Min menu

Pages

Một bác shipper già nhận được một đơn hàng cơm gà đầy đủ đến một con phố nhỏ... Khi đến nơi, bác gọi thì người nhận hàng báo qua điện thoại là giờ mình bận, bác hãy lấy phần đó mà mang về ăn, còn tiền thì vẫn thanh toán đầy đủ... Bác thầm cảm ơn một người tốt bụng đã giúp bác có một bữa ăn ngon... Nhưng sự thật đằng sau khiến ai nấy đều rơi nước mắt...

Chương 1: Hộp cơm gà trong chiều muộn

“Ba… ba ăn chưa?”

Giọng nói ấy như xé toạc màn đêm tĩnh lặng, khiến tay ông Lâm run lên bần bật. Chiếc điện thoại suýt rơi xuống đất. Tim ông đập dồn dập, từng nhịp nặng nề như có ai bóp nghẹt lồng ngực.

“Con… là con đó hả?” — ông lắp bắp, giọng khản đặc.

“Ba… bữa cơm gà lúc nãy… ba thấy ngon không?”

Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như vỡ òa. Ông chết lặng. Ánh đèn vàng trước cổng nhà bỗng nhòe đi. Con phố nhỏ vốn yên tĩnh giờ trở nên xa xăm, như thể ông đang đứng ở một nơi rất khác — nơi chỉ có ký ức và tình thương.


“Con… con đặt?” — ông hỏi, nhưng trong lòng đã có câu trả lời.

Ở đầu dây bên kia, cô gái nghẹn ngào:
“Dạ… là con. Con biết ba sẽ không bao giờ tự mua cho mình một bữa ăn đàng hoàng… nên con mới làm vậy…”

Một giọt nước mắt rơi xuống tay ông, nóng hổi.

Ông nhớ lại từng miếng cơm vừa ăn — vị gà thơm, xôi dẻo, nước sốt đậm đà. Hóa ra, không chỉ là thức ăn. Đó là tình thương. Là sự quan tâm mà ông cứ ngỡ mình không còn nhận được nhiều nữa.

“Con xin lỗi… vì không nói trước…” — cô gái nói tiếp — “Con sợ ba từ chối…”

Ông Lâm bật khóc. Không phải kiểu khóc lặng lẽ như những lần một mình trước đây, mà là tiếng nấc nghẹn không kìm được.

“Ba… ba đừng khóc…” — giọng con gái run lên — “Con chỉ muốn ba khỏe thôi…”

Ông cố gắng kìm lại, nhưng không thể. Bao nhiêu năm vất vả, bao nhiêu đêm ăn cơm nguội, bao nhiêu lần giấu con sự thiếu thốn… tất cả như vỡ tung.

“Con à… ba xin lỗi…” — ông nói trong tiếng nấc — “Ba cứ nghĩ… chỉ cần mình chịu khổ một chút… để con đỡ vất vả…”

“Ba!” — cô gái gần như bật lên — “Ba không được nói vậy! Con không cần ba hy sinh như thế. Con chỉ cần ba khỏe mạnh… sống lâu với con thôi…”

Hai cha con im lặng. Chỉ còn tiếng thở, tiếng nghẹn.

Một lúc sau, ông Lâm khẽ nói:
“Con ở xa… công việc cũng không dễ dàng… sao còn lo cho ba như vậy?”

“Ba ơi…” — cô gái dịu giọng — “Con lớn rồi. Con hiểu hết. Những năm trước ba cực khổ vì con… giờ con chỉ muốn làm lại một chút thôi…”

Ông không nói gì nữa. Ông hiểu. Lần đầu tiên, ông thực sự hiểu rằng con gái mình đã trưởng thành.

Cuộc gọi kết thúc. Nhưng trong lòng ông, một điều gì đó đã thay đổi.

Ông không chạy thêm đơn nữa. Ông quay xe về nhà — căn phòng trọ nhỏ, nơi có chiếc giường cũ, cái quạt kêu rè rè và góc bếp đơn sơ.

Tối hôm đó, ông không ăn thêm gì. Nhưng ông cảm thấy no. No không phải vì thức ăn, mà vì tình thương.

Nằm trên giường, ông nhìn lên trần nhà, nhớ lại những ngày con gái còn nhỏ.

“Ba ơi, mai con được ăn gà không?” — con bé ngày xưa từng hỏi.

Ông đã cười, xoa đầu nó:
“Đợi ba có tiền, ba mua cho con ăn thoải mái.”

