Min menu

Pages

Cô gái mồ côi mẹ sống với dì (em gái của mẹ). Người dì luôn tỏ ra nghiêm khắc quá mức, bắt cô làm việc nhà nặng nhọc và cấm cô liên lạc với người cha đang định cư ở nước ngoài. Cô cho rằng dì muốn chi:ếm đo:ạt căn nhà và chia rẽ tình cha con. Cô nỗ lực học tập để thoát ly, sau này trở thành một luật sư giỏi. Cô quay về để đòi lại quyền sở hữu căn nhà và phát hiện ra những lá thư người cha gửi về thực chất là...

CHƯƠNG 1: NHỮNG MẢNH VỤN TRONG CƠN MƯA

Tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời thị trấn nghèo, kéo theo cơn mưa tầm tã đổ xuống mái tôn cũ kỹ của căn nhà gỗ. Trong gian bếp tối om, An – cô gái mười tám tuổi với đôi mắt hằn lên sự uất hận – đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng của dì Thư.

"Dì trả lại cho tôi! Tại sao dì lại xé nó?" An gào lên, giọng lạc đi giữa tiếng mưa.

Trên nền đất ẩm ướt là những mảnh giấy trắng vụn nát, bị nước mưa tạt vào làm nhòe đi những dòng mực xanh. Đó là lá thư hiếm hoi gửi từ nước ngoài về mà An đã mong chờ suốt ba tháng qua. Dì Thư vẫn đứng đó, đôi tay thô ráp vì làm việc nặng vẫn còn cầm một nửa phong bì. Khuôn mặt dì lạnh lùng, không một chút biểu cảm, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp.

"Đi vào nhà. Lo mà học bài đi. Ba mày không có gì hay ho để mà đọc cả," dì Thư đáp lại bằng chất giọng khàn đặc, tàn nhẫn.

"Dì không có quyền! Đó là thư của ba tôi gửi cho tôi! Dì sợ đúng không? Dì sợ ba về sẽ lấy lại căn nhà này, dì sợ không còn chỗ để hành hạ tôi nữa đúng không?"

Chát!

Một cái tát giáng xuống mặt An. Không gian bỗng chốc lặng thinh, chỉ còn tiếng mưa gào rú ngoài kia. An ôm lấy một bên má nóng bừng, nước mắt tuôn rơi nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thách thức. Dì Thư nhìn bàn tay mình vừa vung ra, khẽ run rẩy nhưng rồi lại lạnh lùng quay đi, ném nốt nửa phong bì vào bếp lò đang cháy dở.

"Ở cái nhà này, tôi là chủ. Từ nay về sau, cấm mày nhắc đến chuyện liên lạc với ông ta. Nếu còn để tôi thấy mày lén lút viết thư đi, đừng trách tôi ác."




An chạy vụt ra khỏi bếp, lao thẳng vào phòng mình và khóa trái cửa. Cô gục đầu xuống gối, khóc nức nở. Mẹ mất từ năm cô lên năm tuổi, ba cô vì túng quẫn và muốn đổi đời nên đã theo người ta đi xuất khẩu lao động rồi định cư bên Đức. Kể từ đó, An sống với dì Thư – em gái ruột của mẹ.

Trong ký ức của An, dì Thư từng là người dịu dàng. Nhưng từ khi ba đi, dì biến thành một con người khác. Dì bắt An phải làm đủ mọi việc từ sáng sớm đến tối mịt: gánh nước, dọn vườn, phụ dì ngoài chợ. Dì kiểm soát mọi chi tiêu, cắt hết tiền tiêu vặt và đặc biệt là ngăn cấm tuyệt đối mọi thông tin về ba. Hàng tháng, dì đều đặn nhận tiền ba gửi về, nhưng An chẳng bao giờ thấy được một đồng. Cô tin rằng dì đang âm mưu chiếm đoạt toàn bộ tài sản của mẹ để lại và muốn cắt đứt sợi dây tình cảm duy nhất còn lại của cô.

"Mình phải đi. Phải trở thành một người quyền lực hơn bà ta. Mình sẽ đòi lại tất cả," An nghiến răng tự nhủ.

Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét, An tỉ mẩn nhặt nhạnh từng mảnh thư bị xé vụn từ đống rác mà dì chưa kịp đổ. Cô ghép lại được vài chữ rời rạc: "...cần tiền...", "...khó khăn...", "...con gái của ba...". Trái tim An đau nhói. Cô nghĩ ba đang gặp hoạn nạn ở xứ người mà dì Thư lại nhẫn tâm chặn đường sống của ông.

Những năm tháng cấp ba trôi qua trong sự nghẹt thở. An lầm lũi học tập như một con thiêu thân. Cô không nói chuyện với dì, mỗi bữa cơm đều trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Dì Thư ngày càng gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì thức đêm làm việc, nhưng sự nghiêm khắc và những lời mắng nhiếc thì vẫn không hề giảm bớt.

Ngày An nhận được giấy báo trúng tuyển vào khoa Luật của một trường đại học danh tiếng tại TP.HCM, dì Thư chỉ ném lên bàn một bọc tiền lẻ nhăn nhúm.

"Cầm lấy mà đóng học phí. Đi rồi thì tự lo lấy thân, đừng có mà vác xác về đây xin xỏ."

An cầm lấy tiền, không một lời cảm ơn. Cô nhìn dì bằng ánh mắt căm phẫn: "Dì yên tâm. Tôi sẽ đi, và tôi sẽ trở về với tư cách là người sở hữu căn nhà này. Lúc đó, dì đừng hòng ở lại đây thêm một phút nào."

Dì Thư không nhìn cô, dì quay lưng lại, tiếp tục thái rổ rau muống cho lợn ăn. Chỉ đến khi tiếng bước chân của An xa dần, dì mới buông con dao, ngồi thụp xuống ghế, đôi bàn tay gầy guộc ôm lấy ngực, hơi thở đứt quãng vì cơn đau tim hành hạ.

CHƯƠNG 2: SỰ TRỞ VỀ CỦA VỊ LUẬT SƯ TRẺ

Mười năm sau.

Một chiếc xe ô tô sang trọng dừng lại trước cổng căn nhà gỗ cũ kỹ năm xưa. Bước xuống xe là một người phụ nữ thanh lịch trong bộ đồ công sở, mái tóc búi cao toát lên vẻ sắc sảo. Đó là An – bây giờ đã là một luật sư có tiếng tại thành phố lớn.

Mười năm qua, An đã nỗ lực không ngừng nghỉ. Cô đi làm thêm đủ nghề, từ phục vụ quán cà phê đến trợ lý pháp lý, chỉ để chứng minh rằng không có dì Thư, cô vẫn có thể thành công. Nỗi hận thù năm xưa chính là động lực lớn nhất để cô vươn lên. Cô đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc với dì ngay sau khi tốt nghiệp.

Căn nhà vẫn vậy, nhưng có vẻ xập xệ hơn. Mảnh vườn xưa dì bắt cô nhổ cỏ nay mọc đầy hoa dại. An đẩy cửa bước vào, trong tay cầm một xấp hồ sơ pháp lý. Cô đến đây hôm nay không phải để thăm hỏi, mà để thực hiện lời tuyên bố năm xưa: Đòi lại quyền sở hữu căn nhà – tài sản thừa kế hợp pháp của mẹ cô mà dì Thư đang chiếm giữ.

"Dì Thư!" An gọi lớn.

Từ trong gian bếp tối tăm, một người đàn bà già nua, dáng đi khòng khoeo bước ra. An sững người. Người đàn bà trước mặt cô không còn vẻ hung dữ, uy quyền của mười năm trước. Dì Thư bây giờ trông già hơn tuổi sáu mươi rất nhiều, làn da sạm đen và đôi mắt đã mờ đục.

"An... con về rồi đó hả?" Giọng dì run run, định tiến tới nắm tay cô.

An lùi lại một bước, giữ khoảng cách lạnh lùng. Cô đặt xấp hồ sơ lên chiếc bàn tròn cũ kỹ.

