Tiếng còi xe ở ngã tư vọng lại, hòa lẫn với âm thanh xèo xèo của mỡ hành trên bếp than hồng, tạo nên một bản giao hưởng xô bồ đặc trưng của nhịp sống thành thị khi lên đèn. Trong cái hẻm nhỏ sâu hun hút, quán ốc của bà Sáu hiện ra với vài chiếc bàn nhựa màu đỏ bạc phếch và ánh đèn tuýp leo lét. Khói từ những nồi ốc luộc sả thơm nồng bay nghiêng theo gió, len lỏi qua những bước chân vội vã của người qua kẻ lại.
Bỗng nhiên, một dàn xe hơi bóng loáng dừng lại ở đầu hẻm. Bước xuống là một nhóm thanh niên trẻ, ăn mặc sành điệu, tỏa ra mùi nước hoa đắt tiền đối lập hẳn với mùi bùn đất, dầu mỡ nơi đây. Hoàng, chàng trai dẫn đầu với nụ cười rạng rỡ, kéo ghế ngồi xuống một cách dứt khoát, chẳng ngại ngần vạt áo hiệu chạm vào cái bàn chưa kịp lau kỹ.
"Bà Sáu ơi! Hôm nay cho con 'quét sạch' thực đơn nhé. Ốc hương xào bắp, móng tay xào rau muống, nghêu hấp thái... mỗi món cứ lên ba đĩa trước đã!"
Bà Sáu ngẩn người, đôi bàn tay gầy guộc lau vội vào tạp dề. Bà nhìn nhóm bạn trẻ rồi nhìn cái quán lụp xụp của mình, lúng túng hỏi lại: "Mấy đứa ăn hết không mà gọi dữ vậy? Đồ nhà bà làm bình dân, sợ không hợp miệng mấy công tử tiểu thư."
"Bà cứ làm đi ạ, tụi con đói lắm rồi. Với lại, hôm nay là sinh nhật của con Linh mà!" Hoàng vừa nói vừa chỉ tay về phía cô gái đang mỉm cười e lệ bên cạnh.
Cả nhóm bắt đầu náo nhiệt. Họ lấy ra một chiếc bánh kem nhỏ đặt giữa bàn, thắp nến và hát vang bài "Chúc mừng sinh nhật" giữa không gian chật hẹp. Tiếng hát trẻ trung, tràn đầy năng lượng khiến những người khách đang ăn ở các bàn xung quanh – vốn là những người lao động chân tay, những bác tài xế xe ôm hay mấy anh thợ xây vừa tan ca – đều ngẩng lên nhìn với ánh mắt tò mò và chút ngưỡng mộ xa xăm.
Khi những đĩa ốc đầu tiên được bưng ra, nghi ngút khói và thơm lừng vị gừng, sả, Hoàng bỗng đứng dậy, cầm chiếc ly nhựa đựng trà đá, nói lớn:
"Mọi người ơi! Hôm nay sinh nhật bạn em, em vui quá. Mà vui thì phải đông mới sướng. Bà Sáu ơi, hôm nay ai đang ngồi trong quán, bà cứ lên món thoải mái, con bao hết! Cả mấy cô, mấy chú đang đi bán dạo ngoài kia nữa, mời mọi người vào ngồi chung cho vui ạ!"
Những người bán vé số dạo, những đứa trẻ mang theo thúng đậu phộng rang, và cả người đàn ông mù cầm cây gậy đứng tựa cửa quán đều khựng lại. Tiếng vỗ tay vang lên lẹt bẹt từ những bàn xung quanh. Một bác xe ôm còn nguyên vết dầu mỡ trên áo ngần ngại nhìn Hoàng: "Cậu nói thật chứ? Tụi tui... ăn thật đó nhé?"
Hoàng cười sảng khoái, vỗ vai bác: "Thật chứ bác! Đời mấy khi, vui là chính mà bác. Bà Sáu ơi, lên món đi bà!"
