Chương 1: Bản ngã sụp đổ và tấm lòng bao dung
Tiếng mưa đầu mùa hạ trút xuống mái hiên dồn dập, kéo theo luồng khí ẩm lạnh tràn vào dãy hành lang bệnh viện ngột ngạt. Thành ngồi thẫn thờ trên hàng ghế nhựa màu xanh đã bạc màu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ở tuổi ba mươi hai, chưa bao giờ cô cảm thấy mình bất lực và nhỏ bé đến thế. Cầm trên tay xấp hóa đơn viện phí cùng tờ thông báo đóng tạm ứng đợt tiếp theo cho ca phẫu thuật tim của bố, đầu óc Thành hoàn toàn trống rỗng. Con số ghi trên đó như một tảng đá ngàn cân, đè sụp xuống chút hy vọng cuối cùng của cô.
Suốt hai tuần qua, Thành đã xoay xở khắp nơi, từ vay mượn họ hàng đến hỏi thăm bạn bè thân thiết. Nhưng ai cũng có cuộc sống riêng, có gánh nặng riêng, số tiền cô gom góp được chẳng thấm vào đâu so với chi phí của một ca đại phẫu. Nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh, thấy dáng vẻ gầy gò, hơi thở mệt mỏi của bố bên cạnh chiếc máy đo nhịp tim kêu tùng tọc liên hồi, lòng Thành thắt lại. Mẹ mất sớm, một tay bố nuôi cô khôn lớn, nhường nhịn từng miếng ăn để cô được học hành bằng bạn bằng bè. Giờ đây, khi bố đang cận kề ranh giới sinh tử, cô lại không có đủ khả năng để níu giữ mạng sống cho ông. Đường cùng, chẳng còn lối thoát nào khác, trong đầu Thành chợt hiện lên một cái tên mà cô từng thề sẽ không bao giờ phiền lụy tới: Nam – chồng cũ của cô.
Ba năm trước, cuộc hôn nhân của họ tan vỡ không phải vì có người thứ ba, cũng không vì những mâu thuẫn đao to búa lớn. Tất cả chỉ vì cái tôi của cả hai quá lớn và sự thiếu thấu hiểu. Thành vốn là người tự tôn, nhạy cảm, luôn cảm thấy Nam quá bận rộn với công việc kinh doanh xưởng gỗ mà bỏ bê gia đình. Trong một trận cãi vã đỉnh điểm về những chuyện vụn vặt, Thành đã chủ động viết đơn ly hôn. Khi Nam cố gắng níu kéo, cô đã buông những lời cay đắng, tổn thương anh sâu sắc, khẳng định rằng tự mình có thể sống tốt mà không cần bất kỳ sự giúp đỡ nào từ anh. Ngày rời khỏi nhà, cô gom hết đồ đạc, cắt đứt mọi liên lạc, mang theo lòng kiêu hãnh cực đoan của một người phụ nữ tổn thương.
Thế nhưng, lòng kiêu hãnh ấy có đáng giá gì trước mạng sống của đấng sinh thành? Thành run rẩy lấy điện thoại, tìm lại số máy cũ mà cô từng thuộc nằm lòng nhưng đã xóa khỏi danh bạ từ lâu. Ngón tay cô do dự hồi lâu trên màn hình trước khi nhấn nút gọi. Tiếng chuông reo vang lên từng hồi dài khiến tim Thành đập liên hồi vì lo sợ và hổ thẹn. Cô sợ anh sẽ dập máy, sợ anh sẽ chế giễu sự thảm hại của cô lúc này.
"Alo, Thành phải không?"
Giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia khiến nước mắt Thành chực trào ra. Cô nghẹn ngào, cố gắng giữ cho giọng mình không quá run rẩy: "Nam... là em. Anh... anh có tiện nói chuyện không?"
"Anh nghe đây. Có chuyện gì vậy em? Giọng em nghe lạ thế?" Nam hỏi, âm điệu không chút oán hận hay lạnh lùng, vẫn là sự điềm tĩnh như những ngày xưa cũ.
