Min menu

Pages

Ngày trở về, tôi không ngờ khoảnh khắc thân mật với vợ lại trở thành cơn ác mộng. Cánh tủ mở ra đúng thời điểm không ai ngờ tới. Cảnh tượng bên trong khiến tôi đứng hình như tượng đá.

Ánh đèn trần trong căn hộ cao cấp tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, dìu dịu nhưng lại mang theo một cảm giác ngột nạt khó tả ngay khi Lâm bước chân qua cánh cửa gỗ lim nặng nề. Anh ném chiếc vali da sang một bên, hơi thở còn vương mùi khói bụi của những chuyến bay dài và sự mệt mỏi của một tuần công tác triền miên tại các tỉnh miền Trung. Trong bóng tối lờ mờ, anh thấy dáng hình mảnh mai của Thư – vợ anh – đang ngồi bên cửa sổ, chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh rũ xuống như một cánh hoa héo rũ giữa đêm trường.

“Về rồi đấy à? Tưởng anh định định cư luôn ở đó để khỏi phải nhìn thấy bản mặt chán ngắt này của tôi chứ?” Thư lên tiếng, giọng cô không hề có chút vui mừng của sự đoàn tụ, mà chỉ rặt một vẻ mỉa mai, châm biếm đến lạnh người. Cô không thèm quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào khoảng không vô định ngoài ban công, nơi ánh đèn đường thành phố đang nhảy múa một cách điên cuồng và vô nghĩa.

Lâm khựng lại, cảm giác tội lỗi pha lẫn chút bực dọc dâng lên trong lòng, anh tiến lại gần, đặt đôi tay thô ráp lên vai vợ nhưng ngay lập tức bị cô gạt ra một cách tuyệt tình. “Đừng chạm vào tôi bằng đôi bàn tay vừa mới ký tá những bản hợp đồng hôi hám mùi tiền ấy, nó khiến tôi thấy buồn nôn vì sự giả tạo của anh.” Thư đứng dậy, điệu bộ thong dong nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như một lưỡi dao vừa được mài bóng qua những năm tháng hôn nhân nguội lạnh.

“Thư, anh vừa đi làm về, không phải đi chơi, em có thể bớt cái giọng điệu cay nghiệt đó đi một chút không?” Lâm gằn giọng, sự kiên nhẫn cuối cùng của anh dường như đang bị mài mòn bởi thái độ bất cần của vợ. Anh nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vẫn ngăn nắp, sang trọng đến hoàn hảo, nhưng anh luôn cảm thấy có một luồng không khí lạ lùng, như thể có ai đó vừa mới rời đi ngay trước khi anh bước vào.

Thư bật cười, một điệu cười thanh tao nhưng chứa đựng sự khinh miệt tột cùng dành cho người đàn ông trước mặt mình. “Làm việc hay làm gì thì chỉ có trời biết, đất biết và cái ví của anh biết thôi, tôi đâu có quyền thẩm vấn một vị giám đốc bận rộn như anh?” Cô tiến lại gần tủ quần áo lớn kê sát tường, tay khẽ vuốt ve cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, một hành động vô thức nhưng khiến Lâm cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu.

Cơn giận dữ và khao khát khẳng định chủ quyền trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Lâm, anh bước tới, thô bạo xoay người Thư lại và đẩy cô ngã xuống chiếc giường nệm êm ái. “Nếu em muốn đóng vai một người vợ bị bỏ rơi, thì để anh nhắc cho em nhớ nghĩa vụ của một người vợ là gì!” Anh đè nghiến lấy cô, hơi thở nồng nặc sự chiếm hữu, bỏ qua mọi sự phản kháng yếu ớt và những lời rủa sả cay độc đang tuôn ra từ đôi môi đỏ mọng của Thư.

Khi khoảnh khắc thân mật giữa hai người đạt đến đỉnh điểm của sự nồng nhiệt và điên cuồng, khi mọi giác quan của Lâm dường như đều tê liệt trong cơn đê mê giả tạo, thì một âm thanh nhỏ vang lên. 




Tiếng “cạch” khô khốc của bản lề tủ quần áo bị lỗi thời gian đã khiến cả không gian như đông cứng lại trong một phần nghìn giây. Cánh cửa tủ gỗ nặng nề từ từ hé mở ra một khoảng nhỏ, rồi cứ thế trượt dài theo quán tính, phơi bày một bí mật đen tối bên trong.


