CHƯƠNG 1: LỜI HỨA TRÊN CHUYẾN XE ĐÊM
“Tránh ra! Tránh ra giúp tôi với!”
Tiếng người phụ nữ vang lên giữa con phố đông nghịt. Một người đàn ông trung niên nằm bất động bên lề đường, chiếc xe máy đổ nghiêng, túi hàng văng tung tóe.
Một người thanh niên quỳ xuống bên cạnh ông, tay run run gọi lớn:
“Chú ơi… chú nghe cháu nói không?”
Nhưng người đàn ông kia chỉ khẽ rên lên, đôi mắt mờ đục mở ra rồi lại nhắm lại.
Đám đông đứng nhìn. Có người lấy điện thoại quay. Có người lắc đầu.
“Chắc tai nạn nặng rồi…”
“Gọi cấp cứu đi.”
“Nhìn tội quá…”
Người thanh niên kia bỗng bật khóc.
“Chú Hòa… chú Hòa… là cháu… Tuấn đây…”
Không ai hiểu vì sao một người xa lạ lại khóc đến nghẹn như vậy.
Nhưng câu chuyện của họ… bắt đầu từ hơn mười năm trước.
Hơn mười năm trước, ông Hòa khi đó chỉ là một người buôn hàng nhỏ. Cuộc sống không khá giả nhưng cũng đủ ăn đủ mặc. Công việc của ông là chở hàng từ miền Trung vào Sài Gòn bán.
Những chuyến xe khách đường dài trở thành một phần quen thuộc của cuộc đời ông.
Chiều hôm đó, bến xe đông nghịt người.
Ông Hòa đứng xếp hàng mua vé thì nghe phía trước có tiếng nói nhỏ.
“Dạ… con chỉ thiếu một ít…”
Nhân viên bán vé lắc đầu.
“Không đủ tiền thì không mua vé được đâu.”
Chàng trai trẻ đứng lặng. Cậu gầy gò, áo sơ mi cũ bạc màu, chiếc balo sờn vai.
Những người phía sau bắt đầu bực bội.
“Đứng đó hoài vậy?”
“Không mua thì tránh ra cho người khác!”
Cậu trai đỏ mặt, cúi đầu.
Ông Hòa bước lên, hỏi nhỏ.
“Cậu đi đâu?”
Cậu giật mình quay lại.
“Dạ… con vào Sài Gòn tìm việc.”
“Thiếu bao nhiêu?”
Cậu ngập ngừng.
“Dạ… hai trăm ngàn…”
Không nói thêm lời nào, ông Hòa rút tiền.
“Cho tôi một vé của cậu này luôn.”
Cậu trai tròn mắt.
“Chú ơi… con không quen chú…”
Ông Hòa cười hiền.
“Thì giờ quen.”
Cậu bối rối.
“Con sẽ trả lại.”
Ông Hòa vỗ nhẹ vai cậu.
“Có việc làm rồi tính.”
Đêm đó, chuyến xe lăn bánh rời bến.
Tuấn ngồi cạnh ông Hòa, cứ nhìn ra cửa sổ suốt.
Đến giờ ăn, mọi người mở cơm hộp.
Tuấn chỉ ngồi im.
Ông Hòa nhìn sang.
“Cậu không ăn à?”
Tuấn lắc đầu.
“Dạ… con không đói.”
Ông Hòa bật cười.
“Nhìn cái bụng cậu là biết đang đói.”
Ông mở hộp cơm, chia làm hai.
“Ăn chung đi.”
Tuấn lúng túng.
“Con… ngại.”
“Đừng ngại.”
Tuấn cầm phần cơm mà tay run run.
Một lúc sau, cậu nói nhỏ.
“Nhà con nghèo lắm chú ạ… ba bệnh, mẹ làm ruộng… con vào Sài Gòn hy vọng kiếm được việc.”
Ông Hòa gật đầu.
