Min menu

Pages

Cậu shipper trẻ ngày nào cũng ghé tiệm sửa xe xin bơm lốp, có khi còn xin nợ tiền sửa vì chưa nhận được lương... Ông chủ tiệm biết cậu khó khăn nên chưa bao giờ đòi, thậm chí còn dúi thêm ít tiền bảo “có thì trả, không thì thôi”... Nhờ vậy cậu vượt qua những ngày chật vật...

CHƯƠNG 1: NGÀY MẤT DẤU

Buổi trưa oi ả, nắng như đổ lửa xuống mặt đường nhựa nóng hầm hập. Không khí đặc quánh lại bởi khói xe, tiếng còi inh ỏi, và những gương mặt mệt mỏi vội vã lướt qua nhau. Giữa dòng người chen chúc ấy, Minh—cậu shipper gầy gò với chiếc áo bạc màu—đang phóng xe như bay.

Điện thoại rung liên tục.

“Đơn gấp. Khách đang hối.”

Minh liếc đồng hồ, mồ hôi nhỏ giọt xuống mắt. “Chết rồi… trễ nữa là bị đánh giá thấp…”

Cậu tăng ga.

Bất ngờ—

PỤP!

Chiếc xe loạng choạng, tay lái rung bần bật. Lốp sau xì hơi, xe nghiêng mạnh. Minh thắng gấp, trượt một đoạn dài, suýt va vào chiếc xe tải bên cạnh.


“Trời ơi!” – một người đi đường hét lên.

Minh ngã nhào xuống đường, khuỷu tay trầy xước, máu rỉ ra. Nhưng cậu không quan tâm. Điều duy nhất trong đầu là—

“Đơn hàng…”

Cậu lồm cồm đứng dậy, dựng xe, nhìn lốp xe xẹp lép. Mặt cậu tái đi.

“Không xong rồi… đơn này mà trễ là bị phạt…”

Giữa lúc tuyệt vọng, ánh mắt Minh dừng lại ở tiệm sửa xe nhỏ dưới tán cây cũ kỹ—nơi cậu đã ghé không biết bao nhiêu lần.

Cậu dắt xe vào.

“Chú ơi… cứu con với…”

Ông chủ tiệm ngẩng lên, nhìn Minh đầy bất ngờ.

“Lại xì lốp nữa à?”

Minh thở hổn hển, giọng run run:
“Dạ… nhưng lần này con không có tiền thật… mà đơn thì gấp…”

Ông không nói gì, chỉ đứng dậy, kéo xe vào trong.

“Đưa đây.”

“Chú… con nợ nhiều rồi…”

Ông khẽ cau mày, nhưng không phải vì khó chịu.
“Lo sửa xe đi đã.”

Minh đứng đó, lòng như lửa đốt. Tay run run bấm điện thoại gọi khách.

“Dạ… em xin lỗi… xe em bị hư giữa đường… em…”

Đầu dây bên kia quát lớn:
“Không giao đúng giờ thì hủy! Đừng có lý do!”

Bíp.

Cuộc gọi kết thúc.

Minh đứng chết lặng.

“Bị hủy rồi hả?” – ông hỏi.

Minh gật đầu, mắt đỏ hoe.
“Dạ… mất luôn tiền công… còn bị trừ điểm…”

Không khí chùng xuống.

Ông vẫn cặm cụi vá săm.
“Đời mà… không phải lúc nào cũng thuận.”

Minh cười gượng.
“Con chắc không hợp với nghề này chú ơi…”

Ông dừng tay, nhìn cậu.
“Không phải không hợp. Là chưa tới lúc thôi.”

Câu nói đơn giản, nhưng khiến Minh sững lại.

Một lúc sau, xe được sửa xong. Minh lúng túng:
“Con… con nợ tiếp nha chú…”

Ông thở dài, rồi bất ngờ hỏi:
“Nhà con còn ai không?”

Minh im lặng.

Một lúc lâu, cậu mới nói khẽ:
“Không còn ai nữa…”

Ông không hỏi thêm.

Ông chỉ lấy trong túi ra vài tờ tiền, dúi vào tay Minh.

“Cầm đi. Kiếm gì ăn.”

Minh giật mình:
“Không được đâu chú! Con nợ chú quá nhiều rồi…”

“Ăn đi rồi chạy tiếp. Không ăn thì lấy đâu sức.”

Giọng ông bình thản, nhưng chắc nịch.

Minh siết chặt tiền trong tay, nước mắt chực trào.

“Con… con không biết nói gì…”

“Không cần nói.”

