CHƯƠNG 1: TIẾNG GỌI TỪ DÒNG NƯỚC DỮ
Mưa như trút nước xuống vùng cù lao nhỏ, tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng gào rú của một loài quái thú đang đói mồi. Nước sông Tiền dâng cao kỷ lục, đục ngầu phù sa và hung hãn cuốn phăng tất cả những gì ngáng đường. Ông Tư, người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sương gió, đứng bên hiên nhà nhìn ra màn đêm trắng xóa.
"Trời hành kiểu này, chắc trắng tay hết ráo..." Ông thở dài, tay siết chặt chiếc sào tre.
Bản năng của một người lái đò hơn nửa đời người mách bảo ông có điều chẳng lành. Dù vợ can ngăn, ông vẫn quyết định đẩy chiếc ghe nhỏ ra dòng nước xiết. Ông không cầu tìm được của cải trôi sông, ông chỉ sợ có kẻ cơ nhỡ nào đó đang chới với giữa lằn ranh sinh tử. Đò chao đảo, từng con sóng dữ chồm lên như muốn nuốt chửng chiếc lá tre mỏng manh. Giữa tiếng mưa gào, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Một bụi tre gai ven bờ sạt lở, đổ ụp xuống sông.
"Cứu... cứu..."
Tiếng kêu thều thào bị át đi bởi tiếng gió, nhưng ông Tư nghe thấy. Bằng kỹ thuật điêu luyện, ông lách con đò vào sát bụi tre đang quay cuồng. Một cánh tay gầy gò, tím tái đang bấu chặt vào cành tre gai sắc lẹm.
"Cố lên con! Nắm lấy sào!" Ông Tư hét lớn, đôi tay gân guốc gồng lên để giữ thăng bằng.
Sau một hồi vật lộn với tử thần, ông kéo được một chàng trai trẻ lên khoang ghe. Cậu ta bất tỉnh nhân sự, mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở đứt quãng. Ông Tư vội vã chèo quay về, môi lẩm bẩm cầu nguyện: "Ơn trên phù hộ, đừng để nó chết trên tay con."
Về đến gian nhà lá đơn sơ, ông nhanh chóng nhóm lửa sưởi ấm cho chàng trai. Khi lột bỏ lớp áo rách rưới, sũng nước để thay đồ khô cho cậu, ông chợt khựng lại. Trên ngực trái của chàng trai là một vết sẹo hình ngôi sao năm cánh méo mó – một vết bỏng cũ. Tim ông Tư bỗng đập loạn nhịp. Một ký ức đau đớn từ 20 năm trước dội về: đứa con trai nhỏ của ông cũng từng bị phỏng bô xe đúng vị trí đó trước khi bị dòng lũ cuốn trôi.
"Không... không thể nào trùng hợp vậy được." Ông lắc đầu, xua đi ý nghĩ điên rồ.
Đến xế chiều, khi cơn mưa bắt đầu ngớt, chàng trai khẽ động đậy. Đôi mắt cậu hé mở, đờ đẫn nhìn trần nhà lá. Khi ánh mắt ấy chạm vào ông Tư đang ngồi canh bên cạnh, một luồng điện như chạy dọc sống lưng cả hai. Chàng trai run rẩy, môi tím tái mấp máy không thành lời. Cậu nhìn chằm chằm vào vết sẹo dài trên trán ông Tư – dấu vết của một lần cứu người trên sông năm xưa.
Cậu trai bỗng bật khóc, tiếng khóc nghẹn ngào từ sâu trong lồng ngực:
"Ba... có phải Ba Tư không?"
Chiếc chén thuốc trên tay ông Tư rơi xuống, vỡ tan tành trên nền đất nện. Không gian như ngưng đọng lại. Cái danh xưng "Ba Tư" chỉ có người làng cũ và đứa con mất tích của ông biết đến.
"Cậu... cậu nói cái gì? Sao cậu biết tên tôi?" Ông Tư run giọng, bước lùi lại phía sau, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và sợ hãi.
"Ba ơi... con đây... Thằng Nhóc Sông của ba đây..." Chàng trai cố sức ngồi dậy, rút từ trong cổ áo ra một sợi dây chuyền bạc xỉn màu, mặt dây là một mảnh gỗ hình con thuyền được khắc thủ công vụng về.
Ông Tư khuỵu xuống. Đó là món quà cuối cùng ông tặng con trai trước đêm định mệnh ấy. Người cha già ôm lấy đôi vai gầy của chàng trai, tiếng khóc vỡ òa hòa cùng tiếng mưa ngoài hiên. "Trời đất ơi! Con tôi! Trường ơi là Trường!"
