Min menu

Pages

Anh thợ điện giàu kinh nghiệm đến sửa điện cho một bà lão nghèo. Thấy mái nhà dột, anh âm thầm trèo lên lợp lại bằng vài tấm tôn mới mang theo, rồi nói: "Hôm nay công ty có chương trình tri ân nên cháu làm miễn phí hết ạ". Chẳng có công ty điện lực nào lại đi tặng tôn và lợp nhà miễn phí, đằng sau bộ đồng phục thợ điện ấy là một trái tim nhân hậu, muốn dùng đôi bàn tay nghề nghiệp để che chở cho một mảnh đời neo đơn trước mùa mưa bão. Sự giúp đỡ tuyệt vời nhất là khi người nhận tin rằng mình xứng đáng được hưởng điều đó vì một lý do khách quan nào đó, thay vì cảm thấy mình đang là đối tượng được cứu trợ. Anh thợ điện không chỉ sửa mái nhà, anh còn sửa lại cả niềm tin vào tình người cho bà cụ.

Chương 1: Sự thật đằng sau tấm tôn mới

Cơn mưa dông bất chợt cuối chiều đổ ập xuống con hẻm nhỏ, nước tuôn xối xả trên những mái tôn rỉ sét. Anh Nam, người thợ điện với khuôn mặt sạm nắng và đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn, đang loay hoay thu dọn túi đồ nghề sau một ngày dài làm việc. Tiếng chuông điện thoại reo vang, đầu dây bên kia là giọng một bà cụ run run: “Chú Nam ơi, cái bóng đèn ngoài sân với ổ cắm trong bếp nhà tôi nó lại giở quẻ rồi, tối tăm thế này tôi chẳng thấy đường mà nấu bát cơm…”.

Nam khẽ thở dài, nhìn dòng nước chảy xiết dưới chân. Anh biết ngôi nhà đó. Đó là nhà bà Sáu, một góa phụ già sống neo đơn trong căn nhà cấp bốn xập xệ nằm sâu cuối hẻm. Con cái bà đi làm ăn xa, biền biệt chẳng mấy khi về. Anh nhanh chóng khoác lại chiếc áo mưa đã sờn vai, nổ máy con xe cà tàng hướng về phía nhà bà.

Khi Nam đến nơi, ánh hoàng hôn yếu ớt đã bị mây đen nuốt chửng. Căn nhà của bà Sáu tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu cũ kỹ đặt trên bàn gỗ. Bà Sáu ngồi đó, đôi mắt đục mờ nhìn ra cửa. Thấy Nam, bà mừng rỡ:

— May quá, chú đã đến. Khổ, mưa gió thế này mà còn làm phiền chú.

Nam cười hiền, đặt túi đồ nghề xuống sàn xi măng:

— Có gì đâu bà, tiện đường cháu tạt qua thôi. Để cháu kiểm tra xem sao.

Nam nhanh nhẹn bật đèn pin đội đầu, bắt đầu kiểm tra bảng điện. Dây điện trong nhà bà Sáu đã quá cũ, lớp vỏ nhựa giòn rụm, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ ra. Anh cẩn thận thay lại đoạn dây bị chập, siết chặt các đầu nối. Vừa làm, anh vừa nghe tiếng "tách, tách" đều đặn. Ngước mắt lên, anh thấy nước mưa đang rỉ xuống từ khe hở trên mái tôn, nhỏ đúng vào chiếc thau nhôm bà Sáu đặt sẵn giữa nhà.

Bà Sáu chép miệng:

— Cái mái này nó mục hết rồi chú ạ. Nắng thì không sao, chứ mưa là trong nhà cũng như ngoài sân. Tôi định bụng chờ đến cuối năm con nó gửi tiền về mới dám thay, mà chắc còn lâu lắm.