"Tôi về để giải quyết chuyện căn nhà. Theo luật thừa kế, đây là tài sản của mẹ tôi để lại. Mười năm qua dì đã ở đây không tiền thuê, coi như tôi trả ơn nuôi dưỡng. Bây giờ, tôi muốn dì ký vào biên bản bàn giao này để tôi làm thủ tục sang tên và bán nó đi."

Dì Thư nhìn xấp giấy tờ, rồi nhìn An. Một nụ cười chua chát hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo.

"Con thật sự hận dì đến thế sao?"

"Dì hỏi câu đó không thấy nực cười à? Ai đã xé những lá thư của ba tôi? Ai đã đối xử với tôi như kẻ hầu người hạ? Ai đã chiếm đoạt tiền bạc ba tôi gửi về để tôi phải sống khổ sở?" An gằn giọng, từng chữ như mũi dao.

Dì Thư im lặng hồi lâu, rồi dì chậm rãi đi vào buồng trong. Một lúc sau, dì mang ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn màu, đặt trước mặt An.

"Trước khi dì ký, con hãy xem hết những thứ này. Sau đó, dì sẽ đi ngay, không phiền đến con nữa."

An nhíu mày, định từ chối nhưng sự tò mò thôi thúc cô mở chiếc hộp ra. Bên trong không phải là vàng bạc hay sổ đỏ, mà là hàng xấp thư tay dày cộm. Tất cả đều đã được dán lại bằng băng dính, dù những vết xé vẫn còn hằn rõ.

An cầm một lá thư lên. Đó là nét chữ của ba cô. Cô bắt đầu đọc, và rồi đôi bàn tay cô bắt đầu run rẩy.

"Thư, cô phải gửi thêm cho tôi 5.000 đô nữa. Bên này tôi thua bạc nặng quá, bọn chủ nợ đang tìm đến tận nhà. Nếu cô không gửi, tôi sẽ bảo con An sang đây làm việc cho tụi nó để trừ nợ. Tôi là cha nó, tôi có quyền bán nó. Đừng có mà cứng đầu."

Lá thư khác: "Tiền đâu? Sao tháng này gửi ít thế? Cô bán cái nhà của chị gái cô đi mà lấy tiền gửi qua đây. Con An nó lớn rồi, xinh đẹp giống mẹ nó, chắc chắn có giá lắm. Cô mà không lo liệu, tôi về Việt Nam bắt nó đi ngay lập tức."

An bàng hoàng, cô lục tung đống thư. Hàng chục lá thư khác nhau, tất cả đều là những lời lẽ đe dọa, tống tiền, những lời chửi bới xúc phạm của người cha mà cô hằng tôn thờ. Không có một lời hỏi thăm, không có một chút tình thương nào dành cho cô.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG CỦA SỰ THẬT VÀ LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG

An khuỵu xuống sàn nhà, những lá thư rơi lả tả xung quanh. Đầu óc cô quay cuồng.

"Dì... chuyện này là sao?"

Dì Thư ngồi xuống chiếc ghế gỗ, thở dài một tiếng như trút bỏ được gánh nặng đeo đẳng suốt bao năm.

"Ba con... ông ấy không đi làm ăn như con nghĩ. Ông ấy sa vào cờ bạc ngay từ khi mới sang đó. Những đồng tiền dì gửi cho con đi học, tiền ăn uống hàng ngày, không có đồng nào là của ông ta cả. Đó là tiền dì bán đi mấy sào đất của ngoại để lại, tiền dì đi làm thuê làm mướn thâu đêm suốt sáng."

Dì dừng lại để ho một hồi dài, rồi tiếp tục bằng giọng run rẩy:

"Dì xé thư vì không muốn con thấy bộ mặt thật của ba mình. Dì muốn con có một hình tượng người cha tốt đẹp để mà phấn đấu, để mà sống có niềm tin. Dì đóng vai ác, dì bắt con làm việc nhà, dì đối xử khắc nghiệt để con có ý chí thoát khỏi cái nghèo này, để con đủ cứng cỏi mà đối mặt với đời. Dì sợ nếu dì quá nuông chiều, con sẽ yếu đuối khi biết sự thật về ông ta."

