CHƯƠNG 1: LỰA CHỌN GIỮA LỜI HỨA VÀ LÒNG TỐT
Tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn cái nắng hầm hập của buổi trưa đứng bóng đổ xuống mặt đường nhựa. Thành phố vào giờ cao điểm giống như một cái lò bánh mì khổng lồ, nơi mà bất kỳ ai phải lao ra đường đều mang một vẻ mặt cau có, vội vã. Thành cũng không ngoại lệ. Anh kéo thấp chiếc mũ bảo hiểm, mồ hôi chảy ròng ròng từ thái dương xuống cằm, thấm đẫm cái cổ áo bạc màu của bộ đồng phục shipper màu xanh lá.
Hôm nay là một ngày không mấy suôn sẻ. Sáng ra xe thủng lốp, trưa lại gặp khách hàng khó tính hủy đơn chỉ vì anh đến chậm 2 phút do tắc đường. Thành nhìn vào màn hình điện thoại, thở dài khi thấy con số thu nhập của buổi sáng chẳng đáng là bao. Anh đang trên đường di chuyển đến điểm đón một vị khách vừa đặt chuyến trên ứng dụng, cách đây khoảng 3 cây số. Với Thành, mỗi phút giây lúc này đều là tiền bạc, là tiền nhà, tiền gửi về quê cho mẹ thuốc thang.
Đang định vặn ga để kịp giờ, mắt Thành bỗng khựng lại ở vỉa hè phía trước. Giữa cái nắng như đổ lửa, một bóng người gầy gò, liêu xiêu đang chậm chạp bước đi. Đó là một cụ bà, dáng người nhỏ thon trong bộ đồ bà ba cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Một tay cụ xách chiếc túi vải nặng trịch, tay kia cầm chiếc nón lá rách vành, thi thoảng lại đưa lên quạt lấy quạt để. Gương mặt cụ đỏ bừng vì nhiệt độ, bước chân run rẩy như muốn khuỵu xuống bất cứ lúc nào.
Thành nhìn đồng hồ. Chỉ còn 7 phút nữa là đến giờ đón khách. Nếu dừng lại, anh chắc chắn sẽ bị trễ, và một ngôi sao "đánh giá xấu" từ khách hàng có thể khiến anh bị khóa tài khoản tạm thời. Thế nhưng, hình ảnh bà cụ cứ ám ảnh lấy tâm trí anh. Thành nhớ đến mẹ mình ở quê, cũng cái dáng người nhỏ bé ấy, cũng đôi bàn tay gân guốc ấy. Không đành lòng, anh giảm tốc độ, rà xe sát vào lề đường.
"Cụ ơi! Cụ đi đâu mà lại đi bộ giữa nắng thế này?" Thành cất tiếng gọi, giọng anh khản đặc vì khát nước.
Bà cụ dừng lại, nheo nheo đôi mắt đã mờ đục nhìn Thành. Cụ nở một nụ cười hiền hậu nhưng mệt mỏi: "Bà đi lên đoạn phía trên kia, chỗ cái bệnh viện ấy con. Sáng giờ bà bắt xe ôm mà ai cũng đòi cao quá, bà không đủ tiền nên định đi bộ một đoạn cho đỡ."
Thành nhìn xuống đôi chân trần của cụ, lớp da chân khô khốc chạm trên mặt đường nóng bỏng. Anh thấy tim mình thắt lại. Quãng đường đến bệnh viện ít nhất cũng phải 5 cây số nữa, với sức của cụ, đi đến nơi chắc sẽ ngất xỉu vì sốc nhiệt. Anh nhanh chóng gạt chân chống, đỡ lấy chiếc túi vải nặng trịch từ tay cụ:
"Thôi, cụ lên xe cháu chở đi. Cháu cũng đang tiện đường đi đón khách đặt chuyến đi của hãng gần đó nên cụ không cần phải trả tiền đâu. Cụ cứ ngồi vững nhé."
Bà cụ ngần ngại, đôi bàn tay run run xua đi: "Thôi con ơi, con còn đi làm ăn. Bà đi bộ được mà, phiền con quá..."
"Không phiền đâu bà, cháu nói thật mà, cháu đang tiện đường. Bà lên xe nhanh kẻo nắng lắm." Thành vừa nói vừa ân cần đội chiếc mũ bảo hiểm dự phòng lên đầu cụ, rồi đỡ cụ ngồi vững vàng phía sau.