Nhìn dáng người gầy gò, đôi bàn tay run rẩy bám vào thành ghế của bà, lòng Nam thắt lại. Anh biết thừa, đứa con trai duy nhất của bà vốn dĩ đã cắt liên lạc từ lâu, bà nói vậy chỉ để an ủi chính mình và đỡ thấy tủi hổ với hàng xóm. Nam leo lên thang, đưa ánh đèn pin soi lên trần nhà. Không chỉ là dột, mà mấy tấm tôn cũ đã bị gió lốc thổi cong vênh, nếu không thay sớm, chỉ cần một trận bão nhẹ là mái nhà có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào.

Nam lặng lẽ làm xong phần điện, sau đó anh ra ngoài xe. Trong thùng xe tải nhỏ anh mượn của cửa hàng để chở đồ hôm nay, vẫn còn dư ba tấm tôn mới từ công trình sáng nay chủ nhà dư ra cho anh. Ban đầu, Nam định mang về lợp lại cái chuồng gà dưới quê, nhưng giờ đây, anh lại có một quyết định khác.
Trời vẫn mưa lâm thâm, Nam lẳng lặng vác tấm tôn vào sân sau. Anh bắc thang, âm thầm trèo lên mái nhà. Những nhát búa đóng vào gỗ nghe vang đanh trong màn đêm. Bà Sáu ở dưới nhà hốt hoảng gọi vọng lên:

— Chú Nam ơi, chú làm gì trên đó thế? Mưa gió thế này ngã thì khổ!

Nam dừng tay, lau mồ hôi trộn lẫn nước mưa trên mặt, nói vọng xuống với giọng hào hứng:

— Bà đừng lo! Cháu kiểm tra lại đường dây đi trên mái thôi. Tiện tay cháu đóng lại mấy cái đinh vít cho chắc, không gió nó thổi bay đấy ạ!




Cứ thế, trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin, Nam tỉ mẩn tháo bỏ những miếng tôn rỉ nát, thay bằng những tấm tôn mới láng bóng. Anh còn cẩn thận dùng keo chống thấm trám lại những khe hở nhỏ dọc theo sống mái. Đôi bàn tay thợ lành nghề di chuyển thoăn thoắt, mặc cho gió lạnh thỉnh thoảng lại thổi thốc qua khe áo. Anh không thấy mệt, chỉ thấy một niềm vui khó tả len lỏi trong lòng khi nghĩ đến việc từ đêm nay, bà cụ sẽ được ngủ ngon giấc mà không phải giật mình thức giấc vì tiếng nước nhỏ vào thau.
Hơn một tiếng đồng hồ sau, Nam leo xuống, quần áo ướt sũng và lem luốc bùn đất. Anh lau tay vào chiếc giẻ rách, nở nụ cười thật tươi khi thấy bà Sáu đang cầm sẵn một ly nước vối nóng đợi mình. Bà nhìn anh, ánh mắt đầy nghi hoặc:

— Chú sửa điện mà sao tôi nghe tiếng búa đóng trên mái lâu thế? Mà sao cái chỗ dột giữa nhà giờ tạnh hẳn rồi?

Nam đón lấy ly nước, hớp một ngụm rồi tỉnh bơ đáp:

— À, suýt nữa cháu quên chưa nói với bà. Hôm nay công ty cháu có chương trình "Tri ân khách hàng thân thiết", họ cấp cho thợ một ít vật tư dự phòng để hỗ trợ các hộ gia đình khó khăn. Cháu thấy mái nhà bà dột quá nên lấy tôn của chương trình lợp lại luôn cho bà rồi. Tất cả đều là miễn phí hết ạ, cả tiền công lẫn tiền tôn, bà không phải lo đâu.

