Min menu

Pages

Một gã đàn ông xăm trổ, trông dữ dằn thấy đứa trẻ bị đám thiếu niên khác bắt nạt cướp vé số. Gã không đánh nhau, chỉ lẳng lặng mua lại hết chỗ vé số rách nát đó với giá gấp 5 lần rồi bảo: "Tao đang đen, mua đống này về xả xui, lần sau đứa nào đụng vào mày thì bảo là đàn em của đại ca Hùng". Chẳng ai ngờ được, đằng sau bộ dạng dữ tợn ấy lại là một cách hành xử khiến đám nhóc ngổ ngáo phải đứng hình. Câu nói ấy không chỉ để dọa dẫm đám trẻ trâu, mà dường như còn ẩn chứa một câu chuyện chưa kể về "ông trùm" xăm trổ này.

CHƯƠNG 1: BÓNG TỐI SAU LƯNG "ĐẠI CA"

Tiếng còi xe inh ỏi ngoài lộ cái không lọt được vào con hẻm cụt sâu hun hút này, nơi không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi ẩm mốc và mùi thức ăn ôi thiu từ những dãy trọ xập xệ. Trong cái hốc tối tăm ấy, một bi kịch nhỏ nhoi của thế giới vỉa hè đang diễn ra.

Thằng Cuội, đứa trẻ gầy gò với bộ quần áo rộng thùng thình cáu bẩn, đang co rúm người lại dưới chân bức tường tróc lở. Trước mặt nó là ba gã thiếu niên lớn hơn hẳn cái tuổi lên mười của nó. Chúng là những đứa trẻ bỏ học, lang thang, coi việc trấn lột những kẻ yếu hơn là cách để khẳng định "số má". Trên tay một gã tóc nhuộm vàng hoe là tập vé số nhàu nát – tài sản quý giá nhất, cũng là hy vọng duy một bữa cơm chiều của Cuội và bà nội đang chờ ở nhà.

"Trả cho em... trả cho em đi..." – Giọng Cuội lạc đi trong hơi thở gấp gáp.

"Trả là trả thế nào? Bọn tao mượn đi đổi đời, khi nào trúng độc đắc tao trả lại cả xấp mới." – Thằng tóc vàng cười hố hố, cố tình vò nát thêm mấy tờ giấy mỏng manh trước khi quẳng xuống đất rồi dùng chân di di lên đống bùn nước đọng.

Tiếng cười nhạo báng của chúng đột ngột khựng lại khi một bóng đen cao lớn bao phủ lấy cả nhóm. Từ trong căn nhà cuối hẻm, một người đàn ông lững thững bước ra. Gã không mặc áo, để lộ lồng ngực vạm vỡ và đôi cánh tay kín mít những hình xăm trổ: từ con rồng uốn lượn đến những vệt mực ngang dọc dữ dằn. Gã tên Hùng, người mà cả khu phố này vẫn gọi lén sau lưng là "Hùng sẹo" hay "Hùng xăm". Gã có gương mặt góc cạnh với vết sẹo dài từ thái dương xuống má, đôi mắt lúc nào cũng nheo lại như đang nhìn vào một điều gì đó rất khó chịu.

Ba gã thiếu niên tái mét mặt. Chúng đã nghe danh gã này – một kẻ từng "có số" ở các sòng bài, vừa trở về sau vài năm vắng bóng. Trong thế giới của chúng, hình xăm và vết sẹo của Hùng là một loại ngôn ngữ quyền lực đáng sợ.

Hùng không nói không rằng, gã điềm nhiên tiến lại gần, cúi xuống nhặt những tờ vé số vương vãi dưới đất. Những tờ giấy bị vò nát, thấm nước bẩn, trông chẳng khác gì rác rưởi. Gã nhìn thằng Cuội đang run rẩy, rồi lại nhìn ba gã thiếu niên đang lùi dần ra sau.




Một bầu không khí im lặng đến r:ợn người bao trùm. Ai cũng nghĩ Hùng sẽ vung một cú đấm "trời giáng" để dạy cho lũ nhóc kia một bài học, hoặc đơn giản là chiếm luôn tập vé số ấy. Nhưng không.
Hùng thọc tay vào túi quần đùi, lôi ra một xấp tiền lẻ nhưng được xếp rất phẳng phiu. Gã đếm từng tờ một cách chậm rãi, rồi quay sang thằng Cuội, đưa xấp tiền ra:

"Chỗ này bao nhiêu tờ?"

Cuội mếu máo, lắp bắp: "Dạ... còn ba mươi tờ... nhưng rách hết rồi chú ơi..."

Hùng gật đầu, đưa cả xấp tiền cho đứa bé: "Tao mua hết. Đây là ba triệu."

