặt vào chiếc Airbus A350 vừa mới hạ cánh. Ánh mắt đó không phải là sự tò mò nhất thời; nó là sự thèm thuồng, một niềm khao khát mãnh liệt đến mức khiến người ta thấy mủi lòng.

Thành khựng lại. Anh chợt nhớ về chính mình của hai mươi năm trước, cũng từng đứng như thế ở một góc hàng rào xa xôi, nhìn những "con chim sắt" bay vút lên trời xanh mà mơ về một ngày được chạm tay vào mây trắng. Khác chăng, Thành đã may mắn vượt qua nghịch cảnh để ngồi vào khoang lái, còn đứa trẻ kia, liệu giấc mơ đó có bị gánh nặng cơm áo ghì sát đất?

Anh quay trở lại xe, lấy ra một chiếc hộp lớn bọc nhung xanh – đó là bộ mô hình mô phỏng chính xác chiếc phi cơ anh vừa điều khiển, một món quà lưu niệm đắt đỏ anh định dành tặng con trai một người đối tác. Rồi anh rảo bước ra phía cổng phụ, nơi hàng rào chỉ cách vỉa hè một khoảng ngắn.

"Này nhóc, thích máy bay lắm hả?" Thành cất tiếng gọi khi đứng cách hàng rào chỉ một cánh tay.

Thằng bé giật mình, đôi tay gầy guộc hơi rụt lại như sợ bị xua đuổi. Nó nhìn quân phục phi công của Thành với vẻ ngưỡng mộ pha lẫn e dè, khẽ gật đầu: "Dạ... nó đẹp quá chú ơi. Con ước gì được nhìn nó gần hơn một xíu, xem cái bánh xe của nó to cỡ nào."

Thành mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không mang tính xã giao. Anh chìa chiếc hộp qua khe hở hàng rào: "Tặng con này. Đây là mô hình giống hệt chiếc vừa nãy đó. Nó có đầy đủ chi tiết, thậm chí cả đèn tín hiệu cũng sáng được."



Thằng bé ngây người, đôi tay run rẩy nhận lấy món quà. Nhưng Thành chưa dừng lại ở đó. Anh lấy trong ví ra một chiếc thẻ màu vàng đồng – tấm thẻ đặc quyền mà anh có được nhờ vị trí và các mối quan hệ của mình. "Trong này có một thẻ khách mời một giờ tại phòng chờ VIP phía bên kia. Chú sẽ dẫn con vào đó. Ở đó có cửa kính tràn viền, con có thể thấy máy bay lăn bánh ngay trước mũi mình, và có thể nhìn rõ cả những kỹ sư đang kiểm tra động cơ."

Đứa trẻ nhìn tấm thẻ, rồi nhìn Thành, đôi mắt nó nhòe đi. "Nhưng... con như thế này... người ta có cho vào không chú?"

"Đi với chú, con là khách quý." Thành trả lời chắc nịch.

Cao trào của buổi chiều hôm đó không nằm ở sự xa hoa của phòng chờ VIP với những bộ sofa da bóng lộn hay tiệc buffet thơm lừng. Cao trào nằm ở khoảnh khắc đứa trẻ nghèo lần đầu tiên bước vào một thế giới mà nó chưa từng dám mơ tới. Khi đứng trước tấm kính cường lực khổng lồ, chỉ cách chiếc máy bay đang nạp nhiên liệu vài chục mét, thằng bé nín thở.

Thằng bé tên Nam. Đôi bàn tay nhỏ bé, cáu bẩn vì bụi đường, khẽ chạm vào mặt kính mát lạnh của phòng chờ VIP. Nó đứng lặng đi trước sự đồ sộ của chiếc phi cơ trước mặt. Thành đứng phía sau, khoanh tay nhìn theo, lòng thầm nghĩ mình vừa thực hiện một cử chỉ hào hiệp. Thế nhưng, sự tĩnh lặng của khoảnh khắc ấy sớm bị phá vỡ.

"Này, bảo vệ đâu? Sao lại để cái loại nhếch nhác này vào đây làm bẩn không khí vậy?" Một giọng nói chát chúa vang lên từ phía dãy ghế hạng thương gia.

Một người đàn bà trung niên, tay xách túi hiệu, sực nức mùi nước hoa nồng nặc đang nhăn mặt chỉ trỏ vào Nam. Những vị khách xung quanh cũng bắt đầu xì xầm, ánh mắt họ nhìn Nam như nhìn một thực thể lạ lẫm, bẩn thỉu xâm lấn vào thế giới thượng lưu của họ.