Chiếc xe máy nổ máy, len lỏi qua những dòng xe đông đúc. Suốt dọc đường, bà cụ kể cho Thành nghe về người con trai đang nằm viện, về những khó khăn ở quê nhà. Thành chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu đồng cảm. Anh cố gắng lái xe thật êm, tránh những ổ gà và những cú phanh gấp để bà cụ không bị giật mình. Trong lòng anh lúc này, nỗi lo về vị khách đang chờ và những đánh giá tiêu cực dường như tan biến. Anh cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ khi làm được một điều tử tế, dù nó nhỏ bé.
Đúng như Thành dự đoán, điện thoại trong túi anh rung lên liên hồi. Tiếng chuông điện thoại trong túi quần Thành rung lên bần bật như muốn xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi nóng. Anh biết đó là vị khách đang chờ. Theo quy định của hãng, nếu anh không đến đúng giờ hoặc để khách hủy chuyến quá nhiều, tài khoản của anh sẽ bị rơi vào "danh sách đen", thậm chí là bị khóa vĩnh viễn. Công việc này là nguồn sống duy nhất của anh ở thành phố này.
"Alo, tôi nghe đây ạ!" – Thành trả lời bằng giọng gấp gáp, một tay vẫn giữ chặt tay lái để đảm bảo bà cụ phía sau không bị chao đảo.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên, gằn lên đầy giận dữ: "Cậu làm ăn kiểu gì thế hả? Tôi đặt xe từ 10 phút trước, ứng dụng báo cậu đang ở gần đây mà sao cứ đứng yên một chỗ, rồi giờ lại chạy ngược hướng là sao? Cậu có biết tôi đang có cuộc họp quan trọng không?"
Thành toát mồ hôi hột, anh lí nhí: "Anh thông cảm, đường đông quá với lại tôi đang... đang gặp chút việc gấp. Anh đợi tôi 5 phút nữa thôi, tôi tới ngay ạ!"
"Không đợi chờ gì hết! Tôi sẽ khiếu nại lên tổng đài về thái độ của cậu. Làm ăn gian dối, nhận đơn rồi đi làm việc riêng!" – Tiếng "tút tút" vang lên khô khốc. Vị khách đã hủy chuyến. Thành nhìn vào màn hình, dòng chữ "Chuyến đi đã bị hủy" đỏ rực như một vết cắt vào lòng. Tệ hơn, tin nhắn cảnh báo từ hệ thống hiện lên ngay sau đó: Tài khoản của bạn đang bị xem xét do vi phạm quy trình đón khách.
Bà cụ phía sau dường như cảm nhận được sự căng thẳng của người thanh niên, cụ khẽ chạm vào vai Thành, giọng run run: "Con ơi... hay cho bà xuống đây đi. Bà thấy con có vẻ đang bận lắm. Bà đi bộ tiếp cũng được, không sao đâu con."
Thành nhìn qua gương chiếu hậu. Gương mặt cụ bà nhợt nhạt, những nếp nhăn xô lại vì lo lắng cho anh. Nếu bây giờ bỏ cụ xuống giữa cái nắng 40 độ này, anh chẳng khác nào kẻ vô tâm. Anh hít một hơi thật sâu, gượng cười: "Không sao đâu bà, khách họ... họ đổi ý không đi nữa thôi. Cháu chở bà đến nơi luôn cho trót. Bà cứ ngồi yên nhé!"
Thành tiếp tục hành trình 5km. Mỗi mét đường trôi qua, lòng anh lại nặng trĩu. Anh tự hỏi mình đang làm gì thế này? Vì một người lạ mà đánh đổi cả công việc? Nhưng rồi, khi cảm nhận được hơi thở mệt nhọc của bà cụ tựa vào lưng mình, Thành biết mình không thể làm khác.
Đến cổng bệnh viện, Thành đỡ bà cụ xuống. Cụ run rẩy mở chiếc túi vải, lấy ra một bọc nilon nhỏ đựng những tờ tiền lẻ nhăn nheo, sờn cũ: "Con ơi, bà không có nhiều, con cầm lấy uống nước. Coi như bà phụ tiền xăng cho con..."
Thành gạt đi, cười hiền: "Đã bảo là cháu tiện đường mà cụ. Cụ giữ lấy mua cháo cho bác nhà. Cháu đi đây, kẻo khách lại mắng."