Không gian quán ốc lụp xụp bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường. Những người bán vé số, người nhặt ve chai vốn dĩ chỉ dám đứng từ xa nhìn mùi thơm, nay được mời ngồi vào bàn, trước mặt là những đĩa ốc hương, ốc móng tay nóng hổi. Họ ăn, nhưng cái cách họ cầm con ốc, cách họ hút nước nghêu cứ run rẩy, như thể sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ và sẽ có ai đó đến đánh thức họ bằng một gáo nước lạnh.
Giữa đám đông đang hân hoan ấy, Linh – "nhân vật chính" của buổi tiệc – ngồi lặng lẽ. Chiếc váy lụa đắt tiền của cô dường như lạc lõng giữa những chiếc áo sờn vai. Linh mỉm cười, một nụ cười mà nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy nó không chạm đến ánh mắt. Đôi mắt Linh cứ chốc chốc lại liếc về phía chiếc điện thoại đang được một người bạn trong nhóm là Nam đặt ở góc kín đáo, góc máy hướng thẳng về phía cô và những người lao động nghèo.
"Được chưa Nam?" Linh khẽ hỏi, giọng chỉ đủ hai người nghe.
"Yên tâm, góc này lấy được hết cảnh bà đang chia ốc cho đứa bé bán vé số. Viral chắc luôn! Caption tôi chuẩn bị rồi: 'Tiểu thư nhà giàu và bữa sinh nhật ấm áp cùng người lao động nghèo'. Đảm bảo sáng mai lên xu hướng," Nam nháy mắt, tay vẫn điều chỉnh khung hình trên màn hình điện thoại.
Linh thở dài, bàn tay cô khẽ vân vê chiếc khăn giấy. Hoàng lúc này đang bận rộn đi từng bàn, mời rượu (thực ra là trà đá) các chú, các bác. Anh ta nói những lời đạo lý về sự sẻ chia, về việc tiền bạc chỉ là phù du, tình người mới là vĩnh cửu. Những người lao động chất phác nghe mà gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Hoàng đầy sự biết ơn. Họ đâu biết rằng, ngay sau nụ cười niềm nở đó, Hoàng khẽ nhíu mày khi một đứa trẻ vô tình để quẹt vệt mỡ vào tay áo sơ mi hàng hiệu của anh.
Bà Sáu, chủ quán với đôi mắt tinh tường của một người đã nếm trải đủ đắng cay cuộc đời, vừa múc nước chấm vừa quan sát. Bà thấy lạ. Sinh nhật gì mà cô gái chẳng ăn mấy, chỉ lo tạo dáng bên mấy người nghèo. Sinh nhật gì mà chàng trai hào phóng kia lại cứ liếc nhìn vào cái màn hình điện thoại xem số lượt người đang xem livestream.
"Nè con, ăn đi chứ, ốc nguội hết rồi," Bà Sáu bưng đĩa ốc mỡ xào tỏi lại gần Linh, chân tình nói.
Linh giật mình, vội vàng lấy nĩa khều một con ốc: "Dạ, con cảm ơn bà."
"Linh, xích lại gần bà cụ bán vé số kia chút, cười tươi lên, tay nắm lấy tay bà ấy!" Hoàng ra lệnh từ xa qua một cái hất hàm.
Linh làm theo như một cỗ máy. Khi bàn tay mềm mại, trắng trẻo của cô chạm vào bàn tay khô héo, chằng chịt những vết nứt nẻ vì nắng gió của bà cụ, Linh bỗng khựng lại. Một cảm giác tội lỗi chạy dọc sống lưng. Bà cụ nhìn Linh, đôi mắt đục mờ vì sương mây bỗng đỏ hoe: "Cảm ơn cô nhé, cả đời già này chưa bao giờ được ăn bữa tiệc lớn thế này. Cô tốt bụng quá, trời Phật sẽ phù hộ cho cô."