Thành mím chặt môi, nỗi nhục nhã và tự tôn trong lòng đấu tranh dữ dội. Nhưng hình ảnh người bố già nua trên giường bệnh đã tiếp thêm cho cô dũng khí. Cô nhắm mắt lại, thốt lên từng lời nặng nề: "Bố... bố em đang bị bệnh nặng, cần phẫu thuật gấp. Em... em đã lo được một phần nhưng vẫn còn thiếu nhiều quá. Em biết mình không có tư cách để mở lời, nhưng anh có thể... có thể cho em vay một số tiền được không? Em hứa sẽ làm lụng chăm chỉ để trả lại cho anh, có tính lãi cũng được. Xin anh..."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Sự im lặng ấy đối với Thành dài tựa như cả thế kỷ. Cô nhắm nghiền mắt, chuẩn bị tinh thần cho một lời từ chối hoặc một câu mỉa mai thích đáng cho sự ngạo mạn năm xưa của mình. Nhưng không, Nam chỉ thở dài một tiếng rồi hỏi: "Bố đang nằm ở đâu? Anh đến ngay."
Bốn mươi phút sau, Nam xuất hiện ở cuối hành lang bệnh viện. Anh mặc chiếc áo sơ mi đơn giản, gương mặt có phần chững chạc và phong trần hơn ba năm trước. Nhìn thấy Thành gầy rộc đi, ngồi co rúm trên ghế, ánh mắt anh thoáng qua một nỗi xót xa. Anh bước đến, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô. Thành vội vàng đứng lên, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Nam đặt một chiếc phong bì dày cùng một tấm thẻ ngân hàng lên ghế, nhẹ nhàng nói: "Trong này là số tiền mặt anh vừa rút vội ở cây ATM để em đóng tạm ứng trước, còn trong thẻ này có đủ số tiền cho toàn bộ ca phẫu thuật và chi phí hậu phẫu của bố. Mật khẩu vẫn là ngày kỷ niệm cũ của chúng ta. Em cầm lấy đi đóng viện phí cho bác trước đi, chuyện cứu người là quan trọng nhất."
Thành nhìn xấp tiền và chiếc thẻ, hai tay run lên bần bật. Nước mắt cô rơi lã chã xuống nền gạch men lạnh ngắt. Cô nghẹn ngào: "Nam... em cảm ơn anh. Em thật sự xin lỗi. Năm xưa em đã quá đáng với anh như vậy, lúc ra đi còn nói những lời tuyệt tình... Vậy mà bây giờ gặp nạn, người duy nhất em có thể bấu víu vào lại là anh. Em thấy mình ích kỷ và trơ trẽn quá. Số tiền này, em nhất định sẽ viết giấy nợ đàng hoàng, gửi anh tiền lãi mỗi tháng…"
Nam đứng dậy, bước đến trước mặt Thành. Anh nhìn cô bằng ánh mắt bao dung, ấm áp như chưa từng có cuộc chia ly nào xảy ra. Lời anh nói sau đó nhẹ nhàng nhưng nặng tựa ngàn cân, khiến Thành hoàn toàn hổ thẹn, không sao ngẩng mặt lên được.
Nam nhìn Thành, khẽ lắc đầu. Ánh mắt anh không có sự trách móc, không có nét kiêu ngạo của một người bề trên đang ban phát ơn huệ. Anh chỉ thở dài, một tiếng thở dài chứa đựng cả sự xót xa lẫn thấu hiểu:
"Thành à, em đừng nói những lời như vậy nữa. Anh chưa từng nghĩ đến chuyện nợ nần hay lãi suất gì ở đây cả. Ngày xưa chúng ta dừng lại là vì duyên hết, vì cả hai chưa đủ chín chắn để bao dung cho nhau, chứ không phải vì chúng ta trở thành kẻ thù. Bố em cũng từng là người bố mà anh kính trọng. Lúc chúng ta còn ở bên nhau, bố đã đối xử với anh tốt thế nào, anh chưa bao giờ quên. Bây giờ bố gặp nạn, anh giúp đỡ là trách nhiệm và đạo lý làm người, không liên quan gì đến chuyện đúng sai ngày trước."
Những lời nói ấy như những nhát búa gõ mạnh vào lòng tự tôn bấy lâu nay của Thành. Cô đứng lặng người, hai tay siết chặt chiếc phong bì, nước mắt tuôn rơi không kìm nén được. Hóa ra, sự ích kỷ và nhỏ nhen bấy lâu nay chỉ nằm trong suy nghĩ của riêng cô. Cô đã từng nghĩ anh sẽ hả hê, từng nghĩ anh sẽ dùng tiền để hạ bệ lòng kiêu hãnh của cô. Nhưng không