Cả con hẻm như lặng đi. Ba mươi tờ vé số giá trị thực tế chỉ có ba trăm nghìn đồng, mà giờ đây gã đàn ông dữ dằn này trả gấp mười lần giá trị ban đầu. Thằng Cuội không dám nhận, đôi bàn tay gầy gò cứ run bần bật. Hùng ấn xấp tiền vào tay nó, giọng khàn đặc nhưng rành mạch:

"Tao đang đen, cả tuần nay làm ăn chẳng ra gì. Tao mua đống giấy vụn này về để 'xả xui'. Coi như tao mua cái rủi của mày về cho tao gánh."

Gã quay phắt sang ba đứa thiếu niên đang đứng chết chân. Đôi mắt nheo lại thường ngày giờ mở to, sắc lạnh như dao cạo khiến chúng không tự chủ được mà cúi gằm mặt xuống. Hùng không động chân động tay, gã chỉ nhếch mép, một nụ cười không có chút gì là thân thiện:

"Còn mấy đứa bay, nghe cho kỹ. Lần sau nếu còn thấy đứa nào đụng vào thằng nhóc này, cứ bảo nó là 'đàn em của đại ca Hùng'. Đứa nào muốn thử xem danh hiệu đó còn giá trị không thì cứ tự nhiên."

Ba gã thiếu niên như được đại xá, lí nhí vài lời xin lỗi rồi vắt chân lên cổ mà chạy khỏi con hẻm. Thằng Cuội lúc này mới dám thở phào, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Nó nhìn xuống xấp tiền trên tay, rồi nhìn những tờ vé số nát bấy trong tay Hùng. Với nó, đây không chỉ là tiền, mà là mạng sống của bà, là thuốc men, là bữa cơm đủ đầy mà từ lâu nó chưa dám mơ tới.

"Chú ơi... tiền này nhiều quá, con không dám..."

Hùng vỗ mạnh vào vai nó, một cái vỗ tay đủ khiến đứa trẻ hơi loạng choạng nhưng lại mang đến cảm giác vững chãi lạ kỳ.

"Cầm lấy về lo cho bà. Và nhớ này, làm người thì đầu phải ngẩng cao. Đừng để đứa nào bắt nạt mà chỉ biết khóc. Đàn em của tao không được yếu đuối như thế, rõ chưa?"

Nói đoạn, Hùng quay lưng đi thẳng về phía căn nhà xập xệ của mình, tay vẫn cầm nắm vé số rách nát như báu vật.

Mấy tháng sau, người ta thấy một sự thay đổi nhỏ trong con hẻm cụt. Thằng Cuội không còn cái dáng vẻ co rúm, sợ sệt mỗi khi đi ngang qua đám thanh niên lêu lổng ở đầu ngõ. Cứ chiều chiều, nó lại ghé qua căn nhà xập xệ của Hùng, khi thì mang cho gã bát canh chua bà nấu, khi thì chỉ để khoe hôm nay nó bán hết vé số sớm. Hùng vẫn thế, vẫn xăm trổ, vẫn lầm lì và nheo mắt nhìn đời, nhưng sâu trong ánh mắt ấy, sự sắc lạnh đã vơi đi ít nhiều mỗi khi thấy bóng dáng nhỏ thó của Cuội.

Thế nhưng, sự bình yên của con hẻm nhỏ bỗng chốc bị xé toạc vào một buổi chiều mưa tầm tã. Một chiếc xe hơi đen bóng, sang trọng đến lạc quẻ với sự nghèo nàn nơi đây, lừ lừ tiến vào rồi dừng lại trước cửa nhà Hùng. Bước xuống xe là một gã đàn ông mặc vest chỉn chu nhưng gương mặt toát lên vẻ hiểm ác – Long "Sắt", một kẻ từng là thuộc hạ dưới trướng Hùng mười năm trước, giờ đã leo lên vị trí đứng đầu một băng nhóm đòi nợ thuê có tiếng.

"Anh Hùng, tìm anh khó hơn lên trời," Long Sắt cười nhếch mép, đưa mắt nhìn quanh căn nhà tồi tàn của Hùng với vẻ khinh miệt.

Hùng đang ngồi lau bộ đồ nghề sửa xe cũ kỹ, không ngước mắt lên, giọng lạnh nhạt: "Mày tìm tao làm gì? Tao đã nói là tao gác kiếm rồi."

"Gác kiếm? Anh nghĩ cái giới này muốn vào thì vào, muốn ra là ra sao? Anh còn nợ ông chủ cũ một cái mạng, anh quên rồi à?" Long Sắt tiến lại gần, giọng hạ thấp đầy đe dọa. "Hiện tại có một vụ 'hàng' lớn đi qua biên giới. Chỉ có kinh nghiệm và sự liều mạng của anh mới lo liệu êm xuôi được. Làm xong vụ này, anh và cái quá khứ xăm trổ của anh sẽ được xóa sạch."