“Thành phố lớn lắm… nhưng cũng không dễ.”
Tuấn nhìn ông.
“Con sẽ cố gắng.”
Ông Hòa mỉm cười.
“Cố gắng là tốt. Nhưng nhớ một điều.”
“Dạ?”
“Nếu sau này gặp ai khó khăn… giúp lại người ta.”
Tuấn nhìn ông rất lâu.
“Con hứa.”
Sáng hôm sau, xe đến Sài Gòn.
Trước khi xuống xe, Tuấn cúi đầu thật sâu.
“Con sẽ không quên chú.”
Ông Hòa chỉ cười.
“Lo tìm việc đi.”
Rồi họ chia tay.
Dòng đời cuốn mỗi người đi một hướng.
Ông Hòa vẫn tiếp tục buôn bán.
Còn Tuấn… bắt đầu hành trình mưu sinh giữa thành phố rộng lớn.
Không ai ngờ rằng… mười mấy năm sau… họ sẽ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh khiến cả con phố phải lặng người.
CHƯƠNG 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG NẰM GIỮA PHỐ
“Chú Hòa… chú nghe cháu nói không?”
Tuấn run rẩy nắm tay ông.
Máu thấm ướt tay áo ông Hòa.
Người phụ nữ đứng gần đó hỏi:
“Cậu quen ông ấy à?”
Tuấn gật mạnh.
“Chú ấy… là người từng cứu cháu.”
Đám đông bắt đầu xôn xao.
“Gọi cấp cứu chưa?”
“Đang tới rồi!”
Tuấn quay sang một người đàn ông.
“Anh giúp tôi đỡ chú ấy lên xe!”
Chiếc xe cấp cứu đến. Tuấn theo lên xe, nắm chặt tay ông Hòa.
Trong lòng cậu dâng lên hàng loạt ký ức.
Sau ngày xuống xe năm đó, Tuấn trải qua những ngày vô cùng khó khăn.
Cậu ngủ nhờ nhà trọ rẻ tiền.
Xin việc ở khắp nơi.
Có lần bị từ chối thẳng.
“Không kinh nghiệm, không nhận.”
Có lần làm phụ hồ.
Có lần chạy giao hàng.
Có những đêm đói bụng, Tuấn lại nhớ đến hộp cơm trên chuyến xe năm ấy.
Nhớ câu nói của ông Hòa.
“Nếu gặp ai khó khăn… giúp lại người ta.”
Câu nói đó… giống như ngọn đèn nhỏ trong lòng cậu.
Nhiều năm trôi qua.
Tuấn làm đủ nghề.
Từ phụ hồ… đến thợ sửa điện… rồi học thêm nghề cơ khí.
Cuối cùng, cậu mở được một xưởng nhỏ.
Nhờ chăm chỉ và thật thà, công việc ngày càng tốt hơn.
Nhưng Tuấn chưa từng quên chuyến xe năm đó.
Cậu luôn tự nhủ:
“Nếu gặp lại chú Hòa… nhất định phải cảm ơn.”
Trong phòng cấp cứu, bác sĩ bước ra.
“Người nhà của bệnh nhân?”
Tuấn đứng bật dậy.
“Dạ… tôi.”
“Ông ấy bị chấn thương đầu nhẹ và gãy tay. May là đưa vào kịp.”
Tuấn thở phào.
“Cảm ơn bác sĩ.”
Một lúc sau, ông Hòa tỉnh lại.
Ông mở mắt, nhìn quanh.
“Đây… là đâu?”
Tuấn nắm tay ông.
“Bệnh viện, chú ạ.”
Ông nhìn kỹ gương mặt trước mặt.
“Cậu là…”
Tuấn cười mà nước mắt rơi.
“Tuấn… cậu trai trên chuyến xe năm đó.”
Ông Hòa sững lại.
“Tuấn?”
“Dạ.”
Ông cười yếu ớt.
“Trời… lâu quá rồi.”
