Min menu

Pages

Mỗi tháng gửi biếu bố mẹ 10 triệu, vô tình đọc tin nhắn trong máy vợ, tôi không gửi đồng nào nữa

Chương 1: Sự im lặng tổn thương và những góc khuất tự tâm

Tiếng còi xe inh ỏi của giờ tan tầm phố thị như muốn nhấn chìm chút kiên nhẫn ít ỏi còn sót lại của Nam sau một ngày dài bù đầu với những con số và báo cáo tài chính. Anh mệt mỏi rẽ xe vào con ngõ nhỏ dẫn về tổ ấm của mình. Nghĩ đến ngôi nhà ấm áp, có người vợ hiền thục đang đợi bên mâm cơm nóng hổi, áp lực trên vai Nam như vơi bớt phần nào.

Nam và Mai kết hôn đã được bốn năm. Cuộc sống hôn nhân của họ trôi qua êm đềm, thuận hòa nhờ sự vun vén, khéo léo của Mai. Nam là trưởng phòng một công ty tư nhân, thu nhập khá khẩm. Mai làm kế toán nội bộ cho một doanh nghiệp nhỏ gần nhà, lương bổng vừa phải nhưng có nhiều thời gian chăm sóc gia đình. Là người con hiếu thảo, từ ngày có thu nhập ổn định, Nam luôn duy trì thói quen trích ra một khoản tiền cố định mỗi tháng để gửi về quê phụng dưỡng bố mẹ đôi bên. Bố mẹ Nam ở quê vốn thuần nông, tuổi già sương gió khiến sức khỏe ngày một suy giảm. Chính vì vậy, đều đặn mỗi tháng, Nam đều nhờ Mai chuyển khoản biếu ông bà nội mười triệu đồng để lo tiền thuốc men, bồi bổ sức khỏe. Mai luôn vui vẻ nhận lời, chưa một lần cằn nhằn hay tỏ ra khó chịu. Nam thầm tự hào vì cưới được người vợ biết lo toan và thấu hiểu đạo hiếu làm con.

Một buổi tối cuối tuần, khi Mai đang ở trong phòng tắm, chiếc điện thoại của cô đặt trên bàn làm việc bỗng sáng đèn và rung lên liên tục vì có chuỗi tin nhắn đến. Định bụng cầm lên đưa cho vợ, nhưng dòng chữ hiện lên trên màn hình khóa vô tình đập vào mắt Nam khiến anh khựng lại. Đó là tin nhắn từ tài khoản có tên "Mẹ".

“Mai ơi, tháng này con lại gửi mười triệu à? Mẹ đã bảo hai đứa giữ lại mà ăn uống, trên phố chi phí đắt đỏ. Bố mẹ ở quê có rau cháo qua ngày, tiền lương hưu non với vườn tược cũng đủ rồi. Con cứ gửi nhiều thế này bố mẹ xót ruột lắm.”

Nam ngẩn người. Bố mẹ Mai làm ruộng, lấy đâu ra lương hưu? Mà điều kỳ lạ hơn nữa là dòng tin nhắn trả lời tự động được cài đặt xem trước của Mai gửi đi ngay trước đó: “Mẹ giữ lấy mà bồi bổ, nhà con tháng này lĩnh thưởng nhiều lắm, không thiếu thốn gì đâu mẹ ạ. Bố có thèm ăn đồ biển thì mẹ cứ mua, đừng tiết kiệm nhé.”

Đầu óc Nam quay cuồng, một sự nghi ngờ xen lẫn tổn thương dâng lên trong lòng. Anh biết rõ tài khoản ngân hàng của mình mỗi tháng đều trừ đi mười triệu đồng kèm nội dung “Gửi bố mẹ”. Nếu số tiền đó chảy vào túi mẹ đẻ của Mai, vậy còn bố mẹ anh thì sao? Hóa ra bấy lâu nay, sự hiếu thảo của anh đã bị vợ “đánh tráo” một cách trắng trợn? Sự tin tưởng tuyệt đối bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Nam cảm thấy nghẹn thở, lồng ngực đau nhói vì nghĩ rằng vợ mình phân biệt đối xử, thiên vị nhà ngoại và lừa dối anh suốt một thời gian dài.