Khoảnh khắc đó, giữa cái nắng cháy da cháy thịt, Minh cảm thấy có một điều gì đó ấm áp len vào lòng.

Nhưng rồi…

Chỉ vài ngày sau—

Minh biến mất.

Không ai biết cậu đi đâu.

Không một lời chào, không một lời hứa.

Chiếc ghế nhựa quen thuộc vẫn nằm đó.

Cốc nước chè vẫn đặt sẵn mỗi chiều.

Nhưng người ngồi… không còn nữa.

Ông chủ tiệm nhiều lần nhìn ra đường, như chờ đợi.

Rồi lại lặng lẽ quay vào.

“Chắc nó bỏ nghề rồi…”

Ông tự nhủ.

Nhưng trong lòng, có gì đó… không yên.

Một buổi tối mưa lớn.

Gió rít từng cơn, nước mưa đập vào mái tôn ầm ầm.

Ông đang chuẩn bị đóng cửa thì—

RẦM!

Tiếng va chạm mạnh vang lên ngoài đường.

Ông giật mình chạy ra.

Một chiếc xe máy nằm lăn lóc.

Người lái… bất động.

Ông chạy lại, tim đập dồn dập.

Khi cúi xuống nhìn rõ khuôn mặt người đó—

Ông chết lặng.

“Minh…?”

Cậu nằm đó, mặt tái nhợt, người đầy máu.

CHƯƠNG 2: NHỮNG NGÀY TỐI TĂM


Bệnh viện về đêm lạnh lẽo.

Ánh đèn trắng khiến mọi thứ trở nên vô hồn.

Ông ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng, hai tay đan chặt vào nhau.

Cửa phòng cấp cứu vẫn đóng kín.

Thời gian trôi chậm đến nghẹt thở.

Một y tá bước ra.

“Người nhà bệnh nhân Minh?”

Ông đứng bật dậy.

“Tôi… tôi là người quen…”

“Cậu ấy bị chấn thương khá nặng, nhưng may mắn không nguy hiểm tính mạng. Tuy nhiên…”

“Nhưng sao cô?”

“Có khả năng… sẽ ảnh hưởng đến việc vận động sau này.”

Ông chết lặng.

“Ý cô là…?”

“Có thể… không chạy xe được nữa.”

Câu nói như sét đánh ngang tai.

Khi Minh tỉnh lại, trời đã sáng.

Cậu mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát.

“Đây… là đâu…”

“Bệnh viện.”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Minh quay đầu.

“Chú…?”

Nước mắt bất giác rơi.

“Con… con xin lỗi…”

Ông nhíu mày.
“Xin lỗi cái gì?”

“Con biến mất… con không dám gặp chú…”

“Vì sao?”

Minh cắn môi.

“Con nợ chú quá nhiều… con thấy mình vô dụng…”

Ông thở dài.

“Vậy nên con chọn cách biến mất?”

Minh không nói gì.

Nước mắt chảy dài.

Những ngày sau đó, Minh nằm viện.

Không có người thân.

Chỉ có ông.

Ông lo từng bữa ăn, từng viên thuốc.

Minh nhiều lần nói:
“Chú đừng lo cho con nữa… con không đáng…”

Ông chỉ đáp:
“Im mà ăn.”

Nhưng trong lòng Minh, giằng xé không nguôi.

Một buổi chiều, bác sĩ nói rõ tình trạng.

“Chân cậu hồi phục được, nhưng khó chạy xe đường dài. Nghề shipper… có lẽ không phù hợp nữa.”

Minh nghe xong, cười nhạt.

“Vậy là… hết thật rồi…”

Đêm đó, Minh không ngủ.

Cậu nhìn ra cửa sổ, ánh mắt trống rỗng.

“Không chạy được… không có tiền… không có ai…”

“Vậy mình sống để làm gì…”

Ý nghĩ tiêu cực len lỏi.

Sáng hôm sau—

Giường bệnh trống trơn.

Minh lại biến mất.

Ông nhận được tin, vội vàng đi tìm.

Khắp nơi.

Tiệm sửa xe.

Con đường cũ.

Những quán ăn rẻ tiền.

Không thấy.

Cho đến khi—

Ông đứng trên cây cầu nhỏ.

Nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Minh đứng đó, nhìn xuống dòng nước đục ngầu.

“Minh!”

Cậu giật mình quay lại.

“Chú… sao chú…”

Ông bước nhanh tới, nắm chặt tay cậu.

“Con định làm gì?”

