Min menu

Pages

Bắt gặp người đàn ông lạ bị tai nạn bên đường, bác tài xế nghèo quyết định đưa vào viện giúp đỡ. Nào ngờ, sự tử tế ấy đã khiến số phận ông rẽ sang một hướng hoàn toàn khác…

CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP GIỮA ĐÊM MƯA

“Bác ơi… còn thở không?”

Ông Ba Thành run run đưa tay lại gần mũi người đàn ông nằm bên lề đường. Một luồng hơi thở yếu ớt phả vào tay ông.

“Còn… còn sống!”

Trời lất phất mưa. Con đường quốc lộ tối đen như mực. Chiếc xe máy nằm chỏng chơ, đèn vẫn nhấp nháy yếu ớt.

Ông Ba nuốt nước bọt.

Trong đầu ông hiện lên hàng loạt suy nghĩ:

“Nếu người ta nghĩ mình gây tai nạn thì sao?”

“Công an hỏi thì mình giải thích kiểu gì?”

“Nhỡ người này có chuyện gì… mình biết ăn nói sao với gia đình họ?”

Ông đứng lặng vài giây.

Nhưng rồi ánh mắt ông lại rơi vào gương mặt tái nhợt của người đàn ông.

Máu từ trán chảy xuống ướt cả cổ áo.

“Thôi… người với người. Không thể bỏ mặc.”


Ông lẩm bẩm.

Ông nhanh chóng bế người đàn ông lên xe tải. Người này khá nặng, làm ông thở dốc.

“Cố lên… bác đưa anh tới bệnh viện.”

Ông Ba đóng cửa xe, nổ máy, nhấn ga.

Chiếc xe tải cũ gầm lên giữa đêm mưa.

Mười lăm phút sau.

Bệnh viện huyện sáng đèn.

Ông Ba gần như chạy vào phòng cấp cứu.

“Bác sĩ! Có người bị tai nạn!”

Các y tá lập tức đưa cáng ra.

Một bác sĩ trẻ hỏi nhanh:

“Anh là người nhà bệnh nhân?”

“Không… tôi đi đường thấy nên đưa vào.”

“Anh để lại thông tin nhé.”

Nghe vậy, ông Ba hơi lo.

Nhưng rồi ông vẫn gật đầu.

“Dạ được.”

Hai tiếng sau.

Ông Ba ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang.

Áo ông còn dính máu.

Trong đầu ông chỉ nghĩ:

“Không biết người ta có qua khỏi không…”

Một y tá bước ra.

“Người nhà bệnh nhân đâu?”

Ông Ba đứng bật dậy.

“Tôi… tôi là người đưa vào.”

“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. May mà đưa tới kịp.”

Ông Ba thở phào.

“Trời ơi… may quá.”

“Nhưng bệnh nhân cần phẫu thuật đầu nhẹ. Anh có thể tạm ứng viện phí không? Chúng tôi chưa liên lạc được với người thân.”

Ông Ba sững người.

“Bao… bao nhiêu cô?”

“Khoảng mười lăm triệu.”

Ông Ba cảm thấy tim mình chùng xuống.

Mười lăm triệu.

Đó gần như là toàn bộ tiền công chuyến hàng vừa rồi.

Ông nghĩ đến vợ đang đợi tiền ở nhà.

Nghĩ đến con gái chuẩn bị đóng học phí.

Nhưng rồi ông lại nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu.

Ông thở dài.

“Thôi… cứu người trước.”

Ông lấy tiền trong túi ra.

“Cô làm thủ tục giúp tôi.”

Ba ngày sau.

Người đàn ông tỉnh lại.

Ông Ba vẫn ghé thăm mỗi ngày, dù chỉ ngồi vài phút rồi đi.

Hôm đó, người đàn ông nhìn ông thật lâu.

“Là… bác cứu tôi sao?”

Ông Ba cười hiền.

“Tôi chỉ tiện đường thôi.”

“Bác tên gì?”

“Ba Thành.”

Người đàn ông im lặng một lúc rồi nói:

“Tôi tên Minh.”