Hùng dừng tay, đôi mắt nheo lại đầy vẻ nguy hiểm: "Tao không làm. Cút đi trước khi tao đổi ý."

Đúng lúc đó, Cuội hớt hải chạy vào, tay cầm túi bánh tiêu nóng hổi: "Chú Hùng ơi, bà nội con..." Nó khựng lại khi thấy không khí căng thẳng và những kẻ lạ mặt. Long Sắt nhìn thằng bé, một nụ cười quái dị nở trên môi gã. Hắn tiến lại, xoa đầu Cuội khiến thằng bé run bắn người.

"Đàn em của đại ca Hùng đây sao? Trông ngon lành đấy chứ," Long Sắt nhìn Hùng, gằn giọng: "Anh không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho những người xung quanh. Tôi cho anh ba ngày để suy nghĩ. Đừng để tôi phải dùng cách khác để mời anh."

Chiếc xe đen lăn bánh để lại màn khói mù mịt. Hùng đứng lặng trong mưa, đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Gã biết, bóng tối của quá khứ chưa bao giờ thực sự buông tha cho gã. Những hình xăm trên người gã giờ đây như những xiềng xích nặng nề, kéo gã trở lại vũng bùn mà gã đã dùng cả thanh xuân để trốn chạy. Cuội đứng đó, nhìn chú Hùng của nó với vẻ sợ hãi chưa từng có. Nó cảm nhận được một cơn bão dữ dội sắp quét qua con hẻm này.

CHƯƠNG 2: LỜI NÓI DỐI VÀ SỰ PHẢN BỘI

Những ngày sau đó, Hùng trở nên cáu kỉnh và lầm lì hơn bao giờ hết. Gã đuổi Cuội về, không cho nó sang nhà chơi nữa. Thậm chí, khi Cuội cố tình đứng đợi ở đầu hẻm, Hùng chỉ lạnh lùng bước qua như không hề quen biết. Trái tim đứa trẻ đau nhói, nó không hiểu mình đã làm sai điều gì. Nó không biết rằng, Hùng đang cố đẩy nó ra xa để bảo vệ nó khỏi vòng xoáy tử thần.

Sự kịch tính lên đến đỉnh điểm vào đêm thứ ba. Bà nội Cuội bất ngờ đổ bệnh nặng, tim bà thắt lại khiến bà ngất lịm trên sàn nhà trọ. Cuội hoảng loạn, không có tiền, không có ai giúp đỡ, nó chỉ còn biết chạy đến cầu cứu người duy nhất nó tin tưởng. Nó đập cửa nhà Hùng trong tuyệt vọng: "Chú Hùng ơi! Cứu bà con với! Chú ơi..."

Nhưng cánh cửa ấy không mở ra. Bên trong, Hùng đang đứng đối diện với Long Sắt và ba gã đàn em bặm trợn. Long Sắt đã cầm sẵn một vali tiền đặt trên bàn: "Đi ngay bây giờ, hoặc thằng bé ngoài kia và bà nó sẽ biến mất khỏi thế giới này. Anh chọn đi."

Tiếng khóc của Cuội xé lòng ngoài cửa, nhưng Hùng không thể mở ra. Gã biết nếu gã bước ra lúc này, tính mạng của hai bà cháu sẽ nguy hiểm hơn bao giờ hết. Hùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc lẹm quay lại nhìn Long Sắt: "Được, tao đi. Nhưng mày phải hứa không được đụng đến một sợi tóc của họ."

Hùng bước ra cửa sau, leo lên chiếc xe tải đã chờ sẵn. Cuội nhìn thấy bóng chú Hùng lên xe của những kẻ dữ dằn kia, nó gào thét chạy theo nhưng chiếc xe đã lao đi mất hút trong màn đêm. Tuy nhiên, Long Sắt không hề giữ lời. Ngay khi Hùng đi khỏi, gã ra lệnh cho đàn em: "Đốt sạch dấu vết ở đây. Đừng để thằng bé đó làm phiền chúng ta sau này."

Một ngọn lửa bùng lên từ căn nhà của Hùng, lan nhanh sang dãy trọ cũ kỹ của Cuội. Trong cơn hoảng loạn, Cuội cõng bà trên lưng, cố sức bò ra khỏi đám cháy. Khói đen kịt phổi, tiếng người la hét, tiếng đổ vỡ tạo nên một khung cảnh kinh hoàng. Chính vào khoảnh khắc đối mặt với cái chết, Cuội nhớ lại lời Hùng: "Làm người thì đầu phải ngẩng cao. Đừng để đứa nào bắt nạt mà chỉ biết khóc."

