Min menu

Pages

Giáng sinh năm ấy, chồng tôi tay trong tay cùng bồ và con riêng vi vu Châu Âu. Còn tôi nằm viện, con không tiền đóng học. Mẹ chồng từ quê lên, chứng kiến tất cả… và quyết định làm một việc không ai ngờ tới.

 Ánh đèn huỳnh quang trong căn phòng bệnh của bệnh viện công tuyến cuối tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo, hắt lên khuôn mặt hốc hác của Lan. Tiếng máy đo nhịp tim kêu lên từng nhịp đều đặn nhưng vô hồn, giống như nhịp sống đang mòn mỏi đi của người phụ nữ ngồi trên giường bệnh. Cô khẽ ho một tiếng, cơn đau từ phổi ran lên khiến bả vai rung bần bật, nhưng đôi bàn tay vẫn run rẩy siết chặt lấy chiếc điện thoại đang hiện lên những tấm hình rực rỡ từ phương trời xa.

Trên màn hình, Hùng – chồng cô – đang rạng rỡ nở nụ cười dưới tháp Eiffel phủ đầy tuyết trắng, tay ôm eo một người phụ nữ trẻ trung diện chiếc áo khoác lông thú đắt tiền. Bên cạnh họ, một đứa bé trai khoảng bốn tuổi, mặc đồ hiệu từ đầu đến chân, đang cầm trên tay quả cầu tuyết lấp lánh, trông họ giống như một gia đình kiểu mẫu đang hưởng thụ kỳ nghỉ Giáng sinh xa hoa. Trong khi đó, Lan vừa nhận được tin nhắn từ giáo viên chủ nhiệm của con gái: "Chị ơi, tiền học phí và tiền bảo hiểm của cháu Linh đã quá hạn một tháng rồi, chị xem thu xếp gửi sớm cho nhà trường nhé".

Nước mắt mặn chát rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi gương mặt người chồng mà cô đã dành cả thanh xuân để cùng gây dựng sự nghiệp. Cô nhớ lại ba ngày trước, khi cô ngã gục ngay tại bếp vì cơn sốt kéo dài, Hùng chỉ lạnh lùng bước qua người cô để chỉnh lại chiếc cà vạt lụa trước gương. Anh ta nói: "Đừng có giả vờ bệnh tật để giữ chân tôi, đây là chuyến đi bàn chuyện làm ăn quan trọng, cô ở nhà tự lo được thì lo, không lo được thì gọi mẹ ở quê lên".

Bà mẹ ở quê mà anh ta nhắc đến chính là bà Xuân, người phụ nữ tần tảo cả đời ở vùng quê nghèo, luôn tự hào về đứa con trai thành đạt trên thành phố. Khi bà Xuân vừa bước chân vào phòng bệnh với cái làn nhựa đựng ít hoa quả quê, bà đứng sững lại trước cảnh tượng đứa con dâu đang gầy mòn như lá mùa thu. Bà nhìn thấy những giọt nước mắt của Lan, nhìn thấy chiếc điện thoại vẫn đang mở trang cá nhân của con trai mình, nơi anh ta đang tung tẩy tiêu tiền giữa kinh đô ánh sáng.

"Mẹ... mẹ lên lúc nào đấy?" Lan vội vã quẹt nước mắt, cố gượng dậy nhưng bị bà Xuân tiến tới nhấn vai ngồi xuống. 



Đôi mắt bà Xuân đỏ hoe, bà nhìn con dâu rồi nhìn vào tấm hình trên điện thoại, đôi bàn tay gầy guộc của bà run lên vì phẫn nộ. "Thằng khốn nạn này... nó bảo với mẹ là nó đi công tác nước ngoài để kiếm tiền chữa bệnh cho con, vậy mà nó lại đem tiền đi nuôi con tu hú ở cái xứ Tây phương đó à?"


Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại bật mở, nhưng không phải là bác sĩ, mà là em gái của Hùng – một cô nàng luôn cậy thế anh trai để khinh rẻ chị dâu. Cô ta bước vào với vẻ mặt nghênh ngang, đôi giày cao gót nện xuống sàn nhà nghe chát chúa, tay xách một chiếc túi giấy nhỏ đựng mấy hộp sâm rẻ tiền. "Ôi, chị dâu vẫn chưa khỏi à? Anh Hùng bảo em qua xem chị còn sống hay đã chết để anh ấy còn biết đường mà đặt tiệc mừng... ý em là đặt tiệc đón Giáng sinh từ xa cho chị."