Nhưng rồi cuộc sống cuốn đi. Những lời hứa giản đơn ấy, ông chưa bao giờ thực hiện trọn vẹn.

Giờ đây, con gái ông lại là người mang “món gà” đó đến cho ông.

Ông nhắm mắt. Một giọt nước mắt nữa rơi xuống. Nhưng lần này, không phải vì buồn.

Mà vì hạnh phúc.

Chương 2: Những khoảng cách không lời


Sáng hôm sau, ông Lâm thức dậy sớm hơn thường lệ.

Ánh nắng len qua khe cửa, chiếu lên chiếc bàn gỗ nhỏ. Ông ngồi dậy, chậm rãi xỏ dép. Hôm nay, ông không vội vã như mọi ngày.

Ông mở điện thoại. Tin nhắn từ con gái hiện lên:

“Ba nhớ ăn sáng nhé. Đừng bỏ bữa.”

Ông mỉm cười.

“Ừ, ba biết rồi.” — ông nhắn lại, dù biết con có thể đang bận.

Ông bước ra ngoài, dắt xe. Nhưng rồi… ông dừng lại.

Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu.

Ông quay xe, không chạy theo hướng quen thuộc để nhận đơn, mà rẽ vào một quán ăn nhỏ đầu ngõ.

“Chú ăn gì?” — cô chủ quán hỏi.

Ông ngập ngừng. Bao năm rồi, ông không có thói quen ăn sáng ngoài.

“Cho… cho chú tô phở.” — ông nói, giọng hơi lúng túng.

Ngồi xuống bàn, ông nhìn tô phở nóng hổi trước mặt. Khói bay nghi ngút, mùi thơm lan tỏa.

Ông chợt nhớ lời con gái: “Ba ăn uống đầy đủ nhé.”

Ông cầm đũa. Lần đầu tiên sau rất lâu, ông ăn một bữa sáng tử tế.

Ăn được vài miếng, ông bật cười một mình.

“Hóa ra… ăn ngon thế này mà mình cứ tiếc…”

Những ngày sau đó, cuộc sống của ông dần thay đổi.

Ông vẫn chạy xe giao hàng. Vẫn vất vả. Nhưng ông không còn kham khổ như trước.

Ông bắt đầu ăn đúng bữa. Thỉnh thoảng, ông tự thưởng cho mình một ly cà phê.

Và điều quan trọng hơn — ông gọi điện cho con gái nhiều hơn.

Một tối, ông gọi:

“Con đang làm gì đó?”

“Dạ con đang làm báo cáo… ba sao vậy?” — con gái đáp.

“Không có gì… ba chỉ muốn nghe giọng con thôi.”

Ở đầu dây bên kia, cô gái im lặng vài giây.

“Ba… hôm nay ba ăn gì?”

“Ba ăn cơm quán… có thịt kho nữa.” — ông nói, giọng có chút tự hào.

“Thiệt không đó?” — cô gái cười.

“Thiệt. Ba không dám nói dối đâu.”

Cả hai cùng cười.

Nhưng rồi, giọng cô gái chùng xuống:

“Ba… con xin lỗi vì lâu nay ít về thăm ba…”

Ông lập tức nói:
“Không cần xin lỗi. Con có cuộc sống của con. Ba hiểu mà.”

“Nhưng… con vẫn thấy mình chưa làm tròn…”

“Con làm tốt rồi.” — ông cắt lời, giọng chắc chắn — “Con sống tốt, làm việc đàng hoàng, biết lo cho ba… vậy là đủ.”

Một khoảng lặng ấm áp.

Một tuần sau, con gái gọi lại:

“Ba… cuối tuần này con về.”

Ông Lâm sững người.

“Về… thiệt hả?”

“Dạ. Con xin nghỉ được hai ngày.”

Ông bối rối như một đứa trẻ.

“Nhà… nhà ba hơi bừa bộn…”

“Ba ơi…” — cô gái bật cười — “Con về thăm ba, không phải đi kiểm tra nhà.”

Ông cũng cười. Nhưng trong lòng rộn ràng.

Cả đêm hôm đó, ông không ngủ được.

Ông dọn dẹp nhà cửa. Lau bàn, quét nhà, giặt lại chăn.

Ông còn ra chợ, mua ít đồ ăn.

“Lâu rồi… mới nấu cho con.” — ông lẩm bẩm.

Ngày con gái về.

Chiếc xe khách dừng lại đầu phố. Ông đứng chờ từ sớm.