Minh cúi đầu.

“Con mệt rồi chú…”

“Vì cái chân này?”

“Không chỉ vậy…”

Giọng cậu nghẹn lại.

“Con thấy mình… chẳng có giá trị gì…”

Ông im lặng vài giây.

Rồi nói chậm rãi:

“Ngày xưa chú cũng từng như vậy.”

Minh ngẩng lên, ngạc nhiên.

“Chú cũng từng mất tất cả. Không tiền, không người thân. Có lúc chú nghĩ… thôi thì buông.”

Ông nhìn thẳng vào mắt Minh.

“Nhưng rồi chú nhận ra… chỉ cần mình còn sống, còn có thể làm điều gì đó.”

Minh run giọng:
“Nhưng con làm được gì bây giờ…”

Ông nắm chặt tay cậu hơn.

“Ở tiệm của chú… luôn thiếu người.”

Minh sững lại.

“Chú… chú muốn con…”

“Ở lại. Học nghề. Làm lại từ đầu.”

Minh lắc đầu.

“Con làm không nổi đâu…”

“Chưa làm sao biết không nổi?”

Giọng ông lần đầu tiên trở nên nghiêm khắc.

“Hay con muốn bỏ cuộc thật?”

Minh im lặng.

Nước mắt rơi.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG CUỐI CON ĐƯỜNG


Những ngày đầu học nghề… là chuỗi thất bại.

Minh làm rơi cờ lê.

Vặn sai ốc.

Đổ dầu lung tung.

Khách phàn nàn.

“Thằng này làm ăn kiểu gì vậy?”

Minh cúi đầu.

“Em xin lỗi…”

Có lần, cậu tức giận ném mạnh cái khăn xuống đất.

“Con không làm được!”

Ông chỉ bình tĩnh:
“Làm lại.”

“Con nói con không làm được!”

“Vậy nghỉ đi.”

Minh sững lại.

“Chú… muốn con bỏ thật sao…”

Ông nhìn cậu.

“Chú không giữ người muốn bỏ.”

Câu nói khiến Minh đứng chết lặng.

Một lúc sau, cậu cúi xuống… nhặt lại cái khăn.

“Con… làm tiếp.”

Thời gian trôi qua.

Từng chút một.

Minh quen dần với công việc.

Đôi tay không còn vụng về.

Ánh mắt không còn tuyệt vọng.

Một buổi chiều, một vị khách nói:

“Thằng này làm được đó.”

Minh ngẩn người.

Rồi… cười.

Nụ cười đầu tiên sau rất lâu.

Nhiều năm sau.

Tiệm sửa xe nhỏ… vẫn còn.

Nhưng đã khác.

Sạch sẽ hơn.

Đông khách hơn.

Và Minh… không còn là cậu shipper ngày nào.

Cậu đứng đó, tự tin, vững vàng.

Một ngày, một cậu shipper trẻ dắt xe vào.

“Anh ơi… vá giúp em cái lốp…”

Minh nhìn cậu.

Hình ảnh của chính mình ngày xưa hiện về.

Cậu mỉm cười.

“Dắt vào đây.”

Cậu shipper ngập ngừng:
“Em… chưa có tiền…”

Minh bật cười nhẹ.

“Không sao.”

Sau khi sửa xong, Minh đưa cho cậu vài tờ tiền.

“Ăn đi.”

Cậu shipper ngỡ ngàng.

“Anh… sao giống…”

Minh nhìn sang ông—người đang ngồi uống nước chè bên góc tiệm.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không cần nói.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Buổi chiều, Minh ngồi cạnh ông.

“Chú… nếu ngày đó chú không giữ con lại…”

Ông cười.

“Thì giờ chắc chú vẫn ngồi một mình.”

Minh lắc đầu.

“Không… chắc con đã không còn ở đây.”

Gió thổi nhẹ.

Tiếng xe vẫn ồn ào ngoài kia.

Nhưng trong góc nhỏ ấy… bình yên.

Có người hỏi Minh:

“Điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời?”

Minh suy nghĩ một lúc.

Rồi trả lời:

“Là gặp được một người… không bỏ rơi mình khi mình tệ nhất.”

Cuộc sống vẫn vội vã.

Người đến, người đi.

Nhưng có những điều… ở lại mãi.

Một lần giúp đỡ.

Một bàn tay chìa ra đúng lúc.

Một niềm tin không bỏ cuộc.

Và đôi khi…

Chỉ cần một người tin bạn—

Bạn có thể thay đổi cả cuộc đời mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.