Min menu

Pages

Thấy cậu bé bán vé số run rẩy dưới mưa, người phụ nữ ngh-èo m-ua hết xấp vé để giúp. Nhiều năm sau, bà không ngờ rằng cậu bé năm ấy lại quay trở lại… và thay đổi cả cuộc sống của bà...

CHƯƠNG 1: CƠN MƯA ĐỊNH MỆNH

“Cô Lan! Cô Lan!”

Tiếng gọi gấp gáp vang lên từ ngoài hẻm khiến bà Lan giật mình. Chiếc nồi canh đang sôi trên bếp suýt trào ra ngoài. Bà vội vàng tắt bếp, bước ra cửa.

Ngoài trời, mưa lại đổ xuống như trút. Một cậu thanh niên mặc áo sơ mi ướt sũng đang đứng trước nhà bà. Hơi thở dồn dập, ánh mắt đầy lo lắng.

“Có chuyện gì vậy cháu?” bà Lan hỏi.

Cậu thanh niên lúng túng:

“Dạ… cô có phải là cô Lan từng ở đây… cách đây khoảng mười mấy năm không ạ?”

Bà Lan ngạc nhiên.

“Đúng rồi… cháu tìm cô có việc gì?”

Cậu thanh niên nhìn bà thật lâu. Ánh mắt như đang cố tìm lại điều gì quen thuộc.

Rồi cậu chậm rãi nói:

“Cô… có còn nhớ một cậu bé bán vé số dưới mưa không?”

Bà Lan sững người.


Trong đầu bà chợt hiện lên ký ức của một buổi chiều mưa năm nào…

Năm đó, sau khi mua hết xấp vé số của cậu bé tên Minh, bà Lan cũng nhanh chóng quên đi câu chuyện nhỏ ấy. Cuộc sống của bà vẫn xoay quanh xưởng may, chợ búa và việc học của con gái.

Tối hôm ấy, con gái bà – Thảo – nhìn xấp vé số ướt nhẹp rồi cười:

“Mẹ mua gì nhiều vậy?”

Bà Lan vừa lau khô vé số vừa nói:

“Thấy tội nghiệp thằng nhỏ bán vé số quá.”

Thảo tò mò:

“Biết đâu mẹ trúng độc đắc.”

Bà Lan bật cười.

“Thôi đi con, trúng sao nổi.”

Nhưng sáng hôm sau, khi xưởng may ồn ào vì kết quả xổ số, một chị công nhân chạy lại hét lên:

“Lan! Lan! Vé số của mày đâu?”

Bà Lan ngơ ngác.

“Sao vậy?”

Chị kia thở hổn hển:

“Có người trúng giải lớn ở dãy số này nè!”

Bà Lan run run lấy xấp vé số ra.

Từng tờ… từng tờ…

Bà không trúng.

Tờ thứ mười…

Không trúng.

Tờ thứ hai mươi…

Không trúng.

Đến tờ gần cuối, tay bà khựng lại.

Dãy số… trùng khớp.

Hoàn toàn.

Bà Lan đứng chết lặng.

Chị công nhân hét to:

“Trúng rồi! Trúng giải nhì!”

Cả xưởng may vỡ òa.

Bà Lan vẫn chưa tin vào mắt mình.

“Không… chắc mình nhìn nhầm…”

Nhưng khi dò lại lần nữa… và lần nữa…

Kết quả vẫn vậy.

Bà Lan trúng một khoản tiền đủ để thay đổi cuộc sống của hai mẹ con.

Tối hôm đó, Thảo ôm mẹ khóc.

“Mẹ ơi… từ giờ mẹ không cần làm tăng ca nữa đúng không?”

Bà Lan vuốt tóc con gái.

“Ừ… nhưng mình vẫn phải sống tử tế, con à.”

Sau khi nhận tiền, bà Lan làm một việc khiến nhiều người bất ngờ.

Bà trích một phần tiền gửi vào quỹ học bổng của trường cấp hai gần nhà.

Thảo hỏi:

“Sao mẹ làm vậy?”

Bà Lan chỉ cười:

“Mẹ nghĩ… có khi nhờ thằng bé bán vé số hôm đó mà mình mới có may mắn này.”

Thảo ngẫm nghĩ rồi nói:

“Vậy mình nên tìm nó.”