Bà Sáu ngẩn người, đôi môi mấp máy:

— Thật thế hả chú? Làm gì có công ty nào tốt thế, lại còn đi sửa mái nhà cho người già giữa đêm hôm…

Bà Sáu ngẩn người, đôi môi mấp máy:
— Thật thế hả chú? Làm gì có công ty nào tốt thế, lại còn đi sửa mái nhà cho người già giữa đêm hôm…

Nam cười xòa, vờ như đang kiểm tra lại túi đồ nghề để tránh ánh mắt dò hỏi của bà:
— Ôi dào, thời buổi cạnh tranh mà bà. Công ty cháu muốn xây dựng hình ảnh đẹp nên mới có những đợt ra quân đột xuất thế này. Cháu là nhân viên xuất sắc nên mới được giao chỉ tiêu đấy. Bà cứ yên tâm mà ngủ ngon, từ nay mưa to đến mấy cũng không phải bưng chậu hứng nước nữa đâu.

Bà Sáu rưng rưng nước mắt, nắm lấy bàn tay thô ráp của Nam:
— Cảm ơn chú, cảm ơn công ty. Chú tốt quá, đúng là ông Trời còn thương cái thân già này.

Nam ra về khi đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm. Anh chạy xe trong màn mưa lưa thưa, lòng nhẹ tênh dù vai áo vẫn còn sũng nước. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sáng hôm sau, khi Nam vừa đến xưởng điện của ông Thành – chủ thầu khoán nơi anh làm việc – anh đã thấy ông Thành đứng chờ với khuôn mặt hầm hầm sát khí.

— Nam! Cậu giải thích sao về ba tấm tôn dự phòng trong xe tôi? Tôi đã dặn là để dành lợp lại cái kho xưởng, sao sáng nay tôi kiểm tra thì thấy mất sạch? – Ông Thành quát lên, tay đập mạnh xuống bàn.

Nam đứng lặng, anh không ngờ ông Thành lại kiểm tra sớm thế. Anh hít một hơi thật sâu, giọng bình tĩnh:
— Thưa chú, hôm qua con đi sửa điện cho một bà cụ neo đơn. Mái nhà bà ấy nát quá, con sợ bão về sập mất nên con đã mạo muội lấy dùng trước. Con định cuối tháng lãnh lương sẽ trừ tiền lại cho chú ạ.

Ông Thành cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:
— Trừ tiền? Cậu biết giá tôn dạo này bao nhiêu không? Rồi tiền công cậu tự ý làm trong giờ trực, ai trả? Cậu tưởng cậu là Bồ Tát sống đấy à? Ở cái xóm này thiếu gì người nghèo, cậu định đi lợp hết cả cái thành phố này chắc?

Đúng lúc đó, con trai ông Thành là Tú – một gã thanh niên lêu lổng, chuyên cậy quyền thế của bố để chèn ép thợ thuyền – từ trong nhà bước ra. Tú vốn đã ghét Nam từ lâu vì Nam hiền lành lại được khách hàng quý mến. Hắn lên tiếng chọc gậy bánh xe:
— Hay là anh Nam đem đi bán lấy tiền nhậu rồi? Chứ "bà cụ neo đơn" nào mà anh tốt thế? Hay là anh lại nuôi "bồ nhí" nào trong hẻm đó?

Nam đỏ mặt, nắm chặt nắm đấm:
— Cậu ăn nói cho cẩn thận! Tôi làm tôi chịu, không liên quan gì đến ai cả.

— Thôi được rồi! – Ông Thành cắt ngang – Coi như cậu tự ý sử dụng tài sản chung. Tôi trừ một nửa tháng lương này của cậu để cảnh cáo. Nếu còn tái phạm, cậu cuốn gói đi chỗ khác mà làm "người hùng".

Nam lẳng lặng cúi đầu, chấp nhận hình phạt. Một nửa tháng lương đối với anh là cả một vấn đề, vì anh còn phải gửi tiền về quê chữa bệnh cho mẹ. Nhưng khi nhớ lại nụ cười của bà Sáu đêm qua, anh thấy lòng mình dịu lại. Anh không biết rằng, tai họa thực sự chỉ mới bắt đầu bắt nguồn từ sự đố kỵ của cha con ông Thành.

