Min menu

Pages

Một người lạ mua vé số của bà cụ, sau đó giả vờ đánh rơi ngay trước mặt bà. Bà cụ nhặt được gọi lại trả, người đó bảo: "Bà nhặt được là của bà, số tôi đen lắm, bà giữ lấy biết đâu trúng". Có ai ngờ cái "vận đen" của người lạ ấy lại mở đầu cho một buổi chiều thay đổi hoàn toàn cuộc đời bà cụ nghèo. Giữa dòng đời xuôi ngược, món quà từ một người dưng không quen biết đã mang đến một phép màu mà chính bà cũng chưa từng dám mơ tới.

CHƯƠNG 1: CON SỐ ĐỊNH MỆNH VÀ CƠN GIÔNG TỐ BẤT NGỜ

Ánh nắng chiều muộn hắt qua những tàn cây bằng lăng già, đổ xuống mặt đường nhựa một màu vàng vọt như mật mía. Bà Sáu ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp tênh, dựa lưng vào cột đèn đường đã rỉ sét. Trên đùi bà, tập vé số còn độ mươi tờ được kẹp gọn gàng trong một chiếc kẹp nhựa cũ. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những đường gân xanh của bà nhẹ nhàng vuốt lại những mép vé bị quăn, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm vào dòng người hối hả xuôi ngược.

Bà Sáu đã ngồi ở góc phố này gần mười năm. Người dân quanh đây gọi bà là "bà Sáu nhân hậu" vì dù nghèo, bà chưa từng tham của ai một đồng. Cuộc đời bà là một chuỗi những ngày dài đơn độc sau khi chồng và người con trai duy nhất lần lượt ra đi trong những chuyến đi biển xa. Giờ đây, niềm vui duy nhất của bà là những câu chuyện phiếm với mấy người khách quen và hy vọng mỗi ngày bán hết tập vé để có đủ tiền cơm cháo và thuốc thang cho chứng đau khớp mỗi khi trời trở gió.

Khi kim đồng hồ trên hiệu thuốc đối diện chỉ sang con số bốn, một chiếc xe máy đắt tiền tấp vào lề đường ngay trước mặt bà. Người cầm lái là một người đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi, ăn mặc lịch sự nhưng gương mặt có vẻ mệt mỏi và ưu tư. Anh gạt chân chống, tháo kính mát ra rồi nhìn bà Sáu bằng ánh mắt trầm buồn.

"Bà cụ ơi, cho con lấy hết chỗ vé còn lại nhé."

Bà Sáu mừng rỡ, đôi tay run run đếm lại: "Dạ, còn đúng mười tờ chú ạ. Tổng cộng là một trăm ngàn."
Người đàn ông rút ví, đưa cho bà tờ hóa đơn hai trăm ngàn rồi bảo không cần trả lại. Bà Sáu xua tay, nhất quyết lục tìm trong túi áo sờn cũ để trả lại tiền thừa: "Không được đâu chú, tôi già rồi nhưng còn sức lao động, chú cho nhiều thế tôi không nhận đâu."

Người đàn ông mỉm cười chua chát, nhận lại tiền thừa rồi cầm xấp vé số trên tay. Anh nhìn chúng một hồi lâu, rồi như vô tình, anh để tập vé rơi ngay xuống dưới chân bà Sáu lúc chuẩn bị rồ máy xe. Bà Sáu thấy vậy liền gọi với theo:

"Chú ơi! Chú đánh rơi vé số này! Chú dừng lại đã!"

Người đàn ông dừng xe, nhưng không quay lại nhặt. Anh ngoái đầu nhìn bà, giọng thản nhiên nhưng chứa đựng một nỗi buồn khó tả: "Bà nhặt được thì là của bà đấy. Số con đen lắm, cầm cái gì cũng hỏng, giữ vé này chỉ tổ tốn giấy. Bà cứ giữ lấy, biết đâu cái phúc của bà lại giúp những tờ giấy này có giá trị."
Nói rồi, anh nhấn ga, biến mất vào dòng xe cộ đông đúc trước khi bà Sáu kịp phản ứng. Bà cụ đứng lặng người, tay cầm xấp vé số mà lòng đầy băn khoăn. Bà nghĩ bụng chắc người đàn ông này vừa gặp chuyện gì đó quá đỗi đau lòng nên mới buông xuôi như thế. Bà cẩn thận kẹp xấp vé vào túi áo, tự nhủ lòng nếu chiều nay trúng, bà sẽ ở đây đợi anh quay lại. Còn nếu không trúng, coi như bà giữ hộ anh một niềm hy vọng nhỏ nhoi.