Khi Mai bước ra, thấy chồng cầm điện thoại của mình với gương mặt biến sắc, cô lộ rõ vẻ bối rối. Không thể kiềm chế được sự thất vọng, Nam ném chiếc điện thoại xuống bàn, giọng run lên vì kìm nén:
— Em giải thích thế nào về những tin nhắn này? Hóa ra mỗi tháng mười triệu anh đổ mồ hôi nước mắt làm ra, em đều giấu anh gửi hết cho ngoại, còn bố mẹ nội thì không có một đồng nào? Sao em có thể ích kỷ và dối trá như vậy?




Mai tái mặt, nhìn thẳng vào mắt chồng, đôi mắt cô nhanh chóng nhòe đi vì nước mắt. Cô không thanh minh, không lớn tiếng, chỉ khẽ cúi đầu nghẹn ngào. Mai tái mặt, nhìn thẳng vào mắt chồng, đôi mắt cô nhanh chóng nhòe đi vì nước mắt. Cô không thanh minh, không lớn tiếng, chỉ khẽ cúi đầu nghẹn ngào. Sự im lặng của cô lúc này như một mồi lửa châm vào đống củi khô đang cháy rực trong lòng Nam. Anh đứng bật dậy, tiếng thở dốc nặng nề vang lên trong căn phòng khách vốn dĩ luôn ngập tràn tiếng cười.

— Em không có gì để nói sao? — Giọng Nam nghẹn lại, đầy cay đắng. — Anh cứ nghĩ em là người thấu tình đạt lý, thương bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ. Hóa ra bấy lâu nay, tiền anh cày cuốc vất vả, em lại lén lút mang về hết cho nhà ngoại, còn bố mẹ anh ở quê chắc chỉ nhận được những lời hỏi thăm suông? Từ tháng này, em không cần phải cầm một đồng nào của anh nữa. Anh không gửi biếu ai nữa hết, để xem lòng tin của anh bị chà đạp đến mức nào!

Nói rồi, Nam vơ lấy chiếc áo khoác trên ghế, quay lưng bước thẳng ra cửa. Tiếng cánh cửa gỗ đóng sầm lại như một nhát dao cắt đứt sợi dây kết nối giữa hai vợ chồng.

Mai ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, hai tay ôm lấy khuôn mặt đẫm nước mắt. Cô không giận anh, chỉ cảm thấy lòng ngực thắt lại vì sự hiểu lầm quá lớn này. Cô muốn giải thích, nhưng sự xúc động và lòng tự trọng bị tổn thương khiến cổ họng cô nghẹn đắng. Sự thật đâu có phải như những gì anh nhìn thấy qua vài dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy?

Nam lái xe lang thang qua những con phố lung linh ánh đèn của đô thị, nhưng trong lòng anh chỉ là một màu xám xịt. Anh nhớ lại những ngày tháng vất vả ở quê, bố mẹ anh đã phải bán từng bao lúa, dầm mưa dãi nắng để nuôi anh ăn học thành tài. Khi có sự nghiệp ổn định, điều anh đau đáu nhất chính là bù đắp cho đấng sinh thành. Mỗi tháng mười triệu đồng đối với một gia đình ở quê là khoản tiền lớn, anh cứ ngỡ bố mẹ mình đang được hưởng tuổi già an nhàn, thuốc men đầy đủ nhờ sự chu toàn của vợ. Vậy mà...

Đêm đó, Nam không về nhà. Anh đến ngủ nhờ tại văn phòng công ty. Trên chiếc ghế sofa chật hẹp, anh trằn trọc không sao chợp mắt được. Cứ nhắm mắt lại, gương mặt thất thần và những giọt nước mắt của Mai lại hiện lên. Anh tự hỏi, bốn năm qua, người phụ nữ đầu ấp tay gối với mình thực sự là người như thế nào? Chẳng lẽ tất cả sự dịu dàng, hiền thục kia chỉ là mặt nạ?