Lâm đột ngột dừng mọi cử động, hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng, đôi mắt trợn trừng nhìn vào bóng tối sâu thẳm phía sau những lớp quần áo hàng hiệu của vợ. Một cái đầu người lạ hoắc, tóc tai bù xù và đôi mắt láo liên đầy sợ hãi, từ từ thò ra khỏi khe tủ, đối diện trực diện với Lâm trong một tư thế không thể thảm hại hơn. Đó là một người đàn ông lạ mặt, trẻ tuổi, khuôn mặt tái dại đi vì thiếu oxy và kinh hoàng trước sự hiện diện bất thình lình của chủ nhân ngôi nhà.


Thời gian như ngừng trôi, Lâm biến thành một bức tượng đá chết đứng trên giường, mọi cảm xúc từ hưng phấn chuyển sang kinh hãi, rồi ngay lập tức biến thành một cơn thịnh nộ hủy diệt. Anh bật dậy như một chiếc lò xo bị nén quá mức, tay vớ lấy chiếc đèn ngủ bằng đồng trên bàn cạnh giường, sẵn sàng đập nát cái đầu đang thò ra kia. “Mày là thằng nào? Tại sao mày lại ở trong tủ áo của vợ tao?” Lâm gầm lên, giọng nói lạc đi vì sự nhục nhã tột độ.


Người đàn ông lạ mặt kia loạng choạng bước ra khỏi tủ, tay chân run rẩy như cầy sấy, bộ quần áo xộc xệch và hơi thở dồn dập tố cáo tất cả sự gian dối đang diễn ra. Thư lúc này cũng đã ngồi dậy, cô không hề tỏ ra sợ hãi hay hối lỗi, mà trái lại, cô khoanh tay trước ngực, nhìn chồng bằng một ánh mắt đầy sự mỉa mai đến tàn nhẫn. “Thấy chưa Lâm? Bí mật nào rồi cũng có lúc phải lộ diện, chỉ là tôi không ngờ cái 'tủ' của mình lại kém bền đến thế.”


“Cô còn dám nói thế sao? Cô dẫn trai về nhà ngay khi tôi vừa đi vắng, cô coi tôi là cái gì hả?” Lâm quát lớn, tay anh run bần bật, chiếc đèn đồng suýt chút nữa đã giáng xuống đầu gã trai kia nếu Thư không bước tới chắn ngang. “Anh bình tĩnh lại đi, đừng làm bẩn đôi bàn tay quý giá của mình vì một kẻ mà anh gọi là 'trai'. Anh nên hỏi xem, tại sao anh ta lại phải trốn vào đó khi anh đột ngột trở về sớm hơn dự kiến chứ?”

*

Gã đàn ông kia, vốn dĩ là một thợ sửa điện được Thư thuê về từ chiều, nhưng những gì diễn ra giữa họ rõ ràng không chỉ dừng lại ở việc đấu nối dây cáp. Hắn ta lắp bắp: “Tôi... tôi xin lỗi chủ nhà, tôi chỉ... tôi chỉ định trốn cho qua chuyện thôi.” Lâm cười gằn, một điệu cười chứa chan sự cay đắng: “Trốn cho qua chuyện? Trên giường của tôi, với vợ của tôi, và mày gọi đó là trốn cho qua chuyện à?”


Sự xung đột bùng nổ lên cao trào khi Lâm lao vào túm cổ áo gã lạ mặt, định tống hắn ra khỏi ban công nhưng Thư đã kịp thời can thiệp bằng một giọng nói lạnh lùng như băng giá. “Dừng lại đi Lâm! Anh định giết người ngay trong đêm tân hôn muộn màng của chúng ta sao? Anh có quyền gì mà phán xét tôi khi chính anh cũng chẳng trong sạch gì ngoài kia?” Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào điểm yếu của Lâm, khiến anh khựng lại trong giây lát.


Hai người đàn ông đứng đối diện nhau, một kẻ mang danh chủ nhà đầy quyền uy nhưng bị cắm sừng, một kẻ là kẻ trộm tình hèn nhát đang tìm đường thoát thân. Thư đứng giữa, cô như một vị thẩm phán đang tận hưởng sự sụp đổ của những giá trị đạo đức giả dối mà cô đã phải chịu đựng suốt bao năm qua. “Anh ta chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời cho sự cô đơn mà anh đã ban phát cho tôi thôi Lâm ạ, đừng làm quá lên như thế.”