Chương 2: Cơn giông của lòng người

Vài ngày sau, bão lớn đổ bộ thật. Sức gió giật mạnh khiến những cành cây gãy đổ, nhiều khu dân cư chìm trong bóng tối vì sự cố điện. Nam cùng các anh em trong đội phải túc trực 24/24 để xử lý sự cố. Giữa lúc bận rộn nhất, Nam bất ngờ nhận được tin dữ từ bà Sáu. Một người hàng xóm hớt hải chạy đến trạm biến áp tìm anh:

— Chú Nam ơi! Nhà bà Sáu có chuyện rồi. Có mấy người đến đòi dỡ mái tôn chú mới lợp, họ bảo chú trộm tôn của họ mang sang đó!

Nam rụng rời tay chân. Anh lập tức xin phép đội trưởng chạy về con hẻm nhỏ. Trước cửa nhà bà Sáu, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra. Tú cùng hai tên đàn em đang cầm xà beng lăm lăm định trèo lên mái nhà. Bà Sáu thì quỳ sụp dưới đất, khóc lóc van xin:
— Các ông ơi, chú Nam bảo đây là quà của công ty mà. Sao các ông lại nói là đồ ăn trộm? Tội nghiệp chú ấy, chú ấy là người tốt…

Tú cười vang, giọng hắn át cả tiếng mưa gió:
— Tốt cái gì! Nó ăn cắp của nhà tôi đem về đây lấy tiếng đấy bà già ạ. Không có công ty nào rảnh hơi đi làm từ thiện kiểu này đâu. Không có tiền trả thì tôi dỡ tôn về, cho bà nằm dưới mưa mà hưởng cái "lòng tốt" của nó!

Nam lao đến, đẩy mạnh Tú ra xa:
— Dừng tay lại! Các người làm cái gì thế hả? Có gì thì tìm tôi mà giải quyết, đừng làm nhục người già!

Tú thấy Nam đến thì càng hăng máu. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
— À, "anh hùng điện lực" đây rồi. Mày lấy đồ nhà tao đi làm màu, giờ tao thu hồi lại. Mày có giỏi thì nôn tiền ra đây, mười triệu cả tiền tôn lẫn tiền phạt vi phạm hợp đồng lao động, không thì hôm nay cái mái này phải trống huơ trống hoác!

Mười triệu? Đó là con số quá lớn đối với một người thợ như Nam. Anh nhìn vào mắt bà Sáu, thấy sự bàng hoàng và thất vọng đến tột cùng trong ánh mắt đục mờ ấy. Bà nhìn Nam, giọng run rẩy:
— Chú Nam… hóa ra chú lừa tôi à? Chú bảo công ty cho… hóa ra là chú lấy cắp sao?

Câu hỏi của bà như nhát dao đâm vào tim Nam. Anh không sợ mất tiền, không sợ mất việc, nhưng anh sợ nhất là niềm tin vừa mới nhen nhóm trong lòng bà cụ bị dập tắt bởi sự thật phũ phàng này. Anh muốn giải thích, nhưng trong hoàn cảnh này, mọi lời nói đều trở nên yếu ớt trước sự hung hãn của Tú.

Đám đông hàng xóm bắt đầu tụ tập, người xì xào bàn tán, người chỉ trỏ. Những lời mỉa mai, nghi ngờ đổ dồn về phía anh thợ điện vốn luôn được coi là gương mẫu. Nam đứng giữa lằn ranh của sự tủi nhục và phẫn uất. Anh nhìn mái nhà vừa mới yên ổn nay lại đứng trước nguy cơ tan hoang vì lòng người hiểm độc.