"Vậy còn chuyện dì không cho con liên lạc với ba?" An nghẹn ngào hỏi.

"Dì phải cắt đứt liên lạc để ông ta không biết địa chỉ chính xác của con trên thành phố. Dì đã dùng tất cả số tiền dành dụm cả đời của mình để trả nợ cho ông ta, đổi lại một cam kết rằng ông ta sẽ không bao giờ về làm phiền con nữa. Căn nhà này... dì chưa bao giờ muốn chiếm. Dì giữ nó lại, sửa sang từng chút một, chỉ để chờ ngày con thành tài trở về."

An nhìn xuống đôi bàn tay dì Thư. Những vết chai sần, những vết sẹo vì làm việc quá sức giờ đây hiện lên rõ mọt cách đau đớn. Cô nhớ lại những lần mình mắng nhiếc dì, những lần mình nhìn dì bằng ánh mắt khinh bỉ. Cô nhớ lại bọc tiền lẻ nhăn nhúm dì đưa cho cô ngày nhập học – đó có lẽ là những đồng tiền cuối cùng dì có được sau khi đã trả nợ cho ba cô.

"Dì ơi... con xin lỗi... con là đứa khốn nạn..." An gào lên, ôm lấy chân dì Thư mà khóc như một đứa trẻ.

Dì Thư đưa bàn tay gầy guộc lên, nhẹ nhàng vuốt tóc An. Những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má nhăn nheo của dì.

"Không sao đâu con. Con thành đạt thế này, chị gái dì ở trên cao chắc cũng mỉm cười rồi. Dì không trách con, dì chỉ sợ mình không sống đủ lâu để thấy con hạnh phúc."

Đến lúc này An mới biết, dì Thư đang bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Những cơn đau mà dì âm thầm chịu đựng mười năm qua không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là sự cô độc khi bị đứa cháu mình yêu thương nhất căm ghét.

Những ngày sau đó, An gác lại mọi công việc ở thành phố. Cô không bán nhà, cô dùng tiền của mình để sửa sang lại căn nhà cũ thật khang trang, mua những loại thuốc tốt nhất cho dì. Cô chăm sóc dì từng miếng ăn giấc ngủ, như cách dì đã âm thầm bảo vệ cô suốt thời thanh xuân.

Một buổi chiều hoàng hôn buông xuống trên thị trấn, An ngồi cạnh giường bệnh của dì Thư. Dì nắm tay cô, ánh mắt bình thản nhìn ra cửa sổ.

"An này, trong cuộc đời, không phải cái gì con thấy cũng là sự thật. Có những người chọn cách yêu thương bằng sự im lặng và hy sinh. Đừng để lòng hận thù làm mờ mắt mình, nghe con."

Dì Thư ra đi vào một ngày nắng đẹp, trên môi vẫn còn vương một nụ cười mãn nguyện. An không còn khóc lóc thảm thiết, cô hiểu rằng dì đã hoàn thành sứ mệnh của mình và đã có thể thanh thản gặp lại mẹ cô.

Câu chuyện về vị luật sư trẻ và người dì "ghẻ lạnh" lan truyền khắp vùng. Người ta không còn nhắc đến dì Thư như một người đàn bà cay nghiệt, mà là một biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, một người phụ nữ đã chấp nhận đóng vai phản diện để bảo vệ thiên thần của mình.

An đứng trước mộ dì, đặt lên đó một bó hoa cúc trắng – loài hoa dì yêu nhất. Cô khẽ thì thầm: "Cảm ơn dì đã nghiêm khắc với con. Cảm ơn dì đã giữ cho con một người cha trong tâm tưởng, dù đó chỉ là một ảo ảnh. Nhưng từ nay, trong tim con, dì mới chính là người cha, người mẹ vĩ đại nhất."

Bài học quý giá: Tình yêu thương đôi khi không nằm ở những lời nói ngọt ngào hay những cử chỉ âu yếm, mà nằm ở sự hy sinh thầm lặng và lòng bao dung vô bờ bến. Đừng vội vàng phán xét người khác qua vẻ bề ngoài, bởi phía sau một trái tim sắt đá có thể là một đại dương bao la của sự chở che.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.