Tiếng gió rít qua khe cửa sổ của phòng bệnh hạng ba cũ kỹ khiến người ta có cảm giác như những lưỡi dao sắc lẹm đang khứa vào da thịt. Mai nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, khuôn mặt nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, đôi môi khô khốc nứt nẻ vì cơn sốt kéo dài. Cô đưa bàn tay gầy guộc nắm lấy chiếc điện thoại, hy vọng vào một dòng tin nhắn hồi âm, nhưng màn hình vẫn tối đen một cách tuyệt vọng.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân hối hả và tiếng xì xào của những người đi nuôi bệnh tạo nên một bản nhạc hỗn tạp đầy mệt mỏi. Mai nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh những tấm hình vừa lướt qua trên trang cá nhân của chồng vẫn hiện lên như một vết chàm không thể tẩy xóa. Tuấn, người chồng mà cô từng dành cả thanh xuân để vun vén, đang rạng rỡ bên cạnh một người phụ nữ trẻ trung và đứa trẻ xa lạ dưới tháp Eiffel rực rỡ ánh đèn.
"Mẹ ơi, con đói quá, cô giáo nói nếu ngày mai nhà mình không đóng tiền học phí thì con không được đi cắm trại với các bạn nữa." Tiếng của bé Bi vang lên đầy ngây ngô bên cạnh giường bệnh khiến trái tim Mai như bị bóp nghẹt. Cô nhìn đứa con trai năm tuổi đang gặm dở ổ bánh mì khô khốc, lòng đau như cắt khi nghĩ đến cảnh Tuấn đang vung tiền mua những món quà xa xỉ cho con riêng của bồ tại trời Âu.
Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn những giọt nước mắt không rơi xuống, rồi chậm rãi bấm số gọi cho Tuấn lần thứ mười trong ngày. Tiếng tút dài vô vọng kéo theo những nhịp đập rời rạc của trái tim đang rỉ máu, cho đến khi đầu dây bên kia bắt máy bằng một giọng điệu đầy gắt gỏng. "Cô không biết xem giờ à? Ở đây đang là buổi tối, tôi đang bận đưa con đi ăn, có chuyện gì thì để sau đi!"
"Tuấn à... con không có tiền đóng học, em thì đang nằm viện vì suy nhược và viêm phổi cấp, anh có thể gửi cho em một ít..." Mai chưa kịp dứt lời thì đầu dây bên kia đã vang lên một tràng cười mỉa mai của người phụ nữ. "Ôi dào, cái bài ca than nghèo kể khổ này chị diễn mãi không chán à? Anh Tuấn bận lo cho tương lai của chúng tôi, chị có tay có chân thì tự đi mà xoay xở đi chứ!"
Tuấn tiếp lời bằng giọng điệu lạnh lùng như băng giá: "Cô nghe thấy rồi đấy, tôi đi công tác kết hợp nghỉ dưỡng để lấy lại cân bằng, đừng có mang mấy chuyện vặt vãnh ra làm phiền tôi. Tiền học của con thì bảo bố mẹ cô cho, chứ tiền của tôi đã đầu tư hết vào những việc quan trọng hơn rồi." Hắn cúp máy ngay lập tức, để lại Mai trong không gian đặc quánh sự nhục nhã và cay đắng tột cùng.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bật mở, bà Hiền – mẹ chồng của Mai – bước vào với chiếc túi nải bạc màu từ quê lên. Chứng kiến cảnh con dâu nằm co quắp trên giường, đứa cháu nội ăn bánh mì thay cơm, bà đứng lặng người, đôi mắt già nua ngân ngấn nước. Bà tiến lại gần, sờ lên trán Mai và cảm nhận được cái nóng hầm hập của một cơ thể đã bị tàn phá bởi cả bệnh tật lẫn nỗi đau tinh thần.
"Mẹ... sao mẹ lại lên đây giờ này?" Mai giật mình tỉnh dậy, cố gắng che giấu sự thảm hại của mình nhưng không kịp.
Bà Hiền không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy trong túi ra một hộp súp nóng hổi vẫn còn hơi ấm, ép con dâu ăn từng thìa nhỏ. Ánh mắt bà nhìn vào chiếc điện thoại vẫn còn hiện lên hình ảnh Tuấn đang vui vẻ bên trời Tây, và trong lòng bà đã nhen nhóm một quyết định táo bạo.