Ông Minh nhìn quanh phòng bệnh rồi hỏi:

“Bác có biết… ai đã trả viện phí không?”

Ông Ba gãi đầu.

“Ờ… bác sĩ nói phải đóng trước nên tôi tạm ứng thôi.”

Ông Minh ngạc nhiên.

“Bác… không quen tôi?”

“Không.”

“Vậy sao bác giúp tôi nhiều vậy?”

Ông Ba cười nhẹ.

“Thấy người gặp nạn thì giúp thôi. Chuyện thường mà.”

Ông Minh nhìn ông rất lâu.

Ánh mắt đầy suy nghĩ.

Ông nói chậm rãi:

“Bác Ba… sau này nếu có dịp, tôi nhất định sẽ trả ơn.”

Ông Ba xua tay.

“Không cần đâu. Anh khỏe lại là tốt rồi.”

Ông đứng dậy.

“Thôi tôi phải chạy xe tiếp.”

Nhưng ông không hề biết…

Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy…

Sẽ thay đổi cả cuộc đời ông.

CHƯƠNG 2: BÍ MẬT CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ


Một tuần sau.

Ông Ba Thành đang ngồi sửa lại chiếc xe tải cũ trước nhà thì một chiếc ô tô đen bóng dừng lại.

Cả xóm nhìn sang.

Ở vùng quê này, hiếm khi có xe sang như vậy.

Một người đàn ông bước xuống.

Ông Ba nheo mắt nhìn.

“Ủa… anh Minh?”

Ông Minh mỉm cười.

“Chào bác Ba.”

Ông Ba lau tay vào chiếc khăn.

“Anh khỏe hẳn rồi à?”

“Nhờ bác.”

Ông Minh nhìn quanh căn nhà nhỏ.

Tường đã cũ.

Mái tôn loang lổ.

Chiếc xe tải thì sơn tróc từng mảng.

Ông quay sang hỏi nhẹ:

“Bác Ba… đây là nhà bác?”

“Ừ.”

“Bác làm nghề lái xe thuê?”

“Ừ… hơn hai mươi năm rồi.”

Ông Minh im lặng.

Một lúc sau ông nói:

“Bác Ba, thật ra tôi chưa nói hết với bác.”

“Chuyện gì?”

“Tôi là giám đốc một công ty nông sản ở thành phố.”

Ông Ba ngạc nhiên.

“Thiệt hả?”

“Đêm đó tôi đi khảo sát vùng nguyên liệu. Không may bị tai nạn.”

Ông Minh nhìn thẳng vào ông Ba.

“Nếu hôm đó không có bác… có lẽ tôi đã không còn cơ hội đứng đây.”

Ông Ba xua tay.

“Thôi thôi… chuyện nhỏ mà.”

Ông Minh cười.

“Nhưng với tôi, đó không phải chuyện nhỏ.”

Ông nhìn chiếc xe tải cũ.

“Bác Ba… bác có muốn làm việc cho công ty tôi không?”

Ông Ba sững người.

“Làm… làm gì?”

“Tài xế vận chuyển hàng. Lương ổn định. Có bảo hiểm.”

Ông Ba ngập ngừng.

“Tôi… già rồi.”

Ông Minh lắc đầu.

“Không. Tôi cần người tử tế.”

Ông Ba im lặng.

Vợ ông từ trong nhà bước ra.

“Có chuyện gì vậy mình?”

Ông Ba kể lại.

Bà nhìn ông.

“Ông thử xem sao. Biết đâu đỡ vất vả hơn.”

Ông Ba gãi đầu.

“Nhưng xe tôi…”

Ông Minh mỉm cười.

“Công ty tôi sẽ hỗ trợ đổi xe mới.”

Ông Ba mở to mắt.

“Thiệt sao?”

“Vâng.”

Ông Minh nói chậm rãi:

“Bởi vì tôi tin một người dám bỏ tiền túi cứu người lạ giữa đêm… là người đáng tin.”

Một tháng sau.

Ông Ba chính thức làm việc cho công ty của ông Minh.