Đến giờ xổ số, bà Sáu không ra đại lý dò như mọi khi mà lẳng lặng về căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm. Căn phòng trọ của bà Sáu rộng chưa đầy mười mét vuông, lợp mái tôn cũ kỹ, mỗi khi nắng gắt thì hầm hập như lò bánh mì, còn lúc mưa về lại rỉ rả tiếng nước nhỏ giọt vào chiếc thau nhôm sứt mẻ. Bà Sáu thắp nén nhang lên bàn thờ nhỏ thờ chồng và con trai, làn khói trắng bay lãng đãng làm không gian thêm phần u uất. Bà rút xấp vé số của người đàn ông lạ mặt ra, đặt cạnh chiếc đài cassette cũ kỹ thường dùng để nghe kết quả xổ số.

"Tạch... tạch... Đài phát thanh truyền hình... kết quả xổ số kiến thiết..."

Giọng phát thanh viên đều đều vang lên. Bà Sáu cầm tờ vé đầu tiên, dò từng con số. Giải tám không trúng, giải bảy không trúng... cho đến giải đặc biệt. Bà nhìn xuống tờ vé cuối cùng trong tay, đôi mắt mờ đục bỗng mở to, hơi thở gấp gáp.

"5... 8... 2... 0... 9... 4..."

Bà lẩm bẩm, đối chiếu đi đối chiếu lại với giọng đọc trên đài. Cả mười tờ vé số đều cùng một dãy số. Và cả mười tờ... đều trùng khớp hoàn toàn với giải đặc biệt. Bà Sáu bủn rủn chân tay, chiếc đài trên tay rơi xuống chiếu, tiếng rè rè vẫn tiếp tục vang lên nhưng bà không còn nghe thấy gì nữa. Hai mươi tỷ đồng. Một con số mà cả đời bà có nằm mơ cũng không hình dung nổi.

Nhưng niềm vui chưa kịp định hình thì nỗi lo sợ đã ập đến. Bà Sáu run rẩy giấu xấp vé vào dưới gối, rồi lại lấy ra, tìm một chiếc túi nilon bọc kỹ, nhét vào trong kẽ vách nứt. Đúng lúc đó, tiếng đập cửa rầm rầm khiến bà giật bắn mình.

"Bà Sáu! Bà Sáu có nhà không? Mở cửa cho tôi!"

Đó là giọng của bà Hiền, chủ xóm trọ, vốn nổi tiếng là người hám lợi và hay soi mói. Bà Sáu trấn tĩnh, lau vội mồ hôi trên trán rồi ra mở cửa.

"Có chuyện gì thế cô Hiền?"

Bà Hiền bước vào, ánh mắt liếc dọc liếc ngang căn phòng: "Tôi nghe nói chiều nay bà bán được cho đại gia nào đó cả xấp vé đúng không? Người ta đồn ầm lên là người đó cố tình bỏ lại cho bà. Thế nào, có trúng không? Để tôi còn mừng, tiện thể tính luôn tiền phòng ba tháng qua bà còn nợ."

Bà Sáu tim đập loạn nhịp, cố giữ giọng bình thản: "Làm gì có phúc đó cô. Người ta chê đen nên vứt lại, tôi dò rồi, trượt hết sạch. Số tôi nghèo thì vẫn hoàn nghèo thôi."

Bà Hiền bĩu môi, vẻ mặt không tin lắm: "Thật không đấy? Đừng có mà giấu giếm. Ở cái xóm này, cái gì qua mắt được tôi."

Sau khi bà Hiền bỏ đi, bà Sáu ngồi bệt xuống sàn. Bà biết, sự bình yên của bà đã chấm dứt. Càng đáng sợ hơn, tin đồn về "bà lão bán vé số nhặt được vận may" bắt đầu lan nhanh như vết dầu loang khắp con hẻm nhỏ. Đêm đó, bà Sáu không ngủ. Bà ôm khư khư chiếc túi nhỏ trước ngực, tai lắng nghe từng tiếng động lạ bên ngoài. Và rồi, điều bà lo sợ nhất cũng đến. Một bóng đen lẻn vào từ phía cửa sổ bị hỏng chốt, tay cầm một con dao nhỏ lóe sáng dưới ánh trăng.

