Ánh đèn chùm trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính bầu không khí đang bao trùm lấy đôi vợ chồng trẻ. Tùng ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe cũ kỹ, ánh mắt dán chặt vào tờ thông báo thưởng Tết vừa rơi ra từ túi xách của Mai. Con số 600 triệu đồng hiện lên rành rành, lấp lánh như một lời mời gọi đầy ma lực khiến lòng tham trong gã trỗi dậy mạnh mẽ.
Mai vừa cởi chiếc áo khoác dày, mệt mỏi sau một ngày làm việc kiệt sức thì tiếng của Tùng vang lên, lạnh lùng và đầy tính ra lệnh. "Nghe này, cái khoản 600 triệu này em đưa hết đây cho anh. Chú Lâm đang cần mua cái ô tô để chạy dịch vụ làm ăn, là anh em trong nhà thì phải biết đùm bọc nhau chứ đừng có giữ khư khư như mèo giấu cứt."
Mai sững người, đôi bàn tay đang treo áo khựng lại giữa không trung, cô quay lại nhìn chồng bằng ánh mắt không thể tin nổi. Cô đã quá quen với sự độc đoán của anh, nhưng việc anh thản nhiên định đoạt số tiền xương máu của cô cho người em chồng lười biếng là một sự sỉ nhục quá lớn. "Anh nói cái gì? 600 triệu đó là mồ hôi nước mắt, là công sức cống hiến gần chục năm trời của em ở công ty, năm nay mới có được sự bứt phá như vậy."
Tùng nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và coi thường hiện rõ trên khuôn mặt vốn đã hằn học. "Ôi dào, công sức gì cái loại ngồi văn phòng máy lạnh, gõ vài cái bàn phím mà cũng gọi là cống hiến à? Đừng có nâng quan điểm lên thế, chẳng qua là em gặp may thôi, mà đã là vợ chồng thì tiền của em cũng là tiền của anh, hiểu chưa?"
Mai tiến lại gần, giọng cô run lên nhưng không phải vì sợ hãi mà vì sự uất ức dồn nén bấy lâu nay đang chực trào.
"May mắn? Anh có biết bao đêm em thức trắng để chạy dự án, bao ngày bị sếp mắng, khách hàng hành hạ không? Nếu anh muốn mua xe cho chú Lâm, thì cả nhà anh, bố mẹ anh và chính anh hãy bỏ tiền túi ra mà mua, đừng có nằm mơ mà chạm vào tiền của tôi."
Tiếng "tôi" thốt ra từ miệng Mai như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái tôi cao ngạo của Tùng, khiến gã nhảy dựng lên như bị giẫm phải đuôi. "Cô vừa nói cái gì? Cô dám xưng tôi với chồng mình à? Học đâu ra cái thói cậy tiền rồi lên mặt dạy đời nhà chồng thế hả cái loại đàn ông chưa kịp dạy đã đòi trèo lên đầu lên cổ?"
Tùng đứng phắt dậy, bước tới sát mặt Mai, hơi thở nồng nặc mùi rượu từ bữa tiệc tất niên ban chiều phả vào mặt cô đầy khó chịu. "Nhà này có quy tắc của nhà này, đàn bà là cái giếng khơi, đàn ông là cái cọc chèo, cô có là giám đốc đi chăng nữa thì về đây cũng chỉ là kẻ phục tùng thôi. Đưa tiền đây, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh."
*
Mai không lùi bước, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu của chồng, nụ cười nửa miệng đầy châm biếm hiện lên. "Biện pháp mạnh? Anh định làm gì? Đánh tôi để cướp tiền cho em trai anh à? Thật nực cười cho cái gọi là 'bản lĩnh đàn ông' của anh, hóa ra chỉ quanh quẩn ở xó bếp và ví tiền của vợ."
Cơn giận dữ bùng nổ, Tùng cảm thấy mình bị xúc phạm ghê gớm trước sự cứng cỏi của người vợ vốn trước nay luôn cam chịu. "Cô giỏi lắm! Để xem cái miệng này còn cứng được bao lâu!" Dứt lời, một tiếng "chát" chói tai vang lên khô khốc trong căn phòng vắng, lực đánh mạnh đến mức Mai ngã nhào xuống sàn, gò má trắng nõn ngay lập tức hằn lên dấu tay đỏ lựng.
Cơn đau điếng người khiến Mai choáng váng, nhưng sự uất hận trong lòng còn lớn gấp bội lần nỗi đau thể xác. Cô không khóc, chỉ lặng lẽ đưa tay lên quẹt dòng máu rỉ ra từ khóe miệng, ánh mắt nhìn Tùng lúc này không còn một chút tình nghĩa, chỉ còn lại sự ghê tởm tột độ. "Anh vừa đánh tôi... vì 600 triệu của tôi sao?"
Tùng không dừng lại ở đó, gã như một con thú say máu, túm lấy cổ áo Mai rồi thô bạo lôi cô ra phía cửa chính. "Đúng, tôi đánh đấy! Loại vợ mất dạy, coi tiền hơn tình nghĩa anh em thì không xứng đáng ở trong cái nhà này nữa. Cút! Cút ngay ra khỏi nhà tôi ngay trong đêm nay để xem cái đống tiền đó có sưởi ấm được cho cô không!"
*
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại trước mặt Mai, tiếng khóa cửa lách cách vang lên như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân đầy tăm tối này. Đêm đông miền Bắc rét căm căm, gió rít qua từng khe lá như muốn cứa vào da thịt, Mai đứng đó với bộ quần áo mỏng manh, không túi xách, không điện thoại, chỉ có nỗi đau thấu tận tâm can.