Nó cắn răng, dùng hết sức bình sinh đẩy bà ra khỏi cửa sổ tầng trệt ngay trước khi mái nhà sụp xuống. Cuội bị kẹt lại phía trong, xung quanh là lửa đỏ rực. Đúng lúc đó, một bóng dáng cao lớn vượt qua vòng vây lửa, xông vào như một vị thần. Đó không phải ai khác, chính là Hùng. Hùng đã nhận ra sự lừa lọc của Long Sắt giữa đường và đã nhảy khỏi xe, chạy bộ quay lại với vận tốc của một kẻ điên.

Hùng ôm lấy Cuội, lấy thân mình che chắn cho nó khỏi những thanh xà đang đổ xuống. Lưng gã cháy sém, những hình xăm rồng phượng giờ đây trộn lẫn với máu và nhục hình, nhưng gã không hề buông tay.

CHƯƠNG 3: BÀI HỌC DƯỚI ÁNH HOÀNG HÔN

Sau vụ cháy, con hẻm nhỏ tan hoang nhưng may mắn không có thương vong về người nhờ sự ứng cứu kịp thời. Long Sắt và đồng bọn đã biến mất, có lẽ vì sợ sự liều mạng của Hùng và sự chú ý của dư luận. Hùng nằm trong bệnh viện với những vết bỏng chằng chịt trên lưng. Đôi tay xăm trổ từng một thời gây bão táp nay quấn đầy băng gạc trắng xóa.

Cuội ngồi bên cạnh giường bệnh, nắm chặt lấy ngón tay thô ráp của Hùng. Bà nội nó đã qua cơn nguy kịch và đang được chăm sóc ở phòng kế bên. Sự im lặng giữa hai người không còn nặng nề như trước, mà thay vào đó là một sự gắn kết thiêng liêng như cha và con.

"Chú Hùng... sao chú lại quay lại? Chú có thể đã thoát ra khỏi cuộc đời nghèo khổ này mà," Cuội thút thít hỏi.

Hùng nhìn lên trần nhà, giọng khàn đặc nhưng nhẹ nhàng: "Tiền của bọn chúng là tiền máu, Cuội ạ. Tao đã từng lún sâu vào đó và tao hiểu, cái giá của nó không bao giờ là rẻ. Tao thà làm một gã sửa xe nghèo, xăm trổ đầy mình nhưng tối về ngủ ngon, còn hơn làm đại ca mà tâm hồn mục nát."

Gã quay sang nhìn Cuội, ánh mắt giờ đây hiền từ đến lạ: "Mày biết vì sao hôm đó tao mua đống vé số rách của mày không? Không phải tao xả xui đâu. Tao thấy mình trong đó. Tao cũng từng là một đứa trẻ bị đời vò nát, bị người ta dẫm đạp. Nhưng tao đã chọn cách trở thành kẻ dữ dằn để tự vệ, để rồi lạc lối. Tao không muốn mày giống tao."

Cuội nghẹn ngào: "Con cảm ơn chú. Từ nay con sẽ không yếu đuối nữa. Con sẽ đi học lại, con sẽ chăm sóc bà và cả chú nữa."

Hùng cười, một nụ cười hiếm hoi làm vết sẹo trên mặt gã giãn ra: "Được, vậy thì phải học cho giỏi. Đừng có học cái thói 'đại ca' của tao. 'Đại ca' thực sự không phải là kẻ khiến người khác sợ hãi bằng nắm đấm, mà là kẻ có đủ bao dung để bảo vệ những người yếu thế hơn mình."

Vài năm sau, người dân trong khu phố đã quen với hình ảnh một ông chủ tiệm sửa xe xăm trổ, tuy vẻ ngoài vẫn dữ dằn nhưng luôn sẵn lòng sửa xe miễn phí cho người nghèo và sinh viên. Bên cạnh gã là một cậu thanh niên cao lớn, sáng sủa, vừa đi học vừa phụ giúp chú mình. Người ta không còn gọi gã là "Hùng sẹo" với sự kinh tởm nữa, mà gọi bằng cái tên đầy tôn trọng: Chú Hùng.

Câu chuyện về tập vé số rách nát năm nào đã trở thành một bài học quý giá cho đám trẻ trong hẻm. Chúng hiểu rằng: Vẻ bề ngoài, những hình xăm hay vết sẹo không định nghĩa nên giá trị của một con người. Chính hành động và sự lương thiện ẩn giấu sau lớp vỏ xù xì mới là thứ ánh sáng rực rỡ nhất, có thể cảm hóa mọi tâm hồn và thay đổi cả một số phận. Cuộc đời có thể vò nát chúng ta như những tờ vé số, nhưng nếu có niềm tin và tình yêu thương, chúng ta vẫn có thể tìm thấy cơ hội "đổi đời" thực sự – không phải bằng tiền bạc, mà bằng nhân cách.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.