Sáng hôm sau là thứ Bảy. Nam thức dậy với cái đầu đau như búa bổ. Anh quyết định bắt xe khách về quê ngay trong ngày mà không thông báo trước cho Mai. Anh muốn tự mình chứng kiến cuộc sống của bố mẹ ở quê ra sao, xem ông bà có thiếu thốn gì không khi không nhận được số tiền phụng dưỡng từ anh.

Chuyến xe khách đường dài đưa Nam rời xa sự ồn ào của phố thị, trở về với vùng quê thanh bình. Bước đi trên con đường làng quen thuộc, lòng Nam thắt lại khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của mẹ đang lúi cúi dọn dẹp ngoài sân.

— Kìa, Nam! Sao về mà không bảo trước với bố mẹ thế con? — Mẹ Nam ngẩng lên, lau vội mồ hôi trên trán, gương mặt rạng rỡ niềm vui bất ngờ.

— Con được nghỉ cuối tuần nên tranh thủ về thăm bố mẹ thôi ạ. Bố đâu rồi mẹ? — Nam cố nở nụ cười, bước đến đỡ lấy cây chổi trên tay mẹ.

— Bố con đang ở trong nhà. Dạo này thời tiết thay đổi, cái lưng lại đau nhức nhưng có máy massage cái Mai mua cho hôm nọ, với lại uống thuốc bổ đều đặn nên cũng đỡ nhiều rồi con ạ. — Mẹ anh cười hiền hậu.

Nam khựng lại giữa sân. Anh nhíu mày hỏi:

— Máy massage... thuốc bổ hả mẹ? Là Mai mua gửi về ạ?

— Ừ, cái Mai chu đáo lắm con ạ. Tháng nào nó cũng gọi điện hỏi thăm sức khỏe của bố mẹ. Mà con xem, hai đứa trên phố chi tiêu đắt đỏ, đừng có gửi về nhiều tiền thế. Tháng nào ngoài mười triệu tiền con gửi, cái Mai cũng lén chuyển thêm năm triệu bảo là tiền riêng của nó biếu bố mẹ mua sữa, mua nhân sâm. Bố mẹ ở quê ăn uống có đáng bao nhiêu đâu, tụi con giữ lại mà tích lũy mua nhà rộng hơn.

Lời nói của mẹ như một tiếng sét đánh ngang tai Nam. Anh đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

— Mẹ... mẹ nói sao cơ ạ? Tháng nào Mai cũng gửi mười triệu của con... và thêm năm triệu của cô ấy nữa ạ? — Nam lắp bắp, tim đập liên hồi.

— Ơ, cái thằng này, vợ chồng tụi bây không bàn với nhau à? — Mẹ Nam ngạc nhiên nhìn con trai. — Thì tháng nào tài khoản của mẹ cũng nhận được mười lăm triệu, nội dung đều ghi rõ ràng mà. Cái Mai còn dặn mẹ là tính con hay tiết kiệm, mẹ đừng nói cho con biết việc nó gửi thêm, sợ con lại mắng nó hoang phí. Ôi cái con bé này, thật là biết nghĩ cho nhà chồng quá cơ.

Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tai anh ù đi, mọi suy nghĩ lộn xộn trong đầu bắt đầu đảo lộn. Nếu số tiền mười triệu của anh vẫn được gửi về cho bố mẹ anh đầy đủ, thậm chí Mai còn bù thêm tiền túi của cô ấy... vậy thì số tiền mười triệu gửi cho mẹ đẻ của cô ấy trong tin nhắn tối qua là từ đâu ra?

Chương 2: Sự thật phơi bày và nút thắt tâm lý

Nam ngồi thẫn thờ bên bàn uống nước, nhìn bố mình đang vui vẻ sử dụng chiếc máy massage lưng hiện đại trong phòng khách. Ông vừa cười vừa khen con dâu hết lời:

— Con Mai nó khéo chọn thật đấy Nam ạ. Từ ngày có cái máy này, đêm bố ngủ ngon hẳn, không còn bị những cơn đau khớp hành hạ nữa. Vợ con ngoan hiền, hiếu thảo, con phải biết trân trọng nhé.

