Ánh đèn đường mờ đục hắt qua cửa kính xe taxi, rọi vào khuôn mặt mệt mỏi của Nam khi anh vừa trở về từ chuyến công tác dài ngày tại nước ngoài. Tiếng bánh xe nghiến trên con đường nhựa vắng vẻ lúc nửa đêm nghe rợn người, tâm trí anh hiện tại chỉ tràn ngập hình ảnh Ly – người vợ xinh đẹp mà anh đã xa cách hơn hai tuần qua. Nam siết chặt chiếc hộp nhung trong túi áo, đó là món quà anh đặt riêng tại Paris, một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh như chính tình yêu anh dành cho cô.
Bước chân anh khẽ khàng trên hành lang chung cư cao cấp, hơi lạnh từ máy điều hòa trung tâm phả vào gáy làm Nam khẽ rùng mình. Anh không báo trước việc mình về sớm, muốn tạo cho vợ một sự bất ngờ đầy lãng mạn trong đêm tối tĩnh lặng này. Chìa khóa tra vào ổ, tiếng "tạch" khẽ vang lên khiến tim anh đập nhanh hơn một nhịp, một sự hồi hộp kỳ lạ xâm chiếm lấy lồng ngực mà anh cứ ngỡ chỉ có ở những chàng trai mới yêu lần đầu.
Căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có mùi hương nước hoa nồng nàn của Ly phảng phất trong không gian, thứ mùi hương mà Nam vốn dĩ rất say mê. Anh rón rén tiến về phía phòng ngủ, cánh cửa khép hờ để lộ một vệt sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ màu hồng nhạt tỏa ra. Ly đang nằm đó, tấm lưng trần mảnh dẻ lấp ló dưới lớp chăn lụa mỏng manh, trông cô như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ giữa đêm đen tĩnh mịch.
Nam không kiềm chế được cảm xúc bùng nổ sau chuỗi ngày xa cách, anh nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác và lao đến bên giường. Anh đẩy vợ nằm xuống, đôi bàn tay cuồng nhiệt mơn trớn trên làn da mịn màng, hơi thở anh dồn dập và nóng hổi phả vào cổ cô. Ly giật mình tỉnh giấc, đôi mắt cô mở to đầy ngỡ ngàng, nhưng rồi nhanh chóng vòng tay ôm lấy cổ chồng, đáp lại bằng một sự nồng nhiệt đến lạ thường.
"Anh về sớm hơn dự định sao? Sao không bảo em một tiếng?" Ly thầm thì, giọng cô khàn đục và có chút gì đó run rẩy, một sự run rẩy mà Nam cho rằng đó là do hưng phấn tột độ.
Anh không trả lời, chỉ vùi đầu vào hõm cổ cô, tận hưởng vị ngọt ngào của người phụ nữ mình hằng mong nhớ. Căn phòng bắt đầu nóng lên, nhịp tim của cả hai hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc tình ái đầy mê hoặc giữa không gian kín đáo.
Khi khoảnh khắc thân mật đạt đến đỉnh điểm, khi mọi giác quan của Nam đều tập trung vào cảm xúc thăng hoa, một âm thanh lạ bỗng vang lên từ phía góc phòng. Tiếng "kẹt" khẽ khàng của bản lề gỗ cũ kỹ khiến Nam khựng lại, đôi mắt anh vô tình liếc về phía chiếc tủ quần áo âm tường đồ sộ. Cánh cửa tủ từ từ hé mở, một bóng đen thò đầu ra ngoài, ánh mắt sắc lẹm của kẻ lạ mặt chạm thẳng vào ánh mắt đang kinh hoàng của Nam.
Thời gian như ngừng trôi, không gian đông cứng lại trong một sự im lặng chết chóc và ghê tởm tột cùng. Nam cảm thấy máu trong người mình như đóng băng, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến anh trở thành một bức tượng chết đứng ngay trên giường. Kẻ lạ mặt kia có gương mặt gầy gò, đôi mắt trũng sâu đầy vẻ hoảng loạn nhưng cũng không kém phần thách thức, hắn đang nhìn Nam như nhìn một kẻ thừa thãi trong chính căn phòng của mình.
