Min menu

Pages

Cậu bé nhặt ve chai thường được quán phở cho ăn miễn phí, 15 năm sau quay lại trả ơn, câu chuyện phía sau khiến cả khu phố xúc động...

CHƯƠNG 1: NGƯỜI KHÁCH LẠ TRONG BUỔI SÁNG MƯA

“Khoan… khoan đã! Bà Năm… bà còn nhớ con không?”

Cả quán phở nhỏ trong con hẻm bỗng im bặt.

Chiếc muỗng trong tay một người khách rơi xuống bàn kêu “keng” một tiếng khô khốc. Khói từ nồi nước phở vẫn bốc lên nghi ngút, hòa vào làn mưa lất phất buổi sáng đầu mùa.

Bà Năm – người phụ nữ ngoài sáu mươi, tóc bạc búi gọn sau đầu – khựng lại. Bàn tay bà đang đặt tô phở xuống bàn thì dừng giữa chừng.

Bà nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy, mặc áo sơ mi đơn giản nhưng gọn gàng. Ánh mắt anh nhìn bà vừa hồi hộp vừa xúc động.

Bà Năm nheo mắt:

“Con… là ai vậy?”

Người đàn ông nuốt khan. Anh khẽ cười, nhưng đôi mắt lại đỏ lên.

“Bà… bà còn nhớ thằng bé nhặt ve chai hay đứng ngoài quán nhìn bà nấu phở không?”


Bà Năm sững người.

Cả quán phở bắt đầu xôn xao.

Chú Tư xe ôm ngồi ở góc bàn quay sang:

“Ủa… thằng nhỏ hồi xưa hả?”

Người đàn ông gật đầu, giọng chậm lại:

“Dạ… con là Nam.”

Một khoảng lặng rơi xuống.

Bà Năm mở to mắt.

“Nam…?”

Bà bước lại gần, nhìn thật kỹ khuôn mặt trước mặt. Một lát sau, bà đưa tay run run chạm vào vai anh.

“Trời đất… Nam đó hả con?”

Nam gật đầu.

Bà Năm bỗng bật cười, rồi nước mắt chảy ra lúc nào không hay.

“Trời ơi… lớn vậy rồi sao?”

Cả quán phở bắt đầu ồn lên.

“Đúng nó rồi đó!”

“Tui nhớ thằng nhỏ này nè!”

Nam cúi đầu:

“Dạ… con về thăm bà.”

Bà Năm kéo ghế:

“Ngồi xuống, ngồi xuống. Bà nấu cho con tô phở.”

Nam cười nhẹ:

“Cho con tô giống ngày xưa thôi bà.”

Bà Năm vừa múc phở vừa lẩm bẩm:

“Thằng nhỏ này hồi xưa ốm nhom… ngày nào cũng vác cái bao tải to đùng.”

Nam nhìn nồi nước phở, ký ức bỗng ùa về.

Mười lăm năm trước…

Một cậu bé gầy gò đứng trước quán phở, tay cầm bao tải ve chai.

Bụng cậu réo lên từng cơn.

Nhưng cậu chỉ đứng nhìn.

Bà Năm khi đó đang trụng bánh phở. Bà nhìn thấy cậu bé lấp ló ngoài quán suốt mấy ngày.

Một buổi sáng mưa nhẹ, bà gọi:

“Ê con, lại đây.”

Nam giật mình.

“Dạ?”

“Ăn phở chưa?”

Nam lắc đầu.

“Dạ… chưa.”

“Lại đây ăn.”

Nam bước tới, giọng lí nhí:

“Con… không có tiền.”

Bà Năm bật cười:

“Bà đâu có đòi tiền.”

Nam ngơ ngác.

Một lát sau, tô phở nóng hổi được đặt trước mặt.

Khói bốc lên nghi ngút.

Nam nhìn tô phở như một kho báu.

Cậu ăn chậm rãi, cẩn thận từng sợi bánh.