Bà Xuân quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn đứa con gái ruột đang thốt ra những lời độc địa: "Mày vừa nói cái gì? Anh trai mày đi hú hí với con khác, để vợ nó nằm đây không có tiền đóng học cho con, mà mày còn dám vác mặt đến đây mỉa mai hả?" Cô em gái bĩu môi, ngồi xuống chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng: "Mẹ ơi, mẹ cổ hủ quá rồi. Chị Lan không biết giữ chồng thì để người khác giữ hộ, với lại cái ngữ héo úa này thì anh Hùng chán là phải, mẹ bênh làm gì cho mệt xác."


Lan cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự khinh miệt sâu sắc dành cho cái gia đình mà cô đã từng hết lòng thờ phụng: "Cô nói đúng, tôi héo úa là vì mười năm qua tôi làm lụng như trâu ngựa để anh trai cô có tiền ăn diện, có tiền bao bồ. Còn cô, nếu không có những đồng tiền tôi thức đêm cày cuốc gửi về, thì làm sao cô có bộ đồ hiệu đang mặc trên người kia?" Cô em gái cứng họng, nhưng ngay lập tức vặc lại: "Chị đừng có kể công, tiền đó là anh Hùng làm ra, chị chỉ là cái bóng đứng sau thôi, đừng có tưởng mình là bà hoàng."

*

Xung đột lên đến đỉnh điểm khi cô em gái cố tình mở loa ngoài một đoạn video gửi từ Paris, nơi Hùng đang nâng ly champagne và tuyên bố: "Sang năm anh sẽ đón mẹ lên căn biệt thự mới mua cho mẹ con cô, còn cái nhà cũ ở thành phố cứ để cho mụ vợ già nó ở cho đến khi nào nó biết điều thì thôi". Bà Xuân nghe rõ mồn một từng từ một, bà không giận dữ gào thét, mà đột nhiên bình tĩnh lạ kỳ, một sự bình tĩnh báo hiệu cho một cơn sóng thần sắp quét sạch mọi thứ.


Bà Xuân tiến lại gần, giật phắt chiếc túi xách đắt tiền trên tay con gái, ném thẳng vào sọt rác bệnh viện trong sự ngỡ ngàng của cô ta. "Mẹ làm cái gì vậy? Túi của con mấy nghìn đô đấy!" Cô em gái gào lên. Bà Xuân chỉ tay ra cửa, giọng nói uy lực của người đứng đầu gia tộc họ Trần vang lên: "Cút! Về bảo với thằng anh khốn nạn của mày, cái biệt thự nó hứa cho mày hay căn nhà nó đang ở, không có cái nào thuộc về nó cả. Đừng có để tao thấy mặt mày ở đây thêm một giây nào nữa."


Khi cô em gái hậm hực bỏ đi, bà Xuân quay lại ôm lấy Lan, bà khóc nấc lên vì thương xót cho sự nhẫn nhịn của con dâu bấy lâu nay. "Con dâu của mẹ, mẹ xin lỗi, mẹ không ngờ mẹ lại sinh ra một thứ cầm thú như thế. Con đừng lo, mẹ già này chưa chết, thì cái nhà này chưa đến lượt đứa con gái lăng loàn kia bước vào." Lan nghẹn ngào: "Mẹ ơi, con không cần tài sản, con chỉ thương bé Linh, nó chuẩn bị thi chuyển cấp mà bố nó lại cắt hết tiền đóng học..."


Bà Xuân lập tức lấy trong người ra một cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ nhưng con số bên trong lại khiến người ta kinh ngạc; đó là toàn bộ tiền đền bù đất đai và tiền tích cóp cả đời của chồng bà để lại. "Ngày xưa bố nó mất, ông ấy đã dặn mẹ chỉ được trao lại tài sản khi thằng Hùng thực sự trưởng thành. Nhưng giờ mẹ thấy nó không chỉ chưa trưởng thành mà còn mất sạch nhân tính rồi." Bà Xuân gọi điện ngay cho luật sư của gia đình ở quê, yêu cầu ông ta bay gấp lên thành phố trong đêm.