Linh cứng họng. Câu cảm ơn chân thành ấy như một cái tát vào sự giả dối mà cô đang dựng lên. Cô nhìn xuống xấp hóa đơn trên bàn – vốn là kết quả của việc Hoàng gọi món vô tội vạ để "làm màu". Số tiền đó có thể bằng cả tháng lương của những người đang ngồi đây, nhưng đối với nhóm của cô, nó chỉ là một khoản "chi phí marketing" cho hình ảnh cá nhân trên mạng xã hội.
Bỗng nhiên, từ đầu hẻm, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị nhưng sang trọng bước vào. Bà dừng lại trước quán, nhìn cảnh tượng hỗn độn nhưng náo nhiệt bên trong. Khi mắt bà chạm phải Linh, gương mặt bà đanh lại.
"Linh? Con làm cái gì ở đây?"
Tiếng gọi khiến cả nhóm bạn trẻ sững sờ. Linh đánh rơi chiếc nĩa, mặt cắt không còn giọt máu. Đó là bà Mai – mẹ của Linh.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ RƠI XUỐNG VÀ CƠN BÃO DRAMA
Bà Mai bước vào quán, không gian bỗng chốc im bặt. Đám bạn của Hoàng vội vàng tắt livestream, giấu điện thoại vào túi quần. Những người lao động đang ăn dở cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, họ nhìn nhau, thì thầm.
"Mẹ... sao mẹ biết con ở đây?" Linh đứng dậy, giọng run rẩy.
Bà Mai không trả lời ngay. Bà nhìn một lượt từ chiếc bánh kem đang chảy nến, nhìn những đĩa ốc thừa mứa trên bàn, rồi nhìn sang những người bán vé số đang lúng túng cầm nửa con ốc trên tay. Bà tiến đến bàn của Linh, cầm lấy xấp hóa đơn dày cộp.
"Sinh nhật con là tuần sau mà Linh? Sao hôm nay lại tổ chức? Mà lại tổ chức kiểu... trình diễn thế này?" Bà Mai giơ chiếc điện thoại đang hiện lên đoạn livestream mà bà vừa tình cờ xem được khi đang trên đường đi làm về.
Hoàng bước tới, cố gắng nở nụ cười lấy lòng: "Dạ thưa cô, tụi con chỉ muốn tạo bất ngờ cho Linh, đồng thời giúp đỡ những người khó khăn thôi ạ. Việc này có gì sai đâu cô?"
Bà Mai quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt sắc lẹm: "Giúp đỡ? Các cháu giúp người ta bằng cách mang họ ra làm phông nền cho sự nổi tiếng ảo của mình à? Các cháu gọi một đống đồ ăn ra, rồi bắt họ ngồi 'diễn' cùng để quay phim, đó gọi là giúp đỡ sao?"
"Mẹ! Tụi con có trả tiền mà!" Linh hét lên, nước mắt bắt đầu rơi. "Ít ra họ cũng được ăn no. Có gì là sai khi tụi con vừa làm việc tốt, vừa muốn mọi người biết đến?"
"Việc tốt không cần camera, Linh ạ," bà Mai trầm giọng. "Con biết không, hôm nay là ngày giỗ của cha con. Thay vì về thắp cho cha nén nhang, con lại ở đây dùng tiền mẹ vất vả làm ra để mua những cái 'like' rẻ tiền này sao?"
Không khí trong quán đặc quánh lại. Những người bán vé số bắt đầu đứng dậy, họ cảm thấy mình như những quân cờ trong một trò chơi của giới trẻ. Bà cụ bán vé số lúc nãy nhẹ nhàng đặt con ốc xuống đĩa, lẳng lặng rút tờ tiền lẻ từ túi áo cũ nát ra, đặt lên bàn.