Ăn xong, cậu đứng dậy cúi đầu:

“Con cảm ơn bà.”

Bà Năm xua tay:

“Mai đi ngang ghé ăn tiếp.”

Từ đó, gần như sáng nào Nam cũng ghé.

Có hôm bà Năm còn gói thêm:

“Cầm về ăn trưa.”

Nam luôn nói một câu:

“Sau này con lớn… con sẽ trả ơn bà.”

Bà Năm chỉ cười:

“Ăn no rồi lo học hành.”

Nhưng ít ai biết, sau giờ nhặt ve chai, Nam vẫn đi học lớp tình thương.

Đêm nào cũng vậy.

Cậu vừa học vừa mơ.

Mơ một ngày cuộc đời sẽ khác.

Trong quán phở hiện tại, Nam nhìn bà Năm.

Anh nói khẽ:

“Nhờ những tô phở đó… con mới có ngày hôm nay.”

Bà Năm cười:

“Bà chỉ cho con ăn phở thôi mà.”

Nam lắc đầu.

“Không đâu bà.”

Anh nhìn khắp quán.

“Với một đứa trẻ nghèo… một tô phở lúc đó là cả thế giới.”

Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt hơn.

Nhưng không ai trong quán biết rằng…

Cuộc gặp lại này chỉ mới bắt đầu cho một điều khiến cả khu phố xúc động.

CHƯƠNG 2: NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG AI BIẾT


Nam đặt chiếc đũa xuống, nhìn bà Năm.

“Bà… bà có nhớ ngày con biến mất không?”

Bà Năm thở dài.

“Nhớ chứ. Bà tưởng con bỏ đi đâu rồi.”

Nam im lặng vài giây.

Rồi anh kể.

“Năm đó… con được người họ hàng ở Bình Dương đón lên.”

Một người khách hỏi:

“Lên làm gì vậy con?”

“Dạ… làm xưởng gỗ.”

Những ngày đầu không hề dễ dàng.

Nam làm từ sáng tới tối.

Cưa gỗ, bào gỗ, khiêng ván.

Có hôm tay chảy máu.

Nhưng mỗi lần mệt, Nam lại nhớ một điều.

Tô phở nóng buổi sáng.

Anh kể:

“Có lần con định bỏ cuộc.”

Chú Tư hỏi:

“Rồi sao?”

Nam cười.

“Con nhớ lời bà Năm nói.”

Bà Năm ngơ ngác:

“Bà nói gì?”

Nam cười:

“Bà nói: ăn no rồi lo học hành.”

Cả quán bật cười.

Nam tiếp:

“Thế là ban ngày con làm, tối con học nghề.”

Nhiều năm trôi qua.

Nam dần trở thành thợ chính.

Rồi anh bắt đầu nhận làm riêng.

Một bộ bàn ghế.

Một tủ gỗ.

Một căn bếp.

Khách hàng ngày càng nhiều.

Một ngày, Nam quyết định mở xưởng riêng.

Anh nói:

“Con đặt tên xưởng là ‘Phở’.”

Cả quán ngạc nhiên.

“Ủa?”

Nam cười.

“Không phải bán phở.”

“Vậy?”

“Để nhắc con nhớ… mình từng được giúp đỡ.”

Bà Năm nghe vậy, lặng người.

Bà nhìn Nam, ánh mắt rưng rưng.

“Thằng nhỏ này…”

Nam lấy trong túi ra một phong bì.

“Bà… con có cái này.”

Bà Năm lập tức lắc đầu:

“Không nhận đâu.”

Nam cười:

“Không phải tiền.”

“Vậy là gì?”

Nam đứng dậy.

“Bà ra đầu hẻm với con.”

Mọi người tò mò đi theo.

Ngoài trời mưa nhẹ.

Một căn nhà nhỏ hiện ra.

Trước cửa treo bảng hiệu mới tinh.

Mọi người đứng sững.