"Cái gì thế này... Ly... đây là cái gì?" Nam lắp bắp, giọng anh lạc hẳn đi, đôi bàn tay vừa nãy còn tràn đầy khao khát giờ đây run rẩy kịch liệt. Ly mặt cắt không còn một giọt máu, cô vội vã kéo tấm chăn che thân, ngồi bật dậy với ánh mắt đầy tội lỗi và kinh hãi. Cô không dám nhìn thẳng vào chồng, chỉ biết cúi đầu im lặng trong khi kẻ trốn trong tủ kia bắt đầu lóp ngóp bò ra ngoài với bộ dạng lếch thếch, thảm hại.
*
Kẻ lạ mặt ấy không hề sợ hãi như Nam tưởng, hắn chỉnh lại cổ áo sơ mi nhăn nhúm rồi nở một nụ cười mỉa mai đến gai người. "Chào anh chủ nhà, chuyến công tác chắc là vất vả lắm nhỉ? Tôi không ngờ anh lại về sớm thế này, thật làm khó cho chúng tôi quá." Lời nói của hắn chứa đựng sự châm biếm sâu cay, giống như một gáo nước bẩn tạt thẳng vào mặt Nam, khiến lòng tự trọng của anh hoàn toàn sụp đổ.
Nam bật dậy khỏi giường, khuôn mặt anh đỏ gay vì phẫn nộ, anh lao đến túm lấy cổ áo kẻ kia nhưng hắn nhanh chóng né được. "Mày là thằng nào? Tại sao mày lại ở trong tủ quần áo nhà tao?" Nam gầm lên, tiếng hét của anh xé toạc màn đêm yên tĩnh của khu chung cư sang trọng. Ly lúc này mới bật khóc nức nở, tiếng khóc của cô nghe sao mà giả tạo và đầy sự hèn nhát trong tai Nam vào lúc này.
"Ô kìa, anh Nam, đừng nóng nảy thế chứ, chúng ta đều là những người văn minh cả mà." Kẻ lạ mặt vừa nói vừa thong thả rót một ly nước trên bàn trang điểm của Ly như thể hắn mới chính là chủ nhân thực sự của nơi này. "Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là vợ anh cô ấy cảm thấy cô đơn khi anh cứ mải mê với những bản hợp đồng triệu đô ở tận đằng kia. Tôi chỉ là người lấp đầy khoảng trống lúc anh vắng nhà thôi, có gì to tát đâu?"
Sự mỉa mai của kẻ ngoại tình khiến Nam cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung, anh quay sang nhìn Ly bằng ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ tột độ. "Lấp đầy khoảng trống sao? Ly, cô giỏi lắm, cô dùng tiền tôi kiếm được để bao nuôi trai trẻ, rồi còn cho hắn trốn ngay trong phòng ngủ của chúng ta?" Ly chỉ biết lắc đầu trong nước mắt: "Anh... anh nghe em giải thích... không phải như anh nghĩ đâu..."
"Không phải như tôi nghĩ? Thế tôi phải nghĩ thế nào đây? Nghĩ rằng hắn là thợ sửa tủ quần áo tăng ca lúc nửa đêm chắc?" Nam cười gằn, nụ cười chứa chan sự cay đắng và đau đớn đến xé lòng. Anh nhìn quanh căn phòng, nơi vốn dĩ là tổ ấm bình yên của mình, giờ đây mọi thứ đều nhuốm màu phản bội dơ bẩn. Từng món đồ trang trí, từng tấm ảnh cưới trên tường như đang cười nhạo sự ngu ngốc và tin tưởng mù quáng của anh suốt bao năm qua.