Sáng hôm sau, khi không khí Giáng sinh vẫn còn vương vấn trên những tán thông dọc phố, văn phòng luật sư của gia đình bà Xuân đã chuẩn bị xong bộ hồ sơ thay đổi quyền thừa kế. Bà Xuân yêu cầu luật sư lập một bản di chúc mới và một hợp đồng tặng cho tài sản có điều kiện ngay lập tức. Toàn bộ khu đất tổ tiên rộng hàng nghìn mét vuông ở quê, căn biệt thự ở thành phố đứng tên bà, và toàn bộ cổ phần trong công ty gia đình mà Hùng đang quản lý (vốn dĩ vẫn thuộc quyền sở hữu pháp lý của bà Xuân) đều được sang tên cho Lan và cháu nội.

*

Ba ngày sau, Hùng trở về sau chuyến du lịch ngọt ngào, anh ta dắt theo cô bồ trẻ và đứa con riêng vào thẳng nhà chính, định bụng sẽ đuổi mẹ con Lan ra khỏi nhà như đã hứa với người tình. Anh ta vừa bước vào cửa, mặt mày còn đang phởn phơ vì những kỷ niệm ở Châu Âu, thì thấy bà Xuân đang ngồi nghiêm nghị trên ghế chủ tọa, bên cạnh là Lan với diện mạo đã tươi tắn hơn và một vị luật sư lạ mặt.


"Mẹ? Mẹ lên từ lúc nào thế? Sao không bảo con để con cho tài xế ra đón?" Hùng giả lả, nhưng ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ khó chịu khi thấy sự hiện diện của vợ. Cô bồ trẻ bên cạnh bĩu môi, nhìn Lan với vẻ khinh khỉnh: "Ô kìa, chị dâu khỏi bệnh rồi à? Trông chị vẫn còn xanh xao lắm, hay là về quê nghỉ ngơi cho thoáng đạt, nhà này đông người quá e là chị không chịu nổi nhiệt."


Lan không đáp lời, cô chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, phong thái bình thản đến lạ lùng khiến Hùng cảm thấy có gì đó không ổn. Bà Xuân lên tiếng, giọng bà lạnh như băng: "Căn nhà này quả thực là đông người, nên mẹ đã quyết định dọn dẹp bớt những thứ rác rưởi không cần thiết. Hùng, đây là văn bản chuyển nhượng toàn bộ tài sản mẹ đã ký sáng nay, con xem cho kỹ đi để còn biết đường mà dọn đồ."


Hùng cười khẩy, tưởng mẹ mình đang giận dỗi kiểu người già: "Mẹ lại đùa con rồi, tài sản của nhà mình không đưa cho con thì đưa cho ai? Con là con trai duy nhất của mẹ mà." Nhưng khi anh ta cầm bản di chúc và hợp đồng tặng cho lên đọc, nụ cười trên môi tắt ngấm, mặt anh ta từ đỏ chuyển sang trắng, rồi tím tái như người không thở được. "Mẹ... mẹ điên rồi sao? Mẹ sang tên hết biệt thự, xe cộ và cổ phần công ty cho Lan và bé Linh? Còn con? Con là cái gì trong cái nhà này?"


Cô bồ trẻ giật lấy tờ giấy, đọc xong liền rú lên như bị điện giật: "Cái gì? 90% cổ phần công ty sang tên cho mụ già héo úa này? Thế còn dự án nghỉ dưỡng mà anh hứa cho em đứng tên thì sao?" Cô ta quay sang tát mạnh vào tay Hùng: "Anh bảo anh là chủ gia đình cơ mà? Anh bảo mẹ anh chỉ là bà già quê mùa chỉ biết nghe lời anh thôi mà?" Sự mỉa mai nằm ở chỗ, chính người đàn bà anh ta vừa cung phụng lại là kẻ đầu tiên sỉ nhục anh ta khi thấy lợi ích bị mất đi.