"Cô trẻ ơi, già này tuy nghèo nhưng không muốn làm trò cười cho thiên hạ. Tiền con ốc lúc nãy già ăn, già xin trả. Cảm ơn cô đã có lòng," bà cụ nói rồi lẳng lặng quay đi. Tiếp theo đó là những người khác. Họ lần lượt đứng dậy, có người để lại vài chục ngàn, có người chỉ cúi đầu chào rồi bước nhanh ra khỏi quán. Nụ cười hân hoan lúc nãy biến mất, thay vào đó là sự tự trọng bị tổn thương hiện rõ trên những khuôn mặt khắc khổ.
Bà Sáu chủ quán tiến lại gần, nhìn Linh với ánh mắt buồn rầu: "Mấy đứa à, lòng tốt mà có toan tính thì nó nặng nề lắm. Bà bán ốc ở đây mấy chục năm, chứng kiến đủ hạng người, nhưng hôm nay bà thấy buồn thay cho các cháu."
Đúng lúc này, một nhóm thanh niên khác từ đâu kéo đến đầu hẻm, tay cầm điện thoại, vừa đi vừa cười nói: "Đâu rồi? Cái nhóm 'Rich kid từ thiện' đang ở quán này phải không? Phải vào 'bóc phốt' mới được, nghe nói toàn là diễn thôi!"
Thì ra, đoạn livestream lúc nãy đã bị một số người dùng mạng xã hội nhận ra sự giả tạo và họ đang kéo đến để "tế" nhóm của Hoàng. Đám đông bắt đầu vây quanh quán, tiếng xì xào, tiếng chỉ trích vang lên mỗi lúc một lớn. Hoàng và Nam hoảng loạn, cố gắng che mặt tránh ống kính.
"Nhìn kìa, là Linh 'tiểu thư' đấy, ngoài đời nhìn chảnh chọe thế kia mà lên mạng giả bộ thân thiện với người nghèo."
"Đúng là lũ trẻ ranh dùng tiền cha mẹ làm màu!"
Linh quỵ xuống chiếc ghế nhựa, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Sự kiêu hãnh của một cô tiểu thư hoàn toàn sụp đổ trước những lời nhục mạ và sự thật trần trụi. Cô nhận ra rằng, kế hoạch "hoàn hảo" của Hoàng không những không mang lại sự nổi tiếng mà còn biến cô thành tâm điểm của sự khinh miệt.
CHƯƠNG 3: BÀI HỌC DƯỚI ÁNH ĐÈN VỈA HÈ
Cơn mưa bất chợt của Sài Gòn đổ xuống, xóa tan cái nóng hầm cập của buổi tối. Đám đông hiếu kỳ ngoài hẻm dần tản đi để tránh ướt. Trong quán ốc, chỉ còn lại Linh, mẹ cô, bà Sáu và những đĩa ốc đã nguội ngắt. Nhóm của Hoàng đã sớm "chuồn" mất từ cửa sau để tránh rắc rối, để mặc Linh đối diện với bãi chiến trường do chính họ bày ra.
Bà Mai ngồi xuống cạnh con gái, khẽ vuốt tóc Linh. Cơn giận lúc nãy đã dịu đi, thay vào đó là sự xót xa của một người mẹ.
"Con có biết vì sao mẹ lại giận đến thế không?" Bà Mai hỏi, giọng trầm ấm hòa vào tiếng mưa rơi trên mái tôn.
Linh ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn mẹ, khẽ lắc đầu.
"Cha con ngày xưa cũng là một người bán hàng rong," bà Mai bắt đầu kể, một câu chuyện mà Linh chưa bao giờ được nghe trọn vẹn. "Ông ấy đã từng bị những người trẻ tuổi trêu chọc, mang sự nghèo khó của mình ra làm trò đùa. Chính vì thế, khi thành đạt, cha luôn dặn mẹ phải dạy con biết quý trọng giá trị của con người, không phải ở túi tiền, mà ở cách đối xử với nhau khi không có ai nhìn thấy."