Kẻ lạ mặt lại bồi thêm một nhát dao chí mạng vào vết thương đang rỉ máu của Nam bằng giọng điệu châm chọc: "Anh nên cảm ơn tôi mới đúng, nếu không có tôi chăm sóc vợ anh suốt hai tuần qua, chắc cô ấy đã trầm cảm vì nhớ chồng rồi. Anh xem, Ly của anh khi ở bên tôi rạng rỡ và nồng nhiệt hơn hẳn lúc ở bên một gã chồng khô khan chỉ biết đến công việc như anh đấy."
*
Nam không kiềm chế được nữa, anh lao vào đấm thẳng vào mặt kẻ kia một cú trời giáng, khiến hắn ngã nhào xuống sàn nhà. Sự xung đột bùng nổ mạnh mẽ, tiếng đổ vỡ của đồ đạc quyện lẫn với tiếng gào thét của Ly tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng. Nam như một con thú bị thương, anh trút hết mọi nỗi đau đớn, nhục nhã vào những nắm đấm, trong khi kẻ kia chỉ biết ôm đầu chống đỡ và không ngừng tuôn ra những lời nhục mạ.
"Đồ hèn! Mày chỉ dám trốn trong tủ như một con chuột cống sao?" Nam rít lên qua kẽ răng, mồ hôi và nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hằn học. Anh nhận ra rằng sự phản bội này không chỉ là một lỗi lầm nhất thời, mà là một sự sỉ nhục có hệ thống nhắm vào danh dự của anh. Mỗi lời mỉa mai của kẻ kia như một bằng chứng đanh thép cho việc anh đã thất bại thảm hại trong việc giữ lửa cho cuộc hôn nhân của mình.
Ly lao vào can ngăn, cô ôm lấy cánh tay Nam, khẩn thiết cầu xin: "Nam, em xin anh, đừng đánh anh ấy nữa! Là lỗi của em, tất cả là tại em!" Hành động che chở cho kẻ nhân tình của vợ khiến Nam hoàn toàn sụp đổ, anh đẩy mạnh cô ra xa như thể cô là một thứ dịch bệnh kinh tởm. "Cô bảo vệ hắn sao? Ngay trước mặt chồng mình, cô lại đi bảo vệ cái thằng trốn trong tủ quần áo này? Cô có còn chút liêm sỉ nào không?"
"Liêm sỉ sao? Anh nói về liêm sỉ khi cả năm trời anh chỉ ở nhà chưa đầy một tháng?" Ly đột nhiên gào lên, sự tội lỗi biến thành sự phản kháng mù quáng. "Anh cho em tiền, cho em nhà lầu xe hơi, nhưng anh có bao giờ hỏi em cần gì không? Em cần một người đàn ông bằng da bằng thịt ở bên cạnh, chứ không phải một cái thẻ tín dụng biết đi!" Lời đối đáp đầy kịch tính của cô khiến Nam sững người, một sự thật đau lòng bị phơi bày giữa đống đổ nát của tình cảm.
Nam cười dài, một điệu cười đầy đau đớn và mỉa mai dành cho chính bản thân mình và cả người vợ đang đứng trước mặt. "Hóa ra là vậy, lỗi là tại tôi giàu có quá, lỗi là tại tôi làm việc quá chăm chỉ để cô có cuộc sống như bà hoàng sao? Thế thì cô nên ly hôn với tôi rồi đi tìm một gã nghèo kiết xác nhưng rảnh rỗi mà yêu, chứ không phải vừa hưởng thụ tiền của tôi vừa lén lút đưa trai về nhà thế này."
Kẻ lạ mặt lóp ngóp đứng dậy, quẹt dòng máu rỉ ra từ khóe miệng, ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ thách thức tàn nhẫn. "Anh thấy đấy, cô ấy đã nói rồi, anh chỉ là một cái ví tiền không hơn không kém. Đừng cố tỏ ra mình là nạn nhân nữa, trong cuộc chơi này, anh chính là kẻ thua cuộc trắng tay rồi." Hắn thản nhiên nhặt chiếc áo sơ mi dưới sàn, khoác lên người với một vẻ ung dung đáng ghét đến cùng cực.