Bên trong nhà, Tùng hậm hực ngồi xuống ghế, thở hổn hển như vừa lập được một chiến công hiển hách. Gã lẩm bẩm chửi rủa: "Đồ đàn bà hư thân mất nết, tưởng có vài đồng bạc mà làm vương làm tướng à? Để xem đêm nay cô lang thang ngoài đường thì có biết điều mà bò về đây xin lỗi không." Gã tự đắc cho rằng mình đã dạy cho vợ một bài học nhớ đời về lòng phục tùng.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn của Tùng đổ chuông liên hồi, phá tan bầu không khí im lặng đầy căng thẳng. Nhìn thấy tên "Bố vợ" hiện lên trên màn hình, Tùng hơi khựng lại, rồi nheo mắt cười đầy mỉa mai: "Chắc con gái cưng vừa gọi điện khóc lóc cầu cứu chứ gì? Để xem ông già nói gì, tôi sẽ cho ông biết thế nào là cách dạy con."
Tùng thong thả nhấn nút nghe, giọng điệu vẫn giữ vẻ trịch thượng, không chút nể nang. "Alo, bố đấy à? Nếu bố gọi để xin xỏ cho con gái bố thì dẹp đi nhé. Nó vừa mới bị con đuổi ra khỏi nhà vì cái tội coi thường chồng và gia đình chồng đấy. Bố nên dạy lại con gái mình đi trước khi nó làm xấu mặt cả dòng họ."
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi một giọng nói trầm thấp, đanh thép và lạnh lùng vang lên, không hề có chút yếu thế hay van xin như Tùng tưởng tượng. "Tùng này, anh nghĩ tôi gọi điện để xin lỗi anh sao? Anh lầm rồi. Tôi gọi để thông báo cho anh biết: Tôi đã nộp đơn tố cáo hành vi bạo lực gia đình của anh lên cơ quan chức năng cùng với tất cả bằng chứng hình ảnh và video từ camera giấu kín trong phòng khách mà tôi đã yêu cầu Mai lắp từ tháng trước."
Tim Tùng bỗng hẫng một nhịp, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán, gã lắp bắp: "Bố... bố nói cái gì? Camera nào? Bố đừng có dọa con, đây là chuyện riêng của vợ chồng con." Gã không thể ngờ rằng người bố vợ vốn hiền lành, ít nói lại có thể hành động dứt khoát và sắc bén đến mức này.
Giọng ông bố vợ tiếp tục, từng lời như nhát dao cứa vào sự tự tôn của Tùng: "Chuyện riêng ư? Khi anh xuống tay đánh con gái tôi và đuổi nó ra đường trong đêm lạnh, nó đã không còn là chuyện riêng nữa rồi. Đơn tố cáo đã được gửi đi, và tôi đảm bảo với anh, với những vết thương trên mặt Mai và clip ghi lại toàn bộ sự việc, anh sẽ không chỉ bị xử phạt hành chính đâu. Sự nghiệp của anh, cái ghế trưởng phòng anh đang ngồi, hãy chuẩn bị tinh thần mà từ biệt đi."
Tùng ngã quỵ xuống ghế, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay, gã bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng lan tỏa khắp cơ thể. Gã hiểu rõ rằng trong môi trường công sở hiện tại, một vết nhơ về đạo đức và pháp luật như bạo lực gia đình sẽ là dấu chấm hết cho mọi cơ hội thăng tiến, thậm chí là bị sa thải ngay lập tức. "Bố... bố làm ơn, con chỉ lỡ tay thôi, con sẽ đón Mai về ngay..."
"Quá muộn rồi!" Tiếng ông bố vợ gầm lên trong điện thoại. "Con gái tôi không bao giờ quay lại cái nơi địa ngục đó nữa. Anh hãy giữ lấy cái tôi gia trưởng của mình mà sống cho hết phần đời còn lại trong sự ghẻ lạnh của xã hội. Đừng bao giờ tìm cách liên lạc với nó nữa." Cuộc gọi kết thúc bằng một tiếng "tút" dài vô cảm, để lại Tùng trong sự hoang mang tột độ.
Chỉ vài ngày sau đó, cơn ác mộng của Tùng chính thức bắt đầu khi cơ quan công an mời gã lên làm việc. Những bằng chứng rõ ràng từ camera đã khiến gã không thể chối cãi, hồ sơ về hành vi bạo lực gia đình bị lập, và nhanh chóng tin tức này lan truyền khắp công ty gã đang làm việc. Những ánh mắt coi thường, những lời xì xào bàn tán bủa vây lấy gã mỗi khi xuất hiện.
Đúng như lời bố vợ đã nói, sự nghiệp của Tùng tụt dốc không phanh; gã bị đình chỉ công tác để điều tra và sau đó là quyết định sa thải vì vi phạm đạo đức lối sống. Người em trai vốn trông chờ vào chiếc ô tô 600 triệu cũng quay lưng lại mỉa mai khi thấy anh mình thất thế, vì kẻ tham lam thì chẳng bao giờ biết đến hai chữ "tình thân" thật sự.
Trong khi đó, Mai đã tìm lại được sự bình yên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Cô ngồi trong căn phòng ấm áp tại nhà bố mẹ đẻ, nhìn ra cửa sổ thấy những nụ đào đang bắt đầu chớm nở, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô cầm điện thoại lên, soạn một dòng tin nhắn cuối cùng gửi cho người chồng cũ đang chìm trong vũng bùn thất bại.
“600 triệu em giữ, vì đó là giá trị của sự lao động chân chính. Còn anh… giữ lấy tính gia trưởng và sự độc đoán của mình mà làm bạn đời nhé. Chúc anh một đời 'vinh quang' với những gì anh đã chọn.” Mai nhấn nút gửi, rồi mỉm cười chặn số, chính thức đóng lại một chương đen tối để bắt đầu một cuộc đời mới rực rỡ và tự do hơn.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.