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ RƠI XUỐNG VÀ CUỘC TRUY ĐUỔI TRONG ĐÊM

"Giao xấp vé số ra đây, nếu bà còn muốn sống!"

Tiếng gằn giọng khàn đặc vang lên. Bà Sáu bàng hoàng nhận ra đó là thằng Tuấn "què", một kẻ nghiện ngập lang thang thường xuyên lởn vởn đầu hẻm.

"Tuấn... con làm gì thế này? Bà không có gì cả, vé số không trúng đâu con..."

"Bớt xạo đi! Bà Hiền nói tôi biết rồi, cả xóm này đang xôn xao. Bà già rồi, giữ nhiều tiền thế làm gì? Đưa đây cho tôi đổi đời!" Tuấn lao tới, giằng lấy chiếc túi vải bà đang ôm chặt.

Sức lực của một bà lão gần bẩy mươi không thể nào chống lại gã thanh niên đang trong cơn quẫn bách. Bà Sáu bị đẩy ngã nhào vào cạnh giường, trán đập vào gỗ đau điếng. Máu bắt đầu chảy, nhưng bà không cảm thấy đau bằng nỗi sợ hãi. Đúng lúc Tuấn định vơ lấy cái túi thì một bóng người khác lại xông vào.

Đó là bà Hiền chủ trọ. Hóa ra bà ta cũng không cam tâm, định quay lại rình rập để "xin đểu" bà Sáu, không ngờ đụng phải thằng Tuấn.

"Thằng khốn, mày định ăn mảnh à?" Bà Hiền lao vào cấu xé thằng Tuấn.

Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra trong căn phòng hẹp. Tiếng chửi bới, tiếng đổ vỡ của đồ đạc khiến cả xóm trọ thức giấc. Bà Sáu nén cơn đau, nhân lúc hai kẻ tham lam đang xâu xé nhau, bà chộp lấy xấp vé số rồi chạy vụt ra ngoài cửa. Bà chạy như chưa bao giờ được chạy, đôi chân đau khớp mọi ngày giờ đây như có một sức mạnh vô hình thúc đẩy.

Bà chạy ra phía con đường lớn, nơi ánh đèn đường vàng vọt vẫn đang tỏa xuống. Phía sau, tiếng hô hoán "Cướp! Cướp! Bà Sáu trúng số bỏ trốn kìa!" vang lên xé màn đêm. Những người hàng xóm hằng ngày vốn niềm nở, giờ đây nhìn bà bằng ánh mắt thèm khát và hung dữ. Họ đuổi theo bà, không phải để giúp đỡ, mà để tranh giành một cơ hội đổi đời từ xấp giấy trên tay bà.

Bà Sáu chạy đến góc phố cũ, nơi bà ngồi bán vé số chiều nay. Bà kiệt sức, quỵ xuống bên cột đèn rỉ sét. Phía trước, ánh đèn pha ô tô rọi thẳng vào mắt bà. Một chiếc xe sang trọng dừng lại. Cửa xe mở ra, người đàn ông chiều nay bước xuống. Gương mặt anh ta vẫn buồn, nhưng khi thấy bà Sáu máu me đầy mặt, anh hốt hoảng lao tới.

"Bà cụ! Sao bà lại ra nông nỗi này?"

Bà Sáu run rẩy đưa xấp vé số về phía anh, giọng thều thào: "Chú ơi... trả lại chú... Số này trúng rồi... trúng lớn lắm. Tôi không giữ được... nó là cái họa... chú cầm đi..."

Nhóm người đuổi theo đã đến gần, thấy người đàn ông lịch lãm và chiếc xe đắt tiền, họ khựng lại nhưng vẫn bao vây xung quanh, buông những lời lẽ cay độc về lòng tham và sự dối trá.