Bà Xuân đứng dậy, tiến tới tát thẳng vào mặt Hùng một cái đau đớn, cái tát mà bà đã nợ anh ta suốt bao nhiêu năm nuông chiều sai lầm. "Mày không phải là con trai tao, mày chỉ là một con ký sinh trùng núp bóng danh tiếng của tổ tiên để đi hại đời con gái nhà người ta. Cái nhà này là do Lan nó thức khuya dậy sớm gây dựng cùng mày, cổ phần công ty này là do ông nội mày để lại cho người biết trân trọng giá trị gia đình. Mày không xứng đáng!"


Luật sư bình thản tiếp lời: "Thưa anh Hùng, theo đúng pháp lý, từ giờ phút này anh không còn tư cách pháp nhân tại công ty nữa. Tất cả các tài khoản cá nhân được liên kết với thẻ tín dụng của công ty đã bị phong tỏa. Và căn biệt thự này, chủ sở hữu mới là chị Lan đã yêu cầu anh và... vị khách đi cùng này rời khỏi đây trong vòng 30 phút."


Hùng lồng lộn như một con thú bị dồn vào đường cùng, anh ta lao về phía Lan, định giật lấy xấp giấy tờ nhưng bị lực lượng bảo vệ mà bà Xuân đã thuê sẵn chặn lại. "Lan! Cô định cướp trắng tay tôi sao? Cô không có tình nghĩa gì sao?" Lan nhìn anh ta, ánh mắt chứa đầy sự ghê tởm xen lẫn chút tội nghiệp: "Tình nghĩa? Anh nói về thứ tình nghĩa lúc anh bỏ mặc tôi nằm viện để đi du lịch với bồ? Hay thứ tình nghĩa lúc anh cắt tiền học phí của con gái ruột mình? Anh nên cảm thấy may mắn vì tôi chưa kiện anh tội vi phạm chế độ một vợ một chồng đấy."


Cô bồ trẻ thấy tình thế đảo ngược, ngay lập tức thay đổi sắc mặt, cô ta buông tay Hùng ra rồi quay sang nịnh bợ bà Xuân: "Bà ơi, con cũng bị anh Hùng lừa thôi, anh ấy bảo là đã ly hôn rồi con mới theo. Bà xem, con đang mang thai cháu cho bà đây, bà đừng đuổi con tội nghiệp." Bà Xuân cười nhạt, nhìn cái bụng chưa thấy dấu vết gì của cô ta: "Cháu của tôi chỉ có bé Linh thôi. Còn cái ngữ như cô, đi được với thằng này vì tiền thì cũng sẽ sớm tìm thằng khác thôi. Cút ngay trước khi tôi gọi công an can thiệp vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp."


Hùng đứng ngây dại giữa căn phòng khách sang trọng, nhìn những món đồ nội thất mà chính anh ta từng tự hào khoe khoang, nay bỗng chốc trở thành của người khác. Anh ta nhận ra mình không còn một xu dính túi, vì tất cả tiền mặt đều đã được anh ta "đốt" sạch vào chuyến du lịch Châu Âu sang chảnh và những món quà đắt tiền mua cho bồ. Bây giờ, ngay cả bộ quần áo trên người anh ta cũng là tiền từ công ty mà Lan đang sở hữu.


"Đi đi Hùng, đi mà xây dựng biệt thự mới cho mẹ con cô ta như anh đã hứa." Lan nói giọng đều đều, không một chút oán giận, nhưng đó chính là nhát dao sắc nhất đâm vào lòng kiêu hãnh của anh ta. "Tôi sẽ không cạn tình đến mức để anh ra đường, tôi sẽ cấp cho anh một khoản tiền nhỏ hàng tháng để anh đủ tiền thuê một căn phòng trọ, giống như cách anh định để mẹ con tôi ở căn nhà cũ vậy. Đó là sự 'tử tế' cuối cùng tôi dành cho anh."


Hùng và cô bồ bị bảo vệ lôi ra khỏi cổng biệt thự trước sự chứng kiến của những người hàng xóm vẫn thường ngưỡng mộ sự giàu có của anh ta. Tiếng khóc lóc, chửi rủa của cô bồ dành cho Hùng vang động cả khu phố, cô ta không ngần ngại vứt bỏ anh ta ngay lập tức khi biết anh ta đã trắng tay. Hùng ngồi sụp xuống vỉa hè, nhìn cánh cổng sắt nặng nề khép lại, anh ta chợt nhận ra Giáng sinh năm nay thực sự là một mùa đông giá rét nhất cuộc đời mình.