Mỗi lời khen của bố mẹ như một mũi kim đâm vào lòng tự trọng và sự ích kỷ của Nam. Anh nhận ra mình đã quá vội vàng, quá thiển cận khi chỉ nhìn vào một vài dòng tin nhắn mà quy chụp, sỉ vả người vợ đã đồng hành cùng mình suốt bốn năm qua.

Để làm rõ mọi chuyện, Nam xin phép bố mẹ ra ngoài đi dạo. Anh ngồi dưới bóng mát của cây đa đầu làng, run rẩy lấy điện thoại ra, đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng chung mà hai vợ chồng dùng để quản lý chi tiêu gia đình, đồng thời kiểm tra lại các khoản sao kê. Quả thực, mỗi tháng tài khoản của anh đều trích đúng mười triệu gửi về cho mẹ đẻ của anh. Còn tài khoản cá nhân của Mai, anh chưa bao giờ ngó ngàng tới vì tôn trọng quyền riêng tư của vợ.

Nam gọi điện cho một người bạn thân làm cùng công ty với Mai, cũng là người giới thiệu Mai vào làm kế toán. Sau vài câu hỏi thăm xã giao, Nam khéo léo dò hỏi:

— À Tuấn ơi, dạo này công việc bên Mai có bận lắm không? Anh thấy cô ấy hay thức khuya làm việc máy tính quá.

— Ôi, ông không biết gì à? — Đầu dây bên kia thốt lên. — Cái Mai giỏi thật đấy. Ngoài việc làm kế toán giờ hành chính ở công ty tôi, nó còn nhận thêm hai dự án quyết toán thuế bên ngoài cho các doanh nghiệp tư nhân khác nữa. Tôi thấy nó làm việc cày cuốc cả buổi tối lẫn cuối tuần, có hôm thức đến hai, ba giờ sáng để kịp tiến độ. Tôi hỏi thì nó bảo muốn kiếm thêm một khoản thu nhập riêng để đỡ đần cho bố mẹ đôi bên, không muốn phụ thuộc hoàn toàn vào lương của chồng. Công nhận ông tốt số thật, lấy được người vợ tự lập lại biết lo toan như thế.

Cúp điện thoại, Nam bàng hoàng. Hóa ra, những đêm anh thấy vợ ngồi ôm máy tính, anh cứ ngỡ cô ấy đang xem phim hay giải trí, hóa ra cô ấy đang âm thầm làm thêm, bán rẻ sức khỏe và thời gian nghỉ ngơi để kiếm tiền. Số tiền mười triệu cô ấy gửi cho bố mẹ đẻ của mình, và cả năm triệu gửi thêm cho bố mẹ chồng, hoàn toàn là mồ hôi nước mắt từ những giọt mồ hôi muộn màng của cô ấy khi anh đã chìm vào giấc ngủ.

Nam nhớ lại cuộc sống của nhà ngoại. Bố mẹ Mai ở một vùng quê nghèo thuần nông, quanh năm chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng. Họ làm gì có lương hưu như lời mẹ Mai nhắn? Dòng tin nhắn "lương hưu non" ấy, thực chất chỉ là cách nói khéo của người mẹ già vì thương con gái vất vả trên thành phố, không muốn nhận tiền của con nên dựng lên một lý do để con yên lòng. Còn Mai, cô ấy biết bố mẹ mình nghèo khó, thiếu thốn nhưng vì tôn trọng chồng, không muốn dùng tiền lương của chồng để thiên vị nhà ngoại, nên đã tự mình gồng gánh, làm lụng vất vả để có tiền phụng dưỡng cha mẹ sinh thành.

Một sự hối hận tột cùng dâng lên trong lòng Nam. Anh nhớ lại những lời sỉ vả nặng nề tối qua mình đã ném vào mặt vợ: "Ích kỷ", "dối trá", "đánh tráo trơ trẽn"... Những từ ngữ ấy giờ đây quay ngược lại, đâm thấu tâm can anh. Anh nhận ra, người ích kỷ và thiên vị ở đây không ai khác chính là anh. Anh mặc định tiền anh làm ra phải gửi về cho bố mẹ anh, còn bố mẹ vợ thì anh chưa từng chủ động hỏi han xem họ có thiếu thốn gì không, có cần giúp đỡ gì không. Anh giao phó toàn bộ việc đối nội đối ngoại cho Mai, để rồi khi thấy cô ấy chăm lo cho nhà đẻ bằng chính tiền của cô ấy, anh lại nổi trận lôi đình và nghi ngờ lòng thủy chung của vợ.