CHƯƠNG 2: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA QUÁ KHỨ
Căn nhà nhỏ vốn hiu quạnh nay tràn ngập không khí lạ kỳ. Sự vui mừng đi kèm với những nghi hoặc và nỗi đau âm ỉ. Trường – tên chàng trai – kể lại trong nước mắt về hành trình lưu lạc của mình. Sau khi bị nước cuốn đi năm 8 tuổi, cậu được một gia đình thương hồ cứu sống và mang về vùng miệt vườn xa xôi.
"Con mất trí nhớ một thời gian dài do đầu va vào đá. Chỉ đến khi trưởng thành, những hình ảnh về con sông, về dáng người cao lớn của ba và mảnh gỗ này mới hiện về trong mơ," Trường nghẹn ngào. "Con đã dành 3 năm qua đi dọc các tỉnh miền Tây, cứ thấy nơi nào có bến đò là con ghé lại hỏi thăm về một người tên Tư lái đò có vết sẹo trên trán."
Ông Tư vừa nghe vừa xoa bàn tay thô ráp của con. Nhưng trong thâm tâm ông, một nỗi bất an khác lại dâng lên. Tại sao Trường lại trở về đúng lúc này? Đúng lúc vùng này đang xôn xao về vụ trộm vàng lớn ở huyện bên, và bọn tội phạm được cho là đang lẩn trốn trong vùng lũ?
"Con... những năm qua con làm gì sống?" Ông Tư hỏi, ánh mắt dò xét.
Trường cúi mặt, lảng tránh: "Con làm thuê làm mướn, ai mướn gì làm nấy ba ạ."
Cuộc đoàn tụ chưa kịp ấm chỗ thì sóng gió ập đến. Sáng hôm sau, một nhóm người lạ mặt xuất hiện tại bến đò với thái độ hung hãn. Chúng tìm đến nhà ông Tư, mắt gườm gườm nhìn vào trong.
"Này lão già, hôm qua lão vớt được một thằng thanh niên đúng không? Giao nó ra đây, nó cầm của đại ca tụi tao một thứ rất quan trọng," tên cầm đầu xăm trổ đầy mình quát lớn.
Ông Tư đứng chắn trước cửa, giọng đanh thép: "Tôi chỉ vớt được một người sắp chết, chẳng thấy vàng bạc gì cả. Các chú đi cho!"
Bọn chúng lao vào lục soát nhưng không thấy Trường đâu. Thực chất, khi thấy bóng dáng chúng từ xa, Trường đã lẩn ra cửa sau trốn vào rừng tràm. Khi bọn chúng bỏ đi, Trường mới trở ra, gương mặt tái nhợt.
"Trường, con nói thật cho ba nghe. Con đã dính dáng vào chuyện gì?" Ông Tư nghiêm giọng, đôi mắt già nua đầy vẻ thất vọng. "Ba thà mất con một lần nữa vì dòng nước, còn hơn thấy con đánh mất lương tâm vì tiền bạc phi pháp."
Trường quỳ sụp xuống chân ông, khóc nức nở: "Con xin lỗi ba... Con không trộm. Con bị chúng lừa đi bốc xếp hàng, hóa ra đó là hàng gian. Khi con phát hiện và định bỏ chạy, chúng vu oan cho con lấy cắp túi vàng của chúng để truy sát bịt đầu mối. Con nhảy xuống sông chạy trốn thì gặp trận lũ..."
Ông Tư nhìn con, lòng đau như cắt. Ở mảnh đất này, danh dự quý hơn vàng. Ông biết con mình không nói dối qua ánh mắt chân thật của nó, nhưng xã hội ngoài kia thì không dễ tin như vậy.
"Nếu con trong sạch, ba sẽ bảo vệ con đến cùng. Nhưng chúng ta phải đối diện với sự thật," ông Tư nói, bàn tay run run đặt lên vai con. "Ngày mai, ba sẽ đưa con lên xã trình báo. Chỉ có pháp luật mới bảo vệ được con thực sự."
Đêm đó, hai cha con nằm bên nhau trên chiếc chõng tre. Trường kể về những ngày đói rét, về nỗi cô đơn khi không nhớ nổi tên mình. Ông Tư nghe mà nước mắt chảy ròng ròng. Ông hận mình năm xưa đã không giữ con chặt hơn. Nhưng giờ đây, ông hiểu rằng thử thách lớn nhất không phải là dòng nước lũ, mà là làm sao để con mình đứng vững trước những cạm bẫy cuộc đời.