Chương 3: Ánh sáng từ trái tim

Giữa lúc căng thẳng nhất, một chiếc xe hơi đen bóng từ từ tiến vào con hẻm chật hẹp. Một người đàn ông trung niên bước xuống, ăn mặc lịch sự nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Ông nhìn quanh rồi chạy nhào tới ôm chầm lấy bà Sáu:
— Mẹ! Con về rồi mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ, bao năm qua con làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất nên không dám nhìn mặt mẹ…

Thì ra đó là Thành, đứa con trai "mất tích" bấy lâu nay của bà Sáu. Sau nhiều năm bôn ba, anh ta cuối cùng cũng khấm khá và quyết định trở về tìm mẹ. Chứng kiến cảnh tượng mẹ mình đang bị ức hiếp, Thành đứng bật dậy, chắn trước mặt bà Sáu:
— Các người là ai? Định làm gì mẹ tôi?

Tú thấy người đàn ông sang trọng thì hơi chột dạ, nhưng vẫn cố vớt vát:
— Tôi đến đòi nợ! Thằng Nam thợ điện này ăn cắp tôn nhà tôi lợp cho bà già này. Không trả tiền tôi dỡ mái!

Thành nhìn lên mái tôn mới láng bóng, rồi nhìn sang Nam đang đứng lặng lẽ với bộ quần áo lấm lem bùn đất và đôi mắt đượm buồn. Anh hiểu ra mọi chuyện. Thành rút ví, lấy ra một xấp tiền đặt vào tay Tú:
— Đây là mười triệu. Cầm lấy và biến khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi báo công an vì tội gây rối trật tự và xúc phạm người già!

Tú và đám đàn em nhìn thấy tiền thì sáng mắt, lầm bầm vài câu rồi nhanh chóng rút lui. Đám đông hàng xóm thấy vậy cũng tản dần, chỉ còn lại ba người giữa sân nhà vắng lặng.

Thành quay sang Nam, cúi đầu thật thấp:
— Anh Nam, tôi không biết nói gì để cảm ơn anh. Trong lúc tôi là đứa con bất hiếu bỏ mặc mẹ mình, thì anh – một người xa lạ – lại sẵn sàng hy sinh cả danh dự và tiền bạc để lo cho bà. Tôi nợ anh một ân tình quá lớn.

Bà Sáu lúc này mới hiểu ra ngọn ngành. Bà nắm lấy tay Nam, òa khóc nức nở:
— Chú Nam ơi, bà già này lú lẫn nên mới nghi ngờ chú. Chú đừng giận bà nhé. Chú đã sửa cho bà cái mái nhà, mà cũng sửa luôn cả cái phúc cho gia đình bà rồi chú ạ.

Nam mỉm cười, nụ cười hiền hậu như ngày đầu tiên:
— Bà đừng nói thế, cháu làm vì cái tâm thôi ạ. Thấy bà và anh Thành đoàn tụ, cháu là người vui nhất rồi.

Vài ngày sau, sự việc đến tai ban giám đốc công ty điện lực thực sự (nơi cấp phép cho các nhà thầu phụ như ông Thành). Sau khi xác minh sự việc và biết được lòng tốt cũng như tay nghề vững vàng của Nam, họ đã quyết định mời anh về làm nhân viên chính thức, đồng thời cắt hợp đồng với nhà thầu của ông Thành vì hành vi cư xử thiếu đạo đức của Tú.

Câu chuyện về anh thợ điện lợp mái nhà "miễn phí" lan tỏa khắp phố phường. Người ta nhận ra rằng: Sự giúp đỡ chân thành nhất không phải là sự bố thí, mà là trao đi với lòng tự trọng và sự thấu cảm. Nam không chỉ sửa lại những tấm tôn rỉ nát, mà anh đã dùng chính tấm lòng mình để hàn gắn những rạn nứt của tình người, chứng minh rằng giữa cuộc sống xô bồ, tình người vẫn luôn là ánh sáng rạng rỡ nhất, soi thấu mọi đêm đen của bão tố.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.