Sáng hôm sau, Tuấn bất ngờ nhận được cuộc gọi từ luật sư riêng của gia đình yêu cầu hắn phải về nước gấp vì bà Hiền đang trong tình trạng "nguy kịch". Hắn tức tốc bay về cùng cô bồ tên My và đứa con riêng, không phải vì lo lắng cho mẹ, mà vì hắn biết bà Hiền đang nắm giữ quyền sở hữu toàn bộ khu đất vàng và khối tài sản thừa kế khổng lồ từ ông nội để lại. Hắn vừa bước chân vào căn biệt thự cũ của gia đình đã vội vã cất giọng giả tạo: "Mẹ ơi, con về rồi đây, mẹ có sao không?"
My đứng bên cạnh, tay cầm chiếc túi hiệu vừa mua ở Paris, đảo mắt nhìn quanh căn nhà với vẻ tính toán: "Anh Tuấn, mẹ già rồi, hay là nhân dịp này mình thưa chuyện sang tên căn nhà cho mình luôn đi, để lâu lại lắm chuyện." Hắn gật đầu đồng ý, cả hai bước vào phòng khách nơi bà Hiền đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bành, bên cạnh là Mai – người vừa được bà đón về từ bệnh viện tối qua.
Nhìn thấy Mai, Tuấn nhếch mép đầy khinh bỉ: "Sao cô vẫn còn ở đây? Tôi tưởng cô phải về nhà ngoại mà xin tiền đóng học cho con rồi chứ?" My cũng không vừa, cô ta tiến lại gần nhìn bộ quần áo cũ kỹ của Mai rồi mỉa mai: "Đúng là hạng người nghèo thì cái vận nghèo nó cứ ám vào người, nằm viện một tuần mà trông cứ như già thêm chục tuổi, nhìn chị mà em thấy tội cho anh Tuấn quá."
Bà Hiền đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc khiến cả hai kẻ kia giật mình im bặt. Bà nhìn đứa con trai duy nhất của mình bằng ánh mắt đầy thất vọng: "Anh đi du lịch Châu Âu vui chứ? Con riêng của bồ anh chắc được ăn ngon mặc đẹp lắm, trong khi con ruột anh thì nhịn đói, vợ anh thì suýt chết trong viện?" Tuấn gãi đầu, định buông lời ngụy biện nhưng bà Hiền đã xua tay ra hiệu cho vị luật sư đứng dậy.
*
"Thưa ông Tuấn, hôm nay tôi có mặt ở đây để công bố bản di chúc và thay đổi quyền sở hữu tài sản của bà Hiền." Vị luật sư dõng dạc đọc từng điều khoản trong bản văn bản pháp lý. Tuấn và My há hốc mồm chờ đợi, ánh mắt họ lấp lánh sự tham lam khi nghĩ đến con số hàng chục tỷ đồng sắp thuộc về mình. Nhưng khi nghe đến đoạn quan trọng nhất, khuôn mặt họ từ hồng hào bỗng chuyển sang xám ngoét như người không còn giọt máu.
"Bà Hiền quyết định chuyển nhượng toàn bộ khu đất tại quận 1, ba căn biệt thự nghỉ dưỡng và 80% cổ phần trong công ty gia đình sang tên cho con dâu là chị Mai và cháu nội là bé Bi. Ông Tuấn chỉ được giữ lại một căn chung cư cũ và một khoản trợ cấp tối thiểu hàng tháng với điều kiện phải chấm dứt mọi quan hệ với người phụ nữ kia." Tiếng của luật sư vang lên như một bản án tử hình đối với giấc mộng giàu sang của hai kẻ phản bội.
My phát điên, cô ta gào lên: "Cái gì? Bà già này điên rồi sao? Cô ta chỉ là người ngoài, sao bà có thể đưa hết tài sản cho cô ta? Còn tôi và con tôi thì sao?" Bà Hiền cười nhạt, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào cô bồ: "Người ngoài? Trong mắt tôi, người phụ nữ biết tần tảo lo cho chồng con mới là người trong nhà, còn loại cáo già chỉ biết bám vào đàn ông để hút máu như cô mới là rác rưởi. Cô muốn có tiền của nhà này ư? Nằm mơ đi!"
Tuấn quỳ xuống chân mẹ, giọng run rẩy: "Mẹ ơi, con là con trai duy nhất của mẹ mà, sao mẹ lại nhẫn tâm với con như thế? Con lỡ dại một chút thôi, mẹ đừng làm thế tội con!" Mai đứng bên cạnh, nhìn người đàn ông mình từng yêu sâu sắc giờ đây thảm hại đến mức này, cô không còn thấy đau lòng, chỉ thấy một sự ghê tởm vô hạn. Cô nhận ra rằng, sự bao dung của mình bấy lâu nay chính là mồi lửa cho sự ích kỷ của hắn bùng cháy.