Trên bảng ghi:

PHỞ BÀ NĂM

Bà Năm ngỡ ngàng.

“Cái này là…?”

Nam nói chậm rãi:

“Quán cũ của bà xuống cấp rồi.”

“Con sửa căn nhà này để bà bán phở.”

Bà Năm lắc đầu liên tục.

“Trời ơi… tốn tiền lắm con.”

Nam cười:

“Không bằng một phần những tô phở bà cho con.”

Cả khu phố bỗng im lặng.

Chú Tư khẽ nói:

“Thằng nhỏ này… có nghĩa quá.”

Nhưng Nam còn chưa nói hết.

Anh quay sang bà Năm:

“Con còn một điều nữa.”

“Gì vậy con?”

“Con muốn thuê mấy cô chú khó khăn trong xóm phụ bán phở.”

Mọi người nhìn nhau.

Nam nói tiếp:

“Quán này không chỉ là quán phở.”

“Là nơi ai cũng có thể bắt đầu lại.”

Bà Năm đứng im.

Nước mắt bà chảy xuống.

CHƯƠNG 3: BÁT PHỞ VẪN CÒN NÓNG


Một tháng sau.

Quán Phở Bà Năm mới chính thức mở cửa.

Con hẻm nhỏ hôm đó đông chưa từng thấy.

Bàn ghế sạch sẽ.

Nồi nước phở lớn nghi ngút khói.

Bà Năm đứng giữa quán, vừa vui vừa run.

“Trời ơi… đông quá.”

Chú Tư cười:

“Quán mới mà!”

Nam đứng phía sau.

Anh mặc áo thun đơn giản, đang phụ bưng tô.

Một khách hỏi:

“Ông chủ hả?”

Nam lắc đầu:

“Không. Cháu chỉ là khách quen.”

Bà Năm nghe vậy quay sang:

“Khách gì! Chủ đầu tư đó!”

Cả quán cười ồ.

Nam đỏ mặt.

“Bà đừng nói vậy.”

Bà Năm nhìn anh:

“Không nói sao được.”

Một lát sau, bà đặt một tô phở trước mặt Nam.

“Ăn đi.”

Nam ngạc nhiên.

“Ủa?”

“Ăn đi.”

Nam nhìn tô phở.

Giống hệt năm xưa.

Anh ăn một miếng, mắt bỗng cay.

“Vẫn ngon như ngày xưa.”

Bà Năm cười hiền.

“Bí quyết vẫn vậy.”

“Bí quyết gì?”

“Thương người.”

Cả quán im lặng vài giây.

Rồi ai đó nói:

“Đúng thiệt.”

Chiều hôm đó, khi quán vãn khách, bà Năm hỏi Nam:

“Giờ con thành ông chủ rồi.”

Nam lắc đầu.

“Con vẫn là thằng Nam nhặt ve chai thôi.”

“Còn nhớ lời hứa không?”

Nam cười.

“Dạ nhớ.”

“Trả ơn bà đó.”

Nam nhìn nồi phở đang sôi nhẹ.

Anh nói chậm rãi:

“Con nghĩ trả ơn không phải một lần.”

“Vậy là gì?”

“Là sống tử tế suốt đời.”

Bà Năm gật đầu.

Ngoài con hẻm, ánh đèn vàng bắt đầu bật lên.

Khói phở vẫn bay lên trong không khí.

Một chú xe ôm nói với người khách mới:

“Biết quán này nổi tiếng vì gì không?”

“Vì phở ngon hả?”

Chú Tư cười.

“Không.”

“Vì câu chuyện.”

“Câu chuyện gì?”

Chú Tư nhìn vào quán.

“Câu chuyện một bát phở… nuôi lớn cả một cuộc đời biết ơn.”

Và từ đó, mỗi buổi sáng…

Trong con hẻm nhỏ ấy…

Nồi phở vẫn sôi.

Tình người vẫn ấm.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.