Nam lùi lại một bước, anh nhìn hai con người kia bằng ánh mắt xa lạ như chưa từng quen biết, sự phẫn nộ trong anh dần nhường chỗ cho một sự lạnh lùng đáng sợ. Anh nhận ra rằng việc tranh cãi hay đánh đập lúc này chỉ làm hạ thấp giá trị của bản thân mình hơn mà thôi. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của một lời tuyên án không thể đảo ngược.
"Cút đi!" Nam chỉ tay ra phía cửa, giọng anh trầm xuống nhưng uy lực. "Cả hai người, hãy mang theo tất cả những thứ dơ bẩn của các người và cút khỏi căn nhà này ngay lập tức. Đừng để tôi phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn để tống khứ loại rác rưởi này ra khỏi đời mình." Anh không còn gọi Ly là vợ, không còn chút hơi ấm nào trong ánh mắt dành cho cô, mọi thứ đã thực sự kết thúc tại đây.
Ly bàng hoàng trước sự dứt khoát của chồng, cô định lên tiếng van xin nhưng cái nhìn sắc lẹm của Nam đã chặn đứng mọi lời định nói. Kẻ lạ mặt kia nhún vai, hắn kéo tay Ly định bước đi, không quên để lại một câu mỉa mai cuối cùng: "Đi thôi em yêu, để 'ngài tỷ phú' ở lại đây mà ôm lấy đống hợp đồng của mình. Chúng ta sẽ tìm một nơi khác ấm áp hơn cái tủ quần áo chật chội này."
Khi cánh cửa căn hộ khép lại với một tiếng "rầm" khô khốc, Nam quỵ xuống sàn nhà, sự mạnh mẽ giả tạo hoàn toàn tan biến. Anh nhìn chiếc hộp nhung chứa sợi dây chuyền kim cương nằm lăn lóc trên thảm, món quà anh đã nâng niu suốt chặng đường dài giờ đây trở nên vô giá trị và nực cười. Nước mắt anh cuối cùng cũng rơi, không phải vì tiếc nuối một người đàn bà phản bội, mà vì xót xa cho những năm tháng thanh xuân mình đã đánh đổi cho một ảo ảnh hạnh phúc.
Đêm đó, Nam không ngủ, anh ngồi lặng lẽ giữa phòng khách tối om, để mặc cho nỗi đau gặm nhấm tâm hồn mình từng chút một. Anh nhớ lại từng kỷ niệm, từng lời hứa hẹn ngọt ngào của Ly, tất cả giờ đây hiện về như những thước phim kinh dị đầy sự giả dối. Anh tự hỏi mình đã sai ở đâu, hay bản chất con người vốn dĩ dễ dàng thay lòng đổi dạ khi đối mặt với sự cô đơn và cám dỗ vật chất?
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, Nam đứng dậy với một tâm thế hoàn toàn khác, anh không còn là người đàn ông đau khổ của đêm qua. Anh gọi điện cho luật sư, yêu cầu làm thủ tục ly hôn đơn phương và đóng băng toàn bộ tài khoản chung mà Ly đang sử dụng. Anh cũng thuê một đội dọn vệ sinh chuyên nghiệp đến để vứt bỏ toàn bộ đồ đạc trong phòng ngủ, anh muốn xóa sạch mọi dấu vết của sự phản bội khỏi cuộc đời mình.
Trong những ngày tiếp theo, Ly liên tục tìm cách liên lạc với Nam, từ van xin đến đe dọa, nhưng anh đều giữ thái độ im lặng tàn nhẫn. Cô ta nhận ra rằng khi không còn sự hỗ trợ tài chính của Nam, gã nhân tình kia cũng nhanh chóng biến mất như một bóng ma, để lại cô ta với đống nợ nần và sự ghẻ lạnh của xã hội. Sự thật về "người đàn ông lấp đầy khoảng trống" hóa ra cũng chỉ là một kẻ đào mỏ không hơn không kém, hắn chỉ yêu tiền của cô ta chứ chưa bao giờ yêu con người cô ta.