Anh quay xe đi nhanh, không dám nhìn lại vì sợ mình sẽ mủi lòng thêm nữa. Vừa chạy được một đoạn, điện thoại anh lại rung lên. Lần này không phải cuộc gọi từ khách, mà là thông báo: Tài khoản của bạn đã bị tạm khóa 24 giờ để xác minh hành vi gian lận vị trí.
Thành tấp xe vào lề đường, gục đầu xuống tay lái. Cái nắng vẫn gay gắt, nhưng lòng anh lạnh ngắt. Ngày mai lấy tiền đâu đóng tiền phòng? Tiền thuốc của mẹ ở quê phải tính sao đây?
CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ BỦA VÂY
Buổi chiều hôm đó đối với Thành dài như một thế kỷ. Anh lẩn thẩn chạy xe vòng quanh những con phố, hy vọng có thể tìm được một công việc thời vụ nào đó để bù đắp vào khoản thu nhập bị mất, nhưng chẳng đâu vào đâu. Về đến căn phòng trọ chật chội, nóng hầm hập, anh thấy bà chủ trọ đã đứng đợi sẵn ở cửa với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
"Thành này, tháng này cậu chậm tiền nhà 5 ngày rồi đấy. Tôi cũng khó khăn, không cho nợ mãi được đâu. Mai mà không có tiền là cậu liệu mà dọn đồ đi nhé!" – Bà chủ nói xong rồi quay ngoắt đi, để lại Thành trong bóng tối lờ mờ của hành lang.
Đúng lúc đó, mẹ anh gọi điện từ quê lên. Giọng bà yếu ớt, lẫn trong tiếng ho: "Thành hả con? Hôm nay làm việc có mệt không? Mẹ nghe bảo trên đó nắng lắm, con nhớ uống nhiều nước nhé. À... cái đơn thuốc tháng này mẹ chưa mua, nhưng thôi, mẹ thấy trong người cũng ổn, để tháng sau mua cũng được con ạ."
Thành nghẹn đọng ở cổ. Anh cố giữ giọng bình thản nhất có thể: "Mẹ cứ mua thuốc đi, con vừa nhận được tiền thưởng của hãng xong, dư dả lắm. Tí con ra cây ATM chuyển về cho mẹ ngay. Mẹ phải giữ gìn sức khỏe đấy!"
Tắt máy, Thành nhìn vào ví. Còn vỏn vẹn hai trăm ngàn đồng. Đây là số tiền cuối cùng anh định dùng để ăn uống trong tuần tới. Nhưng anh không thể để mẹ nhịn thuốc. Anh vơ lấy chiếc áo khoác, chạy ra tiệm cầm đồ đầu ngõ. Chiếc điện thoại – công cụ kiếm cơm duy nhất – là thứ quý giá nhất anh có lúc này.
"Điện thoại này cũ rồi, màn hình hơi xước, tôi trả cậu một triệu rưỡi." – Gã chủ tiệm phán một câu xanh rờn.
Thành xót xa nhìn chiếc điện thoại đã gắn bó với mình bao mùa nắng mưa. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Cầm tiền trong tay, anh chạy thẳng ra ngân hàng gửi về quê cho mẹ. Bước ra khỏi ngân hàng, anh trắng tay đúng nghĩa. Không việc làm, không điện thoại, không tiền bạc.
Anh đi bộ lang thang trên phố, lòng đầy cay đắng. Anh tự hỏi, liệu lòng tốt có thực sự được đền đáp? Tại sao khi anh cố gắng sống tử tế, cuộc đời lại dồn anh vào chân tường thế này? Lời nói dối "tiện đường" với bà cụ trưa nay giờ đây trở thành một nghịch cảnh trớ trêu. Anh đã giúp người khác tìm thấy con đường, nhưng chính anh lại đang lạc lối giữa thành phố hoa lệ này.
Bất chợt, anh đi ngang qua một quán cà phê lớn. Trên màn hình tivi ngoài sảnh đang phát đi một đoạn clip ngắn từ camera hành trình của một chiếc ô tô. Thành sững sờ khi nhận ra hình ảnh trong clip chính là mình – chàng shipper xanh lá đang ân cần đỡ bà cụ lên xe giữa cái nắng đổ lửa.