Nam đứng bật dậy, anh không thể ở lại quê thêm một phút nào nữa. Anh phải về thành phố, phải đối mặt và xin lỗi người vợ kiên cường của mình. Anh chào bố mẹ, nói dối là công ty có việc đột xuất phải xử lý gấp. Bố mẹ anh luyến tiếc nhưng vẫn dặn dò anh phải giữ gìn sức khỏe và gửi lời hỏi thăm đến Mai.

Trên chuyến xe trở về thành phố, lòng Nam ngổn ngang trăm mối. Anh nhắn tin cho Mai: "Em đang ở đâu? Anh đang trên đường về. Anh xin lỗi vì mọi chuyện." Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đáng sợ. Điện thoại của Mai đổ chuông nhưng không có người nhấc máy. Sự lo lắng bắt đầu bủa vây lấy tâm trí Nam.

Chương 3: Lòng tốt thầm lặng và mái ấm vẹn tròn

Về đến căn hộ quen thuộc, Nam vội vã mở cửa bước vào. Căn nhà vắng ngắt, không có ánh đèn ấm áp, không có mùi thơm của mâm cơm chiều. Trên bàn ăn, chiếc điện thoại của Mai vẫn để đó, bên cạnh là một tờ giấy được chèn dưới ly nước. Nam run rẩy cầm tờ giấy lên đọc, những nét chữ thanh mảnh của Mai hiện ra:

"Anh Nam,

Em xin lỗi vì đã không giải thích rõ ràng với anh ngay từ đầu, để anh phải chịu đựng cảm giác bị lừa dối. Số tiền mười triệu anh đưa mỗi tháng, em chưa từng bớt một đồng nào của bố mẹ nội. Em biết anh là người con hiếu thảo, nên em luôn cố gắng chu toàn nhất có thể. Số tiền em gửi cho mẹ đẻ của em là tiền em tự làm thêm từ các dự án bên ngoài. Em không muốn anh phải bận lòng hay áp lực thêm vì gánh nặng kinh tế của nhà ngoại. Nhưng có lẽ, sự giấu giếm của em đã làm tổn thương lòng tin của anh. Em xin phép về bên nhà ngoại vài ngày để hai chúng ta cùng suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân này."

Đọc xong những dòng chữ ấy, giọt nước mắt hối hận của Nam lăn dài trên má. Anh không chần chừ thêm một giây nào, lập tức bắt xe quay ngược trở về quê ngoại. Quê ngoại cách thành phố hơn một trăm cây số, trời đã sập tối khi xe của Nam dừng lại trước cổng ngôi nhà cấp bốn đơn sơ nhưng ngăn nắp của bố mẹ Mai.

Qua hàng rào râm bụt, Nam thấy ánh đèn dầu hắt ra từ gian bếp nhỏ. Bố mẹ Mai và cô đang ngồi quây quần bên mâm cơm tối giản dị với đĩa rau luộc và bát cà pháo.

— Con ăn thêm chút cơm đi Mai, dạo này mẹ thấy con gầy đi nhiều quá. Trên phố việc bận lắm hả con? Thằng Nam nó có khỏe không? — Tiếng mẹ Mai dịu dàng vang lên.

— Dạ, anh Nam dạo này nhiều việc lắm mẹ ạ. Anh ấy vẫn khỏe và gửi lời hỏi thăm bố mẹ. Con được nghỉ mấy ngày nên về phụ bố mẹ làm vườn thôi. — Mai cố giữ giọng bình thản, nhưng Nam có thể nghe thấy sự nghẹn ngào trong gió.

Nam bước vào sân, tiếng bước chân của anh khiến mọi người trong nhà chú ý. Bố Mai ngẩng lên nhìn, ngạc nhiên thốt lên:

— Ơ, kìa Nam! Sao con lại về đây muộn thế này? Đã ăn uống gì chưa con?