Nam run rẩy, nó lùi lại một bước, chiếc mô hình đắt tiền ôm chặt trong lồng ngực như muốn tìm sự bảo vệ. Thành cau mày, bước lên chắn trước mặt đứa trẻ, giọng đanh thép:
"Thưa bà, đây là khách mời của tôi. Tôi là cơ trưởng Nguyễn Thành, và tôi chịu trách nhiệm về sự hiện diện của cậu bé này."

Người đàn bà kia bĩu môi, lầm bầm về việc "đúng là người có tiền cũng không mua được đẳng cấp". Nam cúi gằm mặt, hơi thở nó dồn dập. Sự hào nhoáng của phòng chờ lúc này đối với nó không còn là thiên đường nữa, mà là một chiếc lồng kính đầy áp lực.

"Chú ơi... con... con ra ngoài được không?" Nam lí nhí, đôi mắt đỏ hoe.
"Đừng sợ, Nam. Con không làm gì sai cả." Thành an ủi, nhưng trong thâm tâm anh cũng bắt đầu cảm thấy sự khó xử. Anh nhận ra rằng, đem một đứa trẻ từ đáy xã hội vào nơi này đôi khi không phải là ban ơn, mà là vô tình đẩy nó vào sự kỳ thị nghiệt ngã.

Vừa lúc đó, điện thoại Thành rung lên. Tiếng mẹ Nam từ đầu dây bên kia – một số điện thoại được ghi trên mẩu giấy nhỏ trong túi áo của nó – vang lên thảng thốt: "Cứu... cứu tôi với... Nam ơi, bà ngoại... bà ngoại lịm đi rồi..."

Thành sững người. Qua lời kể đứt quãng của Nam, anh biết được bà ngoại nó đang bệnh nặng, mẹ nó đi nhặt ve chai còn nó đi bán vé số quanh sân bay để gom tiền mua thuốc. Hôm nay, vì quá đam mê máy bay, nó đã lén nghỉ một buổi bán để đứng nhìn phi đạo.

"Chú ơi, chú cho con về với bà!" Nam khóc nấc lên, chiếc mô hình rơi xuống sàn nhà, một bên cánh nhựa bị gãy lìa.

Thành không chần chừ, anh nắm lấy tay Nam, chạy băng qua những ánh mắt soi mói của phòng chờ VIP, bỏ mặc cả sự sang trọng đằng sau. Anh lái chiếc xe sang của mình, lao nhanh vào những con hẻm ngoằn ngoèo, nơi mà ánh sáng đô thị không bao giờ chiếu tới được tới tận cùng.

CHƯƠNG 2: BÃO TỐ TRONG NGÕ NHỎ

Căn trọ của Nam nằm sâu trong một khu ổ chuột ven kênh rạch. Mùi ẩm mốc, mùi rác thải sộc thẳng vào mũi Thành. Khi anh bước vào, người phụ nữ gầy gò – mẹ Nam – đang tuyệt vọng lay gọi một bà cụ nằm trên chiếc phản gỗ cũ kỹ.

"Mau! Đưa bà lên xe của tôi!" Thành quát lớn, gạt bỏ sự lịch lãm của bộ quân phục, anh bế bổng bà cụ dậy.

Tại bệnh viện, sau khi bà ngoại Nam được đưa vào phòng cấp cứu, không khí giữa ba người trở nên nặng nề. Mẹ Nam, chị Lan, nhìn bộ quân phục lấp lánh của Thành rồi nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình, chị nghẹn ngào:
"Cảm ơn chú... nhưng chúng tôi không có tiền trả lại cho chú đâu. Cái thẻ kia, cái đồ chơi kia... chúng tôi không xứng."

"Chị đừng nói vậy," Thành trầm giọng. "Nam là một đứa trẻ có ước mơ."

Đúng lúc này, kịch tính nổ ra khi một nhóm người xăm trổ xuất hiện tại sảnh bệnh viện, tìm đến chị Lan. Đó là những kẻ cho vay nặng lãi mà chị đã lỡ dỡ mượn tiền để lo thuốc thang cho bà.
"Này Lan! Trốn đâu cho thoát? Có tiền đưa người nhà đi viện mà không có tiền trả nợ à?" Tên cầm đầu quát lớn, định vung tay tát chị Lan.

Thành bước tới, giữ chặt tay gã đàn ông kia. "Ở đây là bệnh viện, các anh ăn nói cho cẩn thận."
"À, lại một thằng công tử thích làm anh hùng cứu mỹ nhân? Nhìn mày giàu đấy, trả nợ thay nó đi, không thì đừng trách!"