Tuấn nghẹn ngào.
“Chú còn nhớ cháu…”
Ông Hòa khẽ gật đầu.
“Làm sao quên được…”
Rồi ông nhìn quanh.
“Cậu đưa chú vào viện à?”
Tuấn nắm chặt tay ông.
“Dạ… lần này… để cháu giúp chú.”
CHƯƠNG 3: MÓN NỢ ÂN TÌNH
Những ngày sau đó, Tuấn gần như ở luôn trong bệnh viện.
Ông Hòa nhìn cậu.
“Cậu bận việc mà…”
Tuấn lắc đầu.
“Không bận bằng việc chăm chú.”
Ông Hòa cười.
“Cậu nói chuyện giống con trai chú.”
Tuấn ngạc nhiên.
“Chú có con à?”
Ông Hòa thở dài.
“Nó làm việc xa… lâu rồi chưa về.”
Một buổi chiều, Tuấn mang cháo vào.
Ông Hòa nhìn cậu thật lâu.
“Tuấn này…”
“Dạ?”
“Ngày xưa chú giúp cậu có chút xíu thôi.”
Tuấn lắc đầu.
“Không đâu chú.”
“Chỉ là tấm vé và hộp cơm.”
Tuấn mỉm cười.
“Nhưng với cháu lúc đó… nó là cả thế giới.”
Ông Hòa im lặng.
Tuấn nói tiếp.
“Nếu hôm đó không gặp chú… có lẽ cháu đã quay về quê.”
“Và cuộc đời cháu đã khác.”
Ông Hòa nhìn cậu, mắt ươn ướt.
“Giờ cậu làm gì rồi?”
Tuấn cười.
“Cháu có một xưởng cơ khí nhỏ.”
Ông Hòa gật gù.
“Giỏi quá.”
Tuấn bất ngờ đứng dậy.
“Chú Hòa.”
“Ừ?”
“Sau khi chú xuất viện… chú về ở với cháu nhé.”
Ông Hòa ngạc nhiên.
“Không được đâu.”
“Vì sao?”
“Chú không muốn làm phiền.”
Tuấn lắc đầu.
“Chú không phiền.”
Cậu nghẹn giọng.
“Chú là ân nhân của cháu.”
Ngày ông Hòa xuất viện, Tuấn đưa ông về nhà.
Một căn nhà khang trang.
Ông Hòa đứng sững.
“Nhà cậu à?”
“Dạ.”
Ông nhìn quanh.
“Đẹp quá.”
Tuấn cười.
“Có một phòng dành cho chú.”
Ông Hòa vội xua tay.
“Không được.”
Tuấn nói chậm rãi.
“Chú từng nói… nếu gặp người khó khăn thì giúp lại.”
Ông Hòa lặng người.
Tuấn tiếp tục.
“Cháu không giúp người lạ.”
“Cháu giúp chú.”
Một buổi tối, Tuấn dẫn ông Hòa ra xưởng.
Công nhân đứng xếp hàng.
Tuấn nói lớn.
“Hôm nay tôi muốn giới thiệu một người.”
“Người đã giúp tôi khi tôi không có gì.”
Cậu quay sang ông Hòa.
“Chú Hòa.”
Rồi Tuấn nói một câu khiến mọi người lặng đi.
“Không có chú… sẽ không có tôi của hôm nay.”
Ông Hòa bật khóc.
Tuấn ôm ông.
Đám công nhân cũng rưng rưng.
Một hành động nhỏ… năm xưa.
Một tấm vé.
Một hộp cơm.
Một câu nói tử tế.
Nhưng lại thay đổi cả cuộc đời của một con người.
Và nhiều năm sau… điều tử tế ấy quay trở lại… theo cách đẹp nhất.
Bởi trong cuộc đời này…
Một việc tốt… dù nhỏ đến đâu…
Cũng có thể trở thành ánh sáng… soi đường cho một cuộc đời khác.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.