Bà Mai lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc bánh chưng nhỏ xíu và một nén nhang chưa đốt. "Hôm nay mẹ định cùng con ra mộ cha, rồi đi ăn ốc – món mà ngày xưa cha mẹ thường ăn khi còn trắng tay. Mẹ muốn con hiểu được cội nguồn của mình. Nhưng con lại chọn cách này..."
Linh nhìn chiếc bánh chưng, rồi nhìn lại đống hóa đơn và những đĩa ốc thừa mứa. Cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn tan biến đi. Những "người bạn" mà cô tưởng là thân thiết đã bỏ rơi cô ngay khi có biến. Những người lạ mà cô tưởng là có thể dùng tiền để mua sự ngưỡng mộ đã nhìn thấu sự trống rỗng trong tâm hồn cô.
Linh đứng dậy, tiến về phía bà Sáu đang cặm cụi dọn dẹp.
"Bà ơi... con xin lỗi bà. Con xin lỗi vì đã làm loạn quán của bà, xin lỗi vì đã coi thường những món ăn bà nấu bằng cách dùng chúng làm công cụ diễn kịch."
Bà Sáu dừng tay, nhìn cô gái trẻ, khẽ mỉm cười hiền hậu: "Biết lỗi là tốt rồi con ạ. Ở đời, cái gì xuất phát từ trái tim mới chạm được đến trái tim. Con nhìn xem, những người lúc nãy, họ nghèo thật, nhưng lòng tự trọng của họ cao lắm. Con cho họ miếng ăn, nhưng con lấy đi danh dự của họ, thì cái ăn đó trở nên đắng ngắt."
Linh hít một hơi thật sâu, cô lấy chiếc tạp dề cũ treo trên vách, quàng vào người. "Mẹ, bà Sáu, cho con giúp một tay nhé. Con muốn tự tay dọn dẹp đống đổ nát này."
Bà Mai mỉm cười, gật đầu. Suốt đêm đó, không có máy quay, không có ánh đèn flash, không có những lời đạo lý sáo rỗng trên mạng xã hội. Chỉ có một cô tiểu thư đang cặm cụi rửa từng chiếc bát, lau từng cái bàn dưới sự hướng dẫn của bà Sáu. Linh nhận ra rằng, cảm giác khi tự tay làm một việc gì đó có ích, dù là nhỏ nhặt nhất, còn tuyệt vời hơn hàng ngàn lượt "like" ảo trên mạng.
Gần khuya, khi quán đã sạch sẽ, Linh lấy số tiền tiết kiệm của mình gửi lại cho bà Sáu. "Bà ơi, số tiền này con muốn nhờ bà... từ ngày mai, nếu có người lao động nghèo hay mấy đứa nhỏ bán vé số ghé qua, bà hãy nấu cho họ những bát cháo nóng, hay đĩa ốc ngon nhất nhé. Nhưng làm ơn... đừng nói là của con gửi."
Bà Sáu cầm lấy số tiền, ánh mắt lấp lánh niềm vui thực sự: "Được, bà hứa với con."
Bước ra khỏi con hẻm nhỏ, mưa đã tạnh hẳn. Không khí sau cơn mưa trong lành và dễ chịu lạ thường. Linh nắm lấy tay mẹ, cảm thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô biết rằng từ ngày mai, trang cá nhân của cô có thể sẽ tràn ngập những lời chỉ trích, nhưng cô không còn sợ nữa. Bởi vì cô đã học được bài học lớn nhất của cuộc đời: Lòng tốt thực sự là khi ta cho đi mà không cần ai biết đến, và sự tử tế chân thành mới là trang sức quý giá nhất của một con người.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng hai mẹ con đổ dài trên mặt đường sũng nước, hướng về phía ngôi nhà ấm áp, nơi có hơi ấm của tình thân và những giá trị thật sự đang chờ đón.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.