Chiếc xe tải mới tinh khiến ông cứ ngắm mãi.

Con gái ông reo lên:

“Ba ơi! Xe đẹp quá!”

Ông Ba cười.

“Ba cũng chưa từng nghĩ mình có ngày này.”

Cuộc sống gia đình ông dần ổn định hơn.

Con trai có tiền gửi về sửa lại nhà.

Con gái yên tâm học hành.

Một tối nọ, ông Minh đến thăm.

Ông nhìn căn nhà đã sửa lại.

Rồi nói:

“Bác Ba, tôi muốn nói với bác một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tôi đang mở một trung tâm hỗ trợ tài xế nghèo bị tai nạn hoặc gặp khó khăn.”

Ông Ba ngạc nhiên.

“Thiệt hả?”

“Tôi muốn bác làm người phụ trách.”

“Trời… tôi đâu biết làm mấy chuyện đó.”

Ông Minh cười.

“Bác chỉ cần làm đúng như cách bác đã làm với tôi.”

Ông Ba im lặng.

Một lúc sau ông nói:

“Nếu giúp được người khác… tôi làm.”

CHƯƠNG 3: HẠT GIỐNG CỦA LÒNG TỬ TẾ


Hai năm sau.

Trung tâm hỗ trợ tài xế nghèo ở huyện đã giúp được hàng trăm người.

Mỗi khi có tai nạn trên đường, tài xế đều biết gọi đến.

Người phụ trách quen thuộc chính là ông Ba Thành.

Một buổi chiều.

Một tài xế trẻ chạy vào trung tâm.

“Chú Ba! Có người bị tai nạn ngoài quốc lộ!”

Ông Ba lập tức đứng dậy.

“Đi!”

Chiếc xe cứu trợ lao đi.

Đến nơi, một người đàn ông trẻ đang nằm bên đường.

Cảnh tượng giống hệt đêm mưa năm nào.

Ông Ba cúi xuống kiểm tra.

“Còn thở!”

Ông quay sang tài xế trẻ.

“Đưa lên xe!”

Trên đường đến bệnh viện, người tài xế hỏi:

“Chú Ba… sao chú nhiệt tình vậy?”

Ông Ba cười nhẹ.

“Vì ngày xưa cũng có người cứu chú.”

Anh tài xế ngạc nhiên.

“Thiệt hả?”

Ông Ba lắc đầu.

“Không… chú mới là người được cứu.”

Anh ta càng ngạc nhiên.

Ông Ba nhìn ra cửa sổ.

Những hàng cây lướt qua.

Ông nhớ lại đêm mưa năm ấy.

Nếu hôm đó ông quay xe đi…

Có lẽ cuộc đời ông vẫn chỉ là những chuyến hàng dài, lo toan cơm áo.

Ông khẽ nói:

“Chỉ cần một quyết định tử tế… cuộc đời có thể đổi khác.”

Một tháng sau.

Người thanh niên khỏi bệnh.

Cậu tìm đến trung tâm.

“Chú Ba… cháu muốn làm tình nguyện viên.”

Ông Ba cười.

“Vì sao?”

“Vì cháu muốn giúp người khác… giống như chú đã giúp cháu.”

Ông Ba nhìn cậu rất lâu.

Rồi ông gật đầu.

“Được.”

Ông Minh đứng phía sau, mỉm cười.

Ông nói:

“Bác Ba thấy không… lòng tốt giống như hạt giống.”

“Chỉ cần gieo xuống… nó sẽ lan ra.”

Ông Ba nhìn con đường trước mặt.

Nhiều chiếc xe tải vẫn chạy qua mỗi ngày.

Ông nói chậm rãi:

“Chỉ cần trên đường còn người sẵn sàng dừng lại giúp nhau… thì cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều đẹp.”

Bài học cuối câu chuyện

Một hành động tử tế, dù nhỏ bé, có thể thay đổi số phận của nhiều người. Khi con người biết quan tâm và giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn, xã hội sẽ trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn. Lòng tốt không mất đi – nó chỉ tiếp tục lan tỏa từ người này sang người khác.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.