"Anh không lỡ dại, anh là kẻ máu lạnh." Mai cất tiếng, giọng cô đanh lại, chứa đựng sức mạnh của một người phụ nữ đã bước qua cửa tử. "Lúc tôi nằm viện, anh đang bận hôn môi cô ta dưới tháp Eiffel. Lúc con tôi khóc vì không có tiền học, anh đang chi tiền cho con của bồ đi mua đồ chơi hiệu. Anh không xứng đáng làm bố, càng không xứng đáng làm người. Từ hôm nay, chúng ta chính thức kết thúc, và anh hãy đi mà tận hưởng sự nghèo khó cùng người phụ nữ 'đẳng cấp' của anh đi."
*
Tuấn nhìn sang My, hy vọng tìm thấy một chút an ủi, nhưng My đã vội vã xách túi đứng dậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh miệt: "Anh không có tiền thì tôi ở lại đây làm gì? Tưởng anh là đại thiếu gia, hóa ra cũng chỉ là kẻ trắng tay. Đừng có mơ mà tôi nuôi anh nhé!" Cô ta quay ngoắt đi, không quên để lại một cái liếc mắt đầy căm hận dành cho Mai, rồi biến mất sau cánh cửa biệt thự nhanh như khi cô ta xuất hiện.
Bà Hiền tiến lại ôm lấy Mai và bé Bi, nước mắt bà rơi xuống mái tóc của con dâu: "Mẹ xin lỗi con vì đã sinh ra một đứa con bất hiếu như nó. Từ nay về sau, mẹ sẽ là chỗ dựa cho mẹ con con, không ai có thể bắt nạt con được nữa." Mai gục đầu vào vai mẹ chồng, những giọt nước mắt ấm áp chảy dài, nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc.
Thời gian trôi qua, Mai dùng số tài sản bà Hiền giao lại để mở một chuỗi cửa hàng kinh doanh hoa thủ công và làm từ thiện, cô nhanh chóng trở thành một nữ doanh nhân thành đạt và quý phái. Bé Bi được học tập trong môi trường tốt nhất, cậu bé lớn lên khỏe mạnh và vô cùng hiếu thảo với mẹ và bà nội. Hai mẹ con Mai thường xuyên đưa bà Hiền đi du lịch khắp nơi, bù đắp lại những năm tháng vất vả ở quê của bà.
Còn Tuấn, sau khi trắng tay, hắn phải làm đủ mọi công việc chân tay để trang trải cuộc sống trong căn chung cư cũ nát mà mẹ đã chừa lại cho một con đường sống. Hắn thường xuyên đứng từ xa nhìn thấy Mai rạng rỡ trên báo chí hoặc đi dạo trong những trung tâm thương mại sang trọng, lòng hắn đầy rẫy sự hối hận muộn màng. Hắn nhận ra rằng, thứ quý giá nhất mà hắn từng đánh mất không phải là tiền bạc, mà là một gia đình thực sự.
Vào một đêm Giáng sinh rực rỡ, Mai ngồi trong căn biệt thự ấm áp cùng bà Hiền và bé Bi, xung quanh là tiếng cười nói và ánh đèn lung linh của cây thông Noel. Cô nhìn lên bầu trời, thầm cảm ơn những sóng gió đã qua đã giúp cô tìm thấy giá trị của chính mình và cảm nhận được tình người sâu sắc từ mẹ chồng. Hạnh phúc chân chính không nằm ở những chuyến du lịch xa hoa, mà nằm ở sự chân thành và lòng biết ơn đối với những người luôn đứng bên cạnh ta lúc gian nan.
Bà Hiền nắm tay Mai, cười đôn hậu: "Tết này nhà mình đi du lịch nhé con, mẹ muốn thấy con cười thật nhiều." Mai mỉm cười, nụ cười rạng rỡ của một người phụ nữ đã hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình: "Vâng mẹ, chúng ta sẽ đi bất cứ đâu mẹ muốn, vì gia đình mình ở đâu thì nơi đó là Châu Âu rực rỡ nhất." Câu chuyện về lòng bao dung của mẹ chồng và sự kiên cường của nàng dâu trở thành một giai thoại đẹp trong vùng, nhắc nhở mọi người về giá trị của tình thân và sự công bằng của cuộc đời.
Kết thúc có hậu luôn dành cho những người biết sống thiện lương và dám đấu tranh cho lẽ phải. Mai không chỉ có được tài sản, mà cô đã có được sự tự do và tình yêu thương vô điều kiện của mẹ chồng – thứ mà không bao giờ tiền bạc có thể mua nổi. Dưới ánh sao của đêm Giáng sinh, căn nhà họ tràn ngập hơi ấm của sự viên mãn, để lại những cay đắng của quá khứ lùi xa vào màn đêm.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.