Nhưng tìm thế nào giữa thành phố rộng lớn?

Cậu bé bán vé số tên Minh… biến mất như một cơn mưa đã qua.

Nhiều năm trôi qua.

Thảo tốt nghiệp đại học.

Bà Lan mở một tiệm may nhỏ ngay trước nhà. Cuộc sống tuy không giàu sang nhưng đủ đầy và yên ổn.

Câu chuyện về cậu bé bán vé số dần trở thành ký ức.

Cho đến hôm nay.

Đứng trước cửa nhà bà… là một chàng trai lạ mặt.

“Cháu… là Minh,” cậu nói khẽ.

Bà Lan mở to mắt.

“Minh?”

Cậu gật đầu.

Ánh mắt rưng rưng.

“Dạ… là cậu bé bán vé số ngày đó… cô mua hết giúp cháu.”

Bà Lan lặng người vài giây.

Rồi bà bật cười, nửa ngạc nhiên nửa xúc động.

“Trời ơi… con lớn vậy rồi sao?”

Minh cúi đầu.

“Cháu tìm cô mấy năm nay.”

Bà Lan kéo cậu vào nhà.

“Trời mưa vậy đứng ngoài làm gì. Vào đây đã.”

Khi ngồi xuống bàn, Minh nhìn quanh căn nhà nhỏ. Ánh mắt cậu đầy cảm xúc.

“Cô Lan… cháu quay lại… để trả ơn.”

Bà Lan vội xua tay.

“Ơn nghĩa gì đâu con. Chuyện nhỏ thôi mà.”

Nhưng Minh lắc đầu.

“Không nhỏ đâu cô.”

Cậu hít sâu một hơi.

“Vì nếu hôm đó không gặp cô… cuộc đời cháu đã rẽ sang hướng khác rồi.”

Ánh mắt cậu trở nên kiên định.

“Và hôm nay… cháu muốn làm một điều cho cô.”

Bà Lan vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bà chỉ biết… cơn mưa năm nào đang quay trở lại.

Nhưng lần này… nó mang theo một điều gì đó lớn hơn rất nhiều.

CHƯƠNG 2: HÀNH TRÌNH CỦA CẬU BÉ BÁN VÉ SỐ


Bà Lan rót cho Minh một ly trà nóng.

“Con kể cô nghe… mấy năm qua con sống thế nào?”

Minh cầm ly trà, hai tay hơi run.

Cậu nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, như đang tìm lại những ký ức cũ.

“Hôm đó… sau khi cô mua hết vé số… cháu chạy về phòng trọ.”

“Bà ngoại cháu lúc đó đang bệnh nặng.”

Bà Lan khẽ hỏi:

“Con sống với bà ngoại à?”

Minh gật đầu.

“Ba mẹ cháu mất khi cháu còn nhỏ.”

Cậu mỉm cười buồn.

“Hôm đó cháu bán được đủ tiền nhờ cô… nên có tiền mua thuốc cho bà.”

Bà Lan lặng người.

Minh tiếp tục:

“Nhưng vài tháng sau… bà ngoại cũng qua đời.”

Căn phòng im lặng.

Tiếng mưa rơi ngoài mái tôn nghe rõ từng nhịp.

“Sau đó cháu được một thầy giáo trong khu trọ giúp đỡ,” Minh nói.

“Thầy thấy cháu hay đứng đọc lén sách của mấy anh chị trong xóm nên hỏi chuyện.”

“Thầy cho cháu đi học lại.”

Bà Lan mỉm cười.

“Vậy là con học giỏi lắm hả?”

Minh gãi đầu.

“Cũng… tạm được ạ.”

Thảo – con gái bà Lan – lúc này vừa đi làm về. Cô bước vào nhà, nhìn thấy người lạ.

“Mẹ, ai vậy?”

Bà Lan cười.

“Đây là Minh… cậu bé bán vé số năm xưa mẹ kể đó.”

Thảo mở to mắt.

“Thiệt hả?”

Minh đứng dậy lễ phép.

“Chào chị.”

Thảo ngồi xuống, tò mò.

“Vậy giờ em làm gì?”

Minh hơi ngập ngừng.

“Dạ… cháu mới mở một công ty nhỏ.”

Bà Lan suýt làm rơi ly trà.

“Công ty?”

Minh gật đầu.

“Công ty phần mềm.”