Trong nhà, Lan ôm lấy bé Linh vừa đi học về, đứa trẻ chưa hiểu hết chuyện gì nhưng cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay mẹ và bà nội. Bà Xuân mỉm cười, bà đã trút bỏ được gánh nặng cuối cùng của một người mẹ. "Con ạ, từ nay về sau, mẹ con mình sẽ sống vì nhau. Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, nhưng lòng người thì không thể để ai chà đạp được." Lan nhìn bà, nước mắt chảy dài, nhưng lần này là nước mắt của sự hồi sinh.


Vài tháng sau, Lan hồi phục sức khỏe hoàn toàn và chính thức điều hành công ty với sự hỗ trợ của những cộng sự cũ vốn đã chán ghét sự độc tài của Hùng. Cô không chỉ cứu vãn được sự nghiệp mà còn phát triển nó mạnh mẽ hơn, mang lại môi trường làm việc nhân văn hơn. Bé Linh cũng được chuyển sang một ngôi trường quốc tế tốt nhất, nơi em được phát triển tài năng mà không còn lo lắng về việc bị cắt học phí giữa chừng.


Còn Hùng, sau khi bị cô bồ lừa nốt số tiền ít ỏi còn lại rồi bỏ trốn, anh ta phải đi làm nhân viên bán hàng bình thường để kiếm sống qua ngày. Mỗi ngày đi làm qua căn biệt thự cũ, thấy vợ cũ rạng rỡ và con gái xinh đẹp bước ra từ chiếc xe sang trọng, anh ta lại đau đớn nhận ra mình đã đánh mất cả thiên đường chỉ vì một chút tham dục nhất thời. Sự hối hận muộn màng dày vò anh ta mỗi đêm, nhưng cánh cửa hạnh phúc đã vĩnh viễn khép lại với kẻ không biết trân trọng người bạn đời tào khang.


Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang từ trên trời rơi xuống, mà là sự công bằng được thực thi bởi lòng trắc ẩn và sự dũng cảm của một bà mẹ chồng chính nghĩa. Lan nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, thầm cảm ơn mẹ chồng đã cho cô một cuộc đời mới, và cô biết rằng mình sẽ phải sống thật tốt để xứng đáng với niềm tin ấy. Mùa xuân mới đang về, mang theo hơi thở của sự khởi đầu rực rỡ và bình yên.


Bà Xuân ngồi bên hiên nhà, nhìn con dâu và cháu nội vui đùa trong sân, lòng bà thanh thản lạ kỳ. Bà không hối hận vì đã tước đoạt tài sản của con trai ruột, vì bà hiểu rằng đôi khi sự mất mát mới là bài học quý giá nhất để một con người tìm lại được bản ngã. Gia đình họ Trần từ nay sẽ viết tiếp những trang sử mới bằng tình yêu, sự tôn trọng và lòng tự trọng, nơi mà những giá trị đạo đức luôn được đặt lên hàng đầu.


Lan tiến lại gần, choàng chiếc khăn ấm lên vai bà Xuân, hai người phụ nữ nhìn nhau cười, một nụ cười thấu hiểu sau bao giông bão. Cuộc đời có thể nghiệt ngã, nhưng chỉ cần ta không bỏ cuộc và luôn có những người thân yêu đứng bên cạnh, thì mọi nỗi đau đều có thể hóa thành đóa hoa rực rỡ nhất. Câu chuyện về người mẹ chồng "làm chuyện động trời" đã trở thành một giai thoại đẹp về tình người và sự công bằng, sưởi ấm tâm hồn của biết bao người trong mùa đông năm ấy.


"Mẹ ơi, Tết này mình về quê nhé mẹ, con muốn sửa lại nhà thờ tổ tiên cho thật khang trang." Lan nói khẽ. Bà Xuân gật đầu, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Ừ, về quê con ạ, quê hương luôn là nơi bình yên nhất để chúng ta trở về sau mỗi lần vấp ngã." Tiếng cười của ba thế hệ vang vọng trong không gian, báo hiệu cho một tương lai tràn đầy ánh sáng và hạnh phúc viên mãn. Những vết thương cũ rồi sẽ lành, và những mầm xanh mới sẽ vươn lên từ mảnh đất của sự chân thành và chính nghĩa.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.