CHƯƠNG 3: BẾN ĐỖ BÌNH YÊN
Sáng sớm, sương mù còn bao phủ mặt sông, ông Tư chuẩn bị ghe để đưa Trường đi. Thế nhưng, bọn cướp đã phục sẵn. Chúng không đợi đến lúc họ đi báo công an. Ba gã đàn ông lực lưỡng cầm dao, gậy chặn đường từ phía bờ tràm.
"Muốn đi báo công an à? Không dễ vậy đâu!" Tên cầm đầu lao tới, vung gậy về phía ông Tư.
Trường hét lên, lao ra đỡ đòn cho cha. Cậu bị trúng một gậy vào vai, ngã nhào xuống bùn. Ông Tư tuy già nhưng đôi tay lái đò mấy chục năm vốn cực kỳ khỏe mạnh. Ông dùng sào tre gạt phăng con dao trên tay một tên khác, miệng hô hoán: "Bà con ơi! Cướp! Cướp cứu tôi với!"
Tiếng hô của ông vang động cả một khúc sông. Dân làng cù lao vốn trọng tình nghĩa, nghe tiếng ông Tư là mỗi người một tay, cầm cuốc, cầm gậy chạy ra. Bọn cướp thấy dân làng kéo đến đông quá, hoảng sợ định nhảy xuống sông tẩu thoát. Nhưng chính dòng nước lũ chảy xiết mà chúng định dùng để phi tang dấu vết đã ngăn đường chúng. Công an xã cũng kịp thời có mặt sau cuộc điện thoại báo tin của một người hàng xóm.
Sự thật nhanh chóng được làm sáng tỏ. Túi vàng bị mất thực chất là do chính bọn chúng tự dàn dựng để ăn chia không đều rồi đổ tội cho Trường. Trường được minh oan, nhưng cậu vẫn phải chịu trách nhiệm hành chính vì việc không khai báo ngay từ đầu.
Ngày Trường rời đồn công an về nhà, nắng bừng sáng khắp nẻo đường làng. Nước đã rút, để lại lớp phù sa màu mỡ cho những cánh đồng. Ông Tư đứng đợi con ở bến đò, nụ cười rạng rỡ nhất trong suốt 20 năm qua.
"Ba! Con về rồi," Trường chạy đến, ôm lấy cha.
"Về là tốt rồi con. Nhà mình tuy nghèo, nhưng mái lá này luôn đủ ấm để che chở cho con," ông Tư vỗ về.
Những tháng ngày sau đó, vùng cù lao chứng kiến một hình ảnh đẹp: trên chiếc đò ngang, có hai người đàn ông – một già, một trẻ – cùng nhau chèo lái. Trường học cách nhìn dòng nước, cách đoán hướng gió từ cha. Cậu không còn là "thằng Nhóc Sông" yếu ớt ngày nào, mà đã trở thành một chàng thanh niên lực lưỡng, hiền lành, được bà con lối xóm yêu quý.
Một buổi chiều hoàng hôn tím ngắt trên sông, khi khách đã vắng, ông Tư ngồi hút thuốc rê, nhìn con trai đang thoăn thoắt buộc dây neo đò. Ông khẽ hỏi:
"Trường này, con có hận cái dòng sông này không? Nó đã mang con đi, làm con cực khổ mấy chục năm..."
Trường mỉm cười, nhìn ra dòng nước đang lấp lánh ánh vàng:
"Lúc đầu con có hận ba ạ. Nhưng giờ con nghĩ khác. Sông mang con đi, nhưng cũng chính sông mang con về lại với ba. Nếu không có trận lũ đó, có lẽ con vẫn còn lang bạt đâu đó mà không biết nhà mình ở đâu. Đời người như dòng nước, có lúc đục, lúc trong, có lúc cuộn trào, lúc phẳng lặng. Quan trọng là mình vẫn biết đâu là bến đỗ."
Ông Tư gật đầu, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Câu chuyện của cha con ông trở thành một giai thoại đẹp ở vùng quê nghèo. Nó nhắc nhở người ta rằng: Trong cuộc sống, dù có phong ba bão táp hay sự cám dỗ của vật chất làm con người ta lạc lối, thì tình cảm gia đình và đạo đức con người vẫn là sợi dây neo giữ vững chắc nhất. Chỉ cần trái tim còn hướng về nguồn cội, thì sớm muộn gì, dòng đời cũng sẽ đưa ta về đúng bến đỗ bình yên.
Bài học quý giá: Gia đình luôn là nơi để trở về, và sự lương thiện chính là tấm hộ chiếu giá trị nhất để con người vượt qua mọi nghịch cảnh. Sự mất mát có thể đau đớn, nhưng nếu giữ vững niềm tin và đạo đức, chúng ta sẽ tìm lại được những gì thuộc về mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.