Nam vùi đầu vào công việc, nhưng lần này anh không còn làm việc một cách mù quáng để kiếm tiền nữa, anh làm để khẳng định giá trị và tìm lại bản ngã của mình. Anh bắt đầu tham gia các hoạt động thiện nguyện, đi du lịch đến những vùng đất mới và gặp gỡ những con người chân thành hơn. Anh nhận ra rằng thế giới này còn rất nhiều điều tươi đẹp, và một người phụ nữ phản bội không đáng để anh phải dừng lại hành trình tìm kiếm hạnh phúc đích thực.
Một năm sau, Nam tình cờ gặp lại Ly tại một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô, trông cô ta tiều tụy và già nua hơn rất nhiều so với trước đây. Ly tiến lại gần, đôi mắt u sầu nhìn anh với sự hối hận muộn màng: "Nam, em xin lỗi... giá như ngày đó em không ngu ngốc như vậy." Nam nhìn cô ta, không còn sự khinh bỉ, chỉ còn một sự bình thản đến lạ kỳ: "Mọi chuyện đã qua rồi, cảm ơn cô đã cho tôi biết vị trí thực sự của mình trong trái tim cô vào đêm đó."
"Anh có thể tha thứ cho em không?" Ly khẩn cầu, đôi bàn tay run rẩy định chạm vào tay anh. Nam khẽ lùi lại, anh mỉm cười nhẹ nhàng: "Tôi đã tha thứ cho bản thân mình vì đã yêu cô sai cách, còn việc tha thứ cho cô, có lẽ không còn cần thiết nữa vì chúng ta đã là hai người lạ từng quen rồi." Anh đứng dậy, thanh toán tiền nước và bước ra khỏi quán, để lại Ly ngồi đó với những giọt nước mắt muộn màng và nỗi cô đơn thực sự mà cô ta hằng sợ hãi.
Nam bước đi trên con phố lộng gió, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một sự tự do thực sự sau cơn giông bão của lòng người. Anh biết rằng phía trước sẽ có một người phụ nữ thực sự xứng đáng với tình yêu và sự trân trọng của anh, một người sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trốn trong tủ quần áo của họ. Kết thúc có hậu không phải là sự quay lại để hàn gắn một mảnh gương vỡ, mà là sự dũng cảm vứt bỏ những mảnh vỡ đó để tìm kiếm một tấm gương mới vẹn nguyên và sáng rõ hơn.
Sự kiện người đàn ông thò đầu ra khỏi tủ quần áo năm xưa giờ đây chỉ còn là một bài học đắt giá trong cuốn nhật ký cuộc đời của Nam. Anh đã mạnh mẽ hơn, tỉnh táo hơn và biết trân trọng những giá trị cốt lõi của tình yêu hơn bao giờ hết. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, rực rỡ và đầy hy vọng, và Nam đang tận hưởng từng khoảnh khắc của nó với một trái tim tràn đầy niềm tin vào ngày mai tươi sáng.
Trong một buổi chiều hoàng hôn rực đỏ trên bãi biển, Nam nắm tay một cô gái dịu dàng – người luôn đứng bên cạnh ủng hộ anh trong suốt thời gian qua. Họ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng, cảm nhận sự yên bình đích thực của tình yêu chân thành. Anh thầm cảm ơn quá khứ đã tôi luyện nên con người anh hôm nay, một người đàn ông biết buông bỏ để nắm giữ hạnh phúc bền lâu nhất.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh Nam mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười không còn vướng bận những mỉa mai hay đau đớn, đó là nụ cười của một người đã chiến thắng chính mình và định mệnh. Hạnh phúc cuối cùng đã gõ cửa trái tim anh, và lần này, anh sẽ không để nó vuột mất thêm một lần nào nữa. Mọi nỗi đau rồi sẽ qua đi, chỉ có tình yêu chân chính và lòng tự trọng mới là thứ tồn tại vĩnh cửu theo thời gian.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.