Mai quay lại, nhìn thấy chồng, đôi mắt cô mở to vì ngỡ ngàng. Cô đứng bật dậy, định bước ra ngoài nhưng Nam đã nhanh chân bước thẳng vào trong nhà. Trước sự chứng kiến của bố mẹ vợ, Nam không ngần ngại quỳ một gối xuống bên cạnh ghế của Mai, nắm lấy bàn tay gầy gò, thô ráp vì làm việc quá sức của cô.

— Bố, mẹ... con xin lỗi bố mẹ. Và Mai... anh xin lỗi em. — Giọng Nam rưng rưng, nghẹn ngào.

Bố mẹ Mai ngơ ngác nhìn hai con, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bố Mai vội đỡ Nam dậy:

— Kìa con, có chuyện gì thế? Hai đứa có chuyện gì thì từ từ ngồi xuống nói chuyện, sao lại làm thế này?

Nam đứng dậy nhưng vẫn nắm chặt tay Mai, anh nhìn thẳng vào bố mẹ vợ với tất cả sự chân thành:

— Bố mẹ ơi, con là một người chồng tồi. Bấy lâu nay, con chỉ biết lo nghĩ cho bố mẹ đẻ của mình mà quên mất rằng bố mẹ cũng đã vất vả nuôi dưỡng Mai khôn lớn. Mai đã phải âm thầm làm thêm ngày đêm để có tiền phụng dưỡng bố mẹ, vậy mà con lại ích kỷ, nghi ngờ và buông những lời tổn thương cô ấy. Hôm nay con về đây, trước mặt bố mẹ, con muốn xin lỗi Mai và xin bố mẹ tha thứ cho sự thiếu sót của con.

Mai nghe những lời chồng nói, bao nhiêu ấm ức, tủi hờn đè nén suốt một ngày qua bỗng chốc vỡ òa. Cô gục đầu vào vai anh, khóc nức nở. Nam ôm chặt lấy vợ, lòng tràn ngập sự xót xa và yêu thương.

Mẹ Mai lau giọt nước mắt xúc động, bước đến vỗ vai hai con:

— Thôi, hiểu lầm được hóa giải là tốt rồi các con ạ. Cái Mai nó thương bố mẹ, nhưng nó cũng thương con lắm Nam ạ. Nó luôn bảo với mẹ là con áp lực công việc lớn, nên nó muốn tự gánh vác phần nhà ngoại. Bố mẹ ở quê sống giản dị quen rồi, không cần nhiều tiền đâu. Chỉ cần hai đứa hòa thuận, yêu thương nhau là bố mẹ hạnh phúc nhất rồi.

Bố Mai cũng mỉm cười, giọng trầm ấm:

— Đúng đấy con ạ. Trong gia đình, sự thấu hiểu và sẻ chia là quan trọng nhất. Con đã nhận ra và sửa sai, đó là điều đáng quý. Đêm đã muộn rồi, hai đứa rửa chân tay rồi vào ăn cơm cùng bố mẹ. Có gì thì ngày mai vợ chồng cùng nhau về lại thành phố, tiếp tục vun đắp tổ ấm.

Đêm đó, trong căn nhà nhỏ ấm áp ở quê ngoại, Nam và Mai đã có một cuộc trò chuyện thẳng thắn và sâu sắc nhất từ trước đến nay. Nam hứa từ nay về sau, mọi khoản chi tiêu, phụng dưỡng bố mẹ hai bên sẽ được công khai và chia đều từ quỹ chung của hai vợ chồng. Anh không để Mai phải một mình gồng gánh hay làm thêm kiệt sức nữa.

Câu chuyện khép lại khi ánh bình minh của ngày mới ló rạng, chiếu sáng con đường làng rợp bóng cây. Nam nắm tay Mai bước đi trong sự thanh thản và hạnh phúc trọn vẹn. Bài học về lòng vị tha, sự thấu hiểu và tình yêu thương không vụ lợi giữa vợ chồng, sự hiếu thuận đồng đều giữa hai bên gia đình nội ngoại sẽ là nền tảng vững chắc nhất để họ cùng nhau đi qua mọi giông bão của cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.