Khi thấy con bước xuống, ông gần như không nhận ra.

Con gái ông… đã khác xưa.

Trưởng thành hơn. Chững chạc hơn.

Nhưng ánh mắt… vẫn như ngày nào.

“Ba!”

“Con!”

Hai cha con ôm nhau.

Không cần nói nhiều. Chỉ một cái ôm… đã đủ.

Chương 3: Bữa cơm trọn vẹn


Căn phòng nhỏ hôm nay bỗng trở nên ấm áp lạ thường.

Trên bàn là mâm cơm đơn giản: cá kho, canh rau, trứng chiên.

“Ba nấu đó hả?” — cô gái hỏi.

“Ừ… không biết còn ngon không…”

Cô gắp một miếng, ăn thử.

Rồi mỉm cười:
“Ngon lắm, ba.”

Ông Lâm cười. Một nụ cười nhẹ nhõm.

Hai cha con ngồi ăn. Không vội vàng. Không lo toan.

Chỉ có hiện tại.

“Ba…” — cô gái nói — “Ba có tính nghỉ bớt công việc không?”

Ông suy nghĩ một lúc.

“Chắc… ba sẽ giảm bớt. Không chạy nhiều như trước nữa.”

“Dạ… vậy là tốt rồi.”

“Nhưng ba vẫn muốn làm. Ngồi không… buồn lắm.”

“Con hiểu.” — cô gái gật đầu — “Chỉ cần ba đừng làm quá sức là được.”

Buổi tối, hai cha con ngồi trước cửa.

Gió thổi nhẹ. Con phố nhỏ yên bình.

“Ba…” — cô gái nói — “Hồi nhỏ, con từng giận ba.”

Ông ngạc nhiên:
“Giận? Vì sao?”

“Vì ba lúc nào cũng đi làm. Con thấy ba không có thời gian cho con.”

Ông lặng đi.

“Nhưng giờ… con hiểu rồi.” — cô nói tiếp — “Ba làm vậy… là vì con.”

Ông thở dài:
“Ba chỉ tiếc… đã không dành nhiều thời gian hơn cho con.”

“Không sao đâu ba.” — cô mỉm cười — “Chúng ta vẫn còn thời gian.”

Câu nói ấy khiến ông Lâm thấy lòng mình nhẹ hẳn.

Sáng hôm sau, trước khi con rời đi, ông đưa cho con một túi nhỏ.

“Gì vậy ba?”

“Ít trái cây… ba mua cho con.”

Cô gái mở ra, bật cười:
“Ba… con đi xe khách mà, đâu cần mang nhiều vậy.”

“Cứ cầm đi.” — ông nói — “Ba thích vậy.”

Cô nhìn ông, mắt hơi đỏ.

“Ba… con thương ba.”

Ông xoa đầu con, như ngày xưa.

“Ba cũng thương con.”

Chiếc xe lăn bánh.

Ông đứng nhìn theo, cho đến khi không còn thấy nữa.

Nhưng lần này, ông không thấy trống trải.

Vì ông biết — khoảng cách không còn là rào cản.

Chiều hôm đó, ông lại nhận một đơn hàng.

Một hộp cơm gà.

Ông bật cười.

“Lại là cơm gà…”

Ông giao đến nơi. Người nhận là một cậu sinh viên.

“Cháu bận quá… chú ăn giúp cháu nhé.”

Ông sững lại.

Khoảnh khắc ấy, ông hiểu.

Ông mỉm cười:
“Cảm ơn cháu.”

Ngồi xuống bậc thềm, mở hộp cơm, ông chợt thấy lòng mình ấm áp.

Ông lấy điện thoại, nhắn cho con:

“Hôm nay ba lại được ăn cơm gà.”

Tin nhắn trả lời đến rất nhanh:

“Vậy là ba đang được yêu thương đó.”

Ông nhìn màn hình, mỉm cười.

Bài học cuối cùng:

Trong cuộc sống, nhiều người nghĩ rằng yêu thương là hy sinh tất cả, là chịu đựng âm thầm. Nhưng đôi khi, yêu thương còn là biết chăm sóc chính mình — để người khác không phải lo lắng.

Tình cảm gia đình không cần điều gì to tát. Chỉ cần một bữa cơm, một cuộc gọi, một sự quan tâm nhỏ… cũng đủ sưởi ấm cả một cuộc đời.

Và đôi khi, hạnh phúc… bắt đầu từ một hộp cơm gà giản dị.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.