CHƯƠNG 3: QUẢ NGỌT SAU NHỮNG ĐẮNG CAY
Đoạn clip đó hóa ra đã gây "bão" trên mạng xã hội từ chiều. Chủ nhân của chiếc ô tô đi phía sau Thành đã quay lại toàn bộ cảnh anh dừng xe, giúp bà cụ và cuộc đối thoại ngắn ngủi. Người quay clip viết: "Giữa cái nắng 40 độ, khi ai cũng vội vã, chàng trai này đã dừng lại. Tôi nghe thấy cậu ấy nói dối là 'tiện đường' để bà cụ khỏi ngại. Một lời nói dối đẹp nhất tôi từng nghe."
Cộng đồng mạng đã nhanh chóng chia sẻ và bày tỏ sự xúc động. Tuy nhiên, đi kèm với sự nổi tiếng bất đắc dĩ đó là một làn sóng tranh luận khi có người nhận ra Thành chính là tài xế bị khách hàng khiếu nại và bị hãng khóa tài khoản.
Sáng hôm sau, khi Thành đang ngồi thẫn thờ ở công viên, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước mặt anh. Một người đàn ông bước xuống, chính là vị khách đã mắng nhiếc và hủy chuyến của anh hôm qua. Nhưng lần này, gương mặt ông không còn sự giận dữ, mà là vẻ hối lỗi chân thành.
"Cậu Thành phải không? Tôi là người đã đặt chuyến xe của cậu hôm qua." – Người đàn ông lên tiếng.
Thành đứng dậy, bối rối: "Dạ, tôi xin lỗi anh về chuyện hôm qua... Tôi..."
"Không, tôi mới là người phải xin lỗi." – Người đàn ông ngắt lời – "Tôi đã xem đoạn clip trên mạng. Tôi không biết rằng lý do cậu chậm trễ lại là vì một việc làm cao cả như vậy. Tôi đã liên hệ với phía hãng xe, tôi đã rút lại khiếu nại và giải trình rõ sự việc với họ. Họ đã mở lại tài khoản cho cậu và còn muốn trao tặng cậu danh hiệu 'Tài xế tiêu biểu' nữa."
Thành lặng người, tai anh như ù đi. Hóa ra công lý vẫn tồn tại. Người đàn ông tiếp tục: "Tôi là giám đốc một công ty vận tải. Tôi thực sự ấn tượng với tư cách đạo đức của cậu. Nếu cậu không chê, tôi muốn mời cậu về làm đội trưởng đội xe giao hàng cho công ty tôi, lương thưởng và chế độ sẽ ổn định hơn việc chạy xe tự do thế này."
Thành không thể tin vào tai mình. Anh lắp bắp: "Tôi... tôi cảm ơn anh. Nhưng tôi chỉ làm những gì mình thấy đúng thôi ạ."
Vài ngày sau, Thành quay lại bệnh viện để thăm bà cụ. Anh gặp lại cụ đang ngồi bên giường bệnh của con trai. Thấy anh, cụ rưng rưng nước mắt, nắm chặt lấy tay anh: "Con ơi, con là ân nhân của bà. Hôm đó nếu không có con, bà không biết có lết nổi đến đây không. Con trai bà đã qua cơn nguy kịch rồi."
Thành mỉm cười, cảm nhận một luồng điện ấm áp lan tỏa trong tim. Anh nhận ra rằng, lòng tốt giống như một hạt mầm, khi ta gieo xuống bằng sự chân thành, nó có thể gặp bão tố ban đầu, nhưng cuối cùng sẽ nảy mầm và cho trái ngọt.
Anh trở về quê đón mẹ lên thành phố để tiện việc chữa trị. Trên chiếc xe mới, trong bộ đồng phục mới, Thành vẫn giữ thói quen quan sát dọc đường. Anh biết rằng, ngoài kia vẫn còn những mảnh đời khó khăn, và những "chuyến xe tiện đường" của anh sẽ không bao giờ dừng lại. Cuộc đời có thể khắc nghiệt, nhưng chỉ cần con người đối xử với nhau bằng sự tử tế, cái nắng gay gắt nhất cũng sẽ trở nên dịu dàng.
Bài học quý giá: Lòng tốt không cần phải là những điều lớn lao, đôi khi nó chỉ là một lời nói dối thiện chí để bảo vệ lòng tự trọng của người khác. Khi bạn cho đi mà không toan tính, cuộc đời sẽ bù đắp cho bạn theo những cách bất ngờ và tuyệt vời nhất. Tử tế chính là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.