Sự việc thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Thành rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Anh có tiền, nhưng anh biết nếu chỉ trả tiền, anh sẽ không bao giờ giúp họ thoát khỏi vòng xoáy này. Nam đứng đó, chứng kiến sự nhục nhã của mẹ, sự đe dọa của những kẻ xấu và cả sự bảo vệ của Thành. Tâm hồn đứa trẻ mười tuổi bị giằng xé dữ dội giữa sự ngưỡng mộ dành cho Thành và sự mặc cảm về thân phận.

"Chú Thành... chú đừng giúp nữa. Họ sẽ làm hại chú mất." Nam chạy ra, chắn trước mặt Thành, đôi mắt nó rực cháy một ngọn lửa uất ức. "Mấy người đi đi! Tôi sẽ làm việc trả nợ! Tôi sẽ không để ai khinh rẻ mẹ tôi nữa!"

Tiếng quát của đứa trẻ khiến đám đông lặng đi một nhịp. Thành nhìn Nam, anh thấy trong mắt nó không còn là sự thèm thuồng máy bay nữa, mà là một sự trưởng thành đau đớn. Anh nhận ra, một giờ đồng hồ trong phòng VIP chỉ là ảo ảnh, thực tại khắc nghiệt này mới là thứ Nam phải đối mặt mỗi ngày.

CHƯƠNG 3: BẦU TRỜI KHÔNG CỦA RIÊNG AI

Sau khi Thành dùng uy tín và sự kiên quyết của mình để yêu cầu nhóm người kia rời đi và cam kết giải quyết nợ nần một cách minh bạch theo thỏa thuận dân sự, không gian bệnh viện trở lại yên tĩnh. May mắn thay, bà ngoại Nam cũng đã qua cơn nguy kịch.

Thành ngồi lại bên hàng ghế đá bệnh viện cùng Nam. Chiếc máy bay mô hình bị gãy cánh được Thành dùng băng keo dán tạm lại.
"Nam này, con thấy đấy, chiếc máy bay dù mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc gặp bão tố. Con cũng vậy."

Nam nhìn chiếc máy bay bị hỏng, khẽ nói: "Chú ơi, con không muốn vào phòng chờ VIP nữa đâu. Ở đó đẹp, nhưng con thấy mình nhỏ bé và đáng ghét quá. Con muốn tự mình bay lên bằng đôi cánh của mình, như chú vậy."

Thành mỉm cười, anh lấy từ trong cặp ra một quyển sổ nhỏ và một cây bút: "Chú sẽ không cho mẹ con tiền để trả nợ một cách dễ dàng, vì như thế sẽ làm mất đi lòng tự trọng của gia đình con. Nhưng chú sẽ hỗ trợ con đi học lại tại một trường nghề có liên quan đến kỹ thuật máy bay sau khi con tốt nghiệp phổ thông. Chú sẽ bảo lãnh cho mẹ con một công việc tại xưởng may của người quen để có thu nhập ổn định."

Nam nhìn Thành, lần này đôi mắt nó không còn nhòe đi vì tủi thân, mà là sự quyết tâm.
"Con hứa với chú, một ngày nào đó, con sẽ là người sửa chính chiếc máy bay mà chú lái. Lúc đó, con sẽ vào phòng chờ đó một cách tự hào nhất."

Nhiều năm sau, tại sân bay quốc tế, một chàng thanh niên trẻ tuổi trong bộ đồng phục kỹ sư hàng không đang tỉ mẩn kiểm tra động cơ chiếc Airbus A350. Đó chính là Nam. Trên cổ tay anh vẫn đeo một chiếc vòng nhỏ bện từ sợi dây thừng cũ – kỷ vật nhắc nhở về những ngày đứng bên hàng rào kẽm gai.

Cơ trưởng Thành, nay tóc đã lốm đốm bạc, bước xuống từ khoang lái. Hai người nhìn nhau, không cần nhiều lời, chỉ một cái gật đầu và nụ cười ấm áp.

Bài học rút ra: Sự tử tế không chỉ là việc ban tặng vật chất hào nhoáng, mà là trao đi cơ hội và niềm tin để người khác tự đứng vững trên đôi chân của mình. Thế giới này không chia đôi bằng hàng rào kẽm gai, mà chỉ bị ngăn cách bởi những định kiến. Khi ta mở lòng, bầu trời sẽ trở thành mái nhà chung cho tất cả những ai dám mơ ước và nỗ lực.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí. 
أنت الآن في المقالة الأولى