CHƯƠNG 3: PHÉP MÀU CỦA LÒNG NHÂN HẬU VÀ BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ CON NGƯỜI

Người đàn ông đỡ bà Sáu dậy, nhìn xấp vé số rồi lại nhìn đám người đang hừng hực khí thế tham lam xung quanh. Anh khẽ thở dài, rồi nói lớn để tất cả cùng nghe thấy:

"Mọi người nghe đây! Xấp vé số này đúng là trúng giải đặc biệt. Nhưng tôi đã tặng nó cho bà cụ. Và bây giờ, nếu bà cụ muốn, bà cụ hoàn toàn có quyền định đoạt nó."

Anh quay sang bà Sáu, ánh mắt trở nên ấm áp: "Bà Sáu, con tên là Minh. Chiều nay con đã định kết thúc cuộc đời mình vì phá sản và bị người thân phản bội. Con đưa bà xấp vé số như một cách buông xuôi cuối cùng. Nhưng khi thấy bà nhất quyết trả lại tiền thừa, con chợt nhận ra trên đời này vẫn còn những người lương thiện như bà. Chính sự tử tế của bà đã giữ con lại với cuộc sống này. Số tiền này là món quà ông trời dành cho bà, bà hãy nhận lấy."

Bà Sáu khóc nấc lên, bà lắc đầu: "Của thiên trả địa chú ơi. Tôi chỉ là bà lão bán vé số, sống nay chết mai, tôi cần gì số tiền lớn thế này. Nó làm người ta biến thành quỷ dữ chú ạ. Nhìn xem, những người hàng xóm của tôi... họ đã thay đổi chỉ sau một đêm."

Đám người xung quanh nghe vậy, có kẻ cúi đầu hổ thẹn, có kẻ vẫn hằn học. Bà Sáu nhìn Minh, rồi nhìn mọi người, bà dõng dạc nói:

"Tôi sẽ không giữ số tiền này cho riêng mình. Chú Minh, nếu chú còn chút lòng tin vào cuộc đời, hãy giúp tôi. Tôi muốn dùng toàn bộ số tiền này để xây một mái ấm cho trẻ em mồ côi và người già cô đơn ngay tại mảnh đất này. Tôi vẫn sẽ đi bán vé số, vẫn sẽ ở căn phòng trọ đó, miễn là lòng tôi thanh thản."

Lời nói của bà Sáu như một gáo nước lạnh tạt vào lòng tham của những kẻ đang vây quanh. Minh bàng hoàng trước tấm lòng bao dung của bà cụ. Anh nhận ra rằng, dù mình từng có hàng trăm tỷ trong tay, anh cũng chưa bao giờ giàu có bằng bà lão nghèo khổ này.

Nhiều tháng sau đó, một mái ấm mang tên "Nhân Hậu" được khánh thành. Minh trở thành người quản lý quỹ từ thiện đó, anh tìm thấy mục đích sống mới và vực dậy sự nghiệp của mình bằng sự liêm chính. Bà Sáu vẫn ngồi ở góc phố quen thuộc, vẫn bán những tờ vé số mang theo hy vọng cho mọi người. Nhưng giờ đây, bà không còn cô đơn. Những đứa trẻ ở mái ấm thường xuyên ra thăm bà, gọi bà bằng "Ngoại" đầy yêu thương.

Bà Hiền và thằng Tuấn sau đêm đó cũng vì xấu hổ mà dời đi nơi khác. Câu chuyện về bà lão bán vé số trúng 20 tỷ nhưng đem cho hết đã trở thành một giai thoại đẹp về tình người.

Mỗi chiều muộn, khi nắng vàng hắt qua tàn cây bằng lăng, người ta lại thấy bà Sáu mỉm cười. Bà hiểu rằng, phép màu thực sự không nằm ở những con số trên tờ vé số, mà nằm ở sự lương thiện và biết đủ trong tâm hồn. Tiền bạc có thể mua được vật chất, nhưng chỉ có lòng nhân hậu mới mua được sự bình yên và kính trọng đời đời.

Bài học quý giá: Tiền bạc là phương tiện, không phải là đích đến. Khi đối mặt với cám dỗ, bản chất thực sự của con người sẽ lộ diện. Chỉ có lòng nhân ái và sự tử tế mới có thể biến những "vận đen" thành phép màu và mang lại hạnh phúc đích thực.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.