Thảo tròn mắt.

“Trời… ghê vậy!”

Minh cười hiền.

“Cháu may mắn gặp được nhiều người giúp đỡ.”

Rồi cậu nhìn bà Lan.

“Nhưng người đầu tiên giúp cháu… là cô.”

Bà Lan xua tay.

“Cô chỉ mua vé số thôi mà.”

Minh lắc đầu.

“Không.”

Cậu nói chậm rãi.

“Hôm đó… nếu cô không mua… cháu có thể đã bị đuổi khỏi phòng trọ.”

“Cháu cũng có thể bỏ học luôn.”

Minh cúi đầu.

“Cô không biết… một hành động nhỏ của cô đã cứu một đứa trẻ.”

Bà Lan im lặng.

Trong lòng bà dâng lên một cảm xúc khó tả.

Minh lấy từ túi ra một chiếc phong bì.

“Cháu đến đây… để nhờ cô giúp cháu một việc.”

Bà Lan ngạc nhiên.

“Giúp gì?”

Minh đặt phong bì lên bàn.

“Cháu muốn lập một quỹ học bổng… cho trẻ em nghèo trong khu này.”

Thảo ngạc nhiên.

“Thiệt hả?”

Minh gật đầu.

“Và cháu muốn… cô Lan là người đứng tên quản lý.”

Bà Lan hoảng hốt.

“Trời đất… cô làm sao làm nổi.”

Minh mỉm cười.

“Cô làm được.”

“Vì cô là người đầu tiên dạy cháu bài học về lòng tốt.”

Bà Lan nhìn cậu thanh niên trước mặt.

Cậu bé bán vé số ngày nào… giờ đã trưởng thành.

Nhưng ánh mắt chân thành ấy… vẫn không hề thay đổi.

CHƯƠNG 3: HẠT GIỐNG LÒNG TỐT


Một tháng sau.

Căn nhà nhỏ của bà Lan trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết.

Tấm bảng trước cửa ghi dòng chữ:

“Quỹ học bổng Minh – Lan.”

Trẻ con trong xóm tụ tập đông đúc.

Có đứa mặc đồng phục cũ, có đứa chân vẫn còn lấm bùn.

Minh đứng phát học bổng cho từng em.

“Ráng học giỏi nha.”

Một cậu bé run run nhận phong bì.

“Anh ơi… sau này em cũng muốn giống anh.”

Minh cười.

“Không cần giống anh đâu.”

Cậu xoa đầu cậu bé.

“Chỉ cần làm người tốt là được.”

Bà Lan đứng nhìn từ xa.

Mắt bà ươn ướt.

Thảo đứng bên cạnh khẽ nói:

“Mẹ thấy không… một xấp vé số lại thành ra thế này.”

Bà Lan cười hiền.

“Ừ.”

Minh bước lại gần.

“Cô Lan.”

“Dạ?”

Minh cúi đầu thật sâu.

“Cảm ơn cô.”

Bà Lan vội đỡ cậu dậy.

“Đừng làm vậy con.”

Minh nói nhỏ:

“Cháu chỉ mong… những đứa trẻ ở đây sẽ không phải bỏ học như cháu suýt nữa ngày xưa.”

Bà Lan nhìn lũ trẻ đang cười đùa.

Bà chợt nhớ đến buổi chiều mưa năm ấy.

Một cậu bé run rẩy với xấp vé số ướt nhẹp.

Bà chỉ làm một việc rất nhỏ.

Nhưng hạt giống của lòng tốt… đã âm thầm nảy mầm.

Và nhiều năm sau…

Nó trở thành một khu vườn đầy hy vọng.

Bà Lan khẽ nói:

“Minh à.”

“Dạ?”

“Cô nghĩ… người may mắn nhất hôm đó… là cô.”

Minh ngạc nhiên.

“Vì sao ạ?”

Bà Lan cười.

“Vì cô được thấy một đứa trẻ trưởng thành thành người tử tế.”

Ngoài trời, mưa đã tạnh.

Những tia nắng cuối ngày chiếu xuống con hẻm nhỏ.

Lũ trẻ chạy nhảy, tiếng cười vang lên khắp nơi.

Và trong lòng bà Lan, bà hiểu một điều rất giản dị:

Một hành động tốt dù nhỏ… cũng có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.