Lâm buông cổ áo gã trai kia ra, đẩy hắn một cú thật mạnh khiến hắn ngã nhào ra phía cửa phòng, rồi quay sang nhìn Thư với ánh mắt rực lửa hận thù. “Cô nói cô cô đơn? Cô sống trong nhung lụa, tiền tiêu không thiếu một xu, cô còn muốn cái gì nữa? Sự phản bội này là không thể tha thứ, tôi sẽ đuổi cổ cô ra khỏi đây với hai bàn tay trắng!” Sự mỉa mai của Lâm lúc này đã biến thành một lời tuyên chiến thực sự.

*

Thư không hề nao núng, cô tiến lại gần Lâm, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi nước hoa lạ lẫm vẫn còn vương trên vai áo cô. “Hai bàn tay trắng? Anh quên mất ai là người đã đứng sau những bản hợp đồng đầu tiên của anh rồi sao? Anh quên mất bố tôi đã giúp anh thoát khỏi hố sâu nợ nần thế nào rồi sao? Anh có thể đuổi tôi, nhưng danh dự của anh, cái ghế giám đốc của anh, cũng sẽ theo tôi mà biến mất đấy.”


Gã đàn ông lạ mặt nhân lúc hai vợ chồng đang mâu thuẫn đỉnh điểm đã lẻn ra ngoài, chạy biến xuống cầu thang bộ như một bóng ma tan biến vào bóng tối. Lâm không còn tâm trí đâu mà đuổi theo kẻ hèn hạ đó nữa, vì kẻ thù thực sự, nỗi đau thực sự đang đứng ngay trước mặt anh, xinh đẹp và tàn nhẫn vô cùng. Cuộc đấu khẩu giữa họ kéo dài suốt đêm, với những lời lẽ châm biếm sâu cay, lột trần mọi góc khuất của một cuộc hôn nhân chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch.


Lâm nhận ra rằng, sự phản bội của Thư không chỉ là một hành động b bột phát, mà là kết quả của sự bỏ rơi lặng lẽ từ phía anh trong suốt nhiều năm qua. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh chấp nhận sự sỉ nhục này, đặc biệt là khi bí mật ấy lộ diện trong khoảnh khắc riêng tư nhất của họ. “Cô đã chuẩn bị tất cả những điều này để trả thù tôi đúng không? Cánh tủ đó, gã đàn ông đó, tất cả là để tôi phải nhìn thấy và nhục nhã đúng không?”


Thư nhìn chồng, ánh mắt cô đột nhiên chùng xuống, sự kiêu ngạo biến mất thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm khôn tả. “Tôi không rảnh để dàn dựng một vở kịch rẻ tiền như thế Lâm ạ. Tôi chỉ là muốn tìm lại chút cảm giác được trân trọng, dù là từ một kẻ qua đường không tên không tuổi.” Lời thú nhận này của cô khiến Lâm sững sờ, cơn giận trong anh dường như bị dội một gáo nước lạnh, để lộ ra một khoảng trống mênh mông của sự mất mát.


Những giờ tiếp theo là khoảng lặng đáng sợ bao trùm lấy căn hộ cao cấp, nơi mà chỉ vài tiếng trước còn vang lên những lời mỉa mai châm biếm sắc lẹm. Lâm ngồi gục xuống ghế sofa, tay ôm lấy đầu, cố gắng xâu chuỗi lại mọi việc trong khi Thư lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ của chiếc đèn ngủ bị văng ra lúc nãy. Sự hiện diện của "người đàn ông lạ" trong tủ áo đã vô tình trở thành một chiếc gương phản chiếu sự đổ vỡ không thể cứu vãn của họ.


Tuy nhiên, thay vì những hành động bạo lực hay đơn ly hôn tức thời, Lâm bắt đầu nói về những ngày đầu họ gặp nhau, về những lời hứa hẹn mà anh đã đánh mất dọc đường đời. “Có lẽ anh đã sai khi coi em là một phần tài sản cố định trong ngôi nhà này, Thư ạ.” Giọng Lâm trầm xuống, không còn sự gầm thét, chỉ còn lại sự hối lỗi muộn màng chân thành nhất. Thư dừng tay, đôi vai gầy của cô khẽ rung lên, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng trào ra.


Sự kịch tính của đêm hôm đó không kết thúc bằng một vụ án mạng hay một sự đổ vỡ tan tành, mà lại mở ra một lối thoát đầy bất ngờ cho cả hai. Sau những lời mỉa mai cay độc, họ bắt đầu học cách lắng nghe những tiếng gào thét bên trong tâm hồn đối phương, điều mà họ đã bỏ quên suốt một thập kỷ. Bí mật kinh hoàng trong tủ áo hóa ra lại là "cú hích" tàn nhẫn để họ phải đối mặt với sự thật trần trụi nhất của cuộc đời mình.


Thư bước tới ngồi cạnh Lâm, cô không cầu xin sự tha thứ, nhưng cô chia sẻ về những góc khuất tâm lý, về những lần cô định rời đi nhưng lại không đủ dũng cảm. “Em đã sai khi chọn cách này để lấp đầy khoảng trống, nhưng em cũng đã quá mệt mỏi khi phải đóng vai người vợ hoàn hảo trong một gia đình rỗng tuếch.” Lâm nắm lấy bàn tay lạnh giá của vợ, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không thấy sự chiếm hữu, mà thấy một sự thấu cảm sâu sắc.


Sáng hôm sau, khi ánh nắng thực sự của ngày mới chiếu qua ban công, căn phòng khách vẫn còn bừa bộn nhưng không khí đã bớt ngột ngạt hơn rất nhiều. Lâm quyết định xin nghỉ phép một tháng để cùng Thư đi du lịch, một chuyến đi không phải để bù đắp bằng tiền bạc, mà để tìm lại những mảnh ghép linh hồn đã mất. Họ hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn rất gian truân và vết sẹo từ gã đàn ông trong tủ áo sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn.


Kết thúc câu chuyện, họ không quay lại với nhau một cách khiên cưỡng, nhưng họ đã chọn cách cùng nhau sửa chữa "cánh cửa tủ" của cuộc đời mình. Lâm đã thay đổi hoàn toàn quan niệm về sự thành đạt, còn Thư tìm thấy sự tự tin và lòng tự trọng mà cô đã đánh mất trong sự cô đơn. Sự kịch tính của bí mật đen tối ấy cuối cùng lại dẫn lối đến một kết thúc có hậu theo cách bình dị và chân thực nhất: sự bao dung và cơ hội làm lại từ đầu.


Lâm đứng dậy mở toang các cánh cửa sổ, để gió mát tràn vào căn nhà, xua đi mùi hương cũ và sự ám ảnh của đêm qua. Anh nhìn Thư mỉm cười, một nụ cười không còn sự mỉa mai hay châm biếm, mà là sự chấp nhận và hy vọng vào một khởi đầu mới. Đôi khi, phải đến lúc tận cùng của sự kinh hãi và nhục nhã, con người ta mới thực sự tỉnh ngộ để trân trọng những gì quý giá nhất ngay bên cạnh mình.


Cuộc sống của họ từ đó trở nên nhẹ nhàng hơn, những lời thoại mỉa mai được thay thế bằng sự chia sẻ và cảm thông chân thành từ tận đáy lòng. Câu chuyện về gã đàn ông lạ trong tủ áo trở thành một ký ức nhắc nhở họ về giới hạn của sự chịu đựng và giá trị của sự trung thực trong tình yêu. Và cứ thế, họ cùng nhau bước tiếp, chậm rãi nhưng vững chắc, xây dựng lại một tổ ấm từ những mảnh vỡ của niềm tin đã từng bị chà đạp tàn nhẫn.


Mỗi khi đi ngang qua chiếc tủ gỗ cũ, Lâm không còn cảm thấy kinh hãi, anh chỉ khẽ mỉm cười tự nhủ rằng đôi khi những bí mật bị phơi bày lại chính là sự cứu rỗi duy nhất cho những tâm hồn đang lạc lối. Hạnh phúc có hậu không phải là không bao giờ vấp ngã, mà là sau mỗi cú ngã đau đớn, chúng ta vẫn đủ can đảm để nắm tay nhau đứng dậy và bước tiếp. Căn hộ cao cấp giờ đây thực sự ấm áp hơi người, không còn là cái lồng vàng chứa đựng những tiếng cười nhạt nhẽo và những lời châm biếm đắng cay.


Bí mật lộ diện đã biến một bức tượng chết đứng thành một người đàn ông biết yêu thương, và biến một người vợ cay nghiệt thành một người phụ nữ tràn đầy hy vọng. Đó chính là điều kỳ diệu của sự thấu hiểu nảy sinh từ đống đổ nát của sự phản bội và đau thương tột cùng. Kết thúc này, dù không lung linh như cổ tích, nhưng lại đẹp một cách trần trụi và đáng trân trọng vô cùng giữa cuộc đời thực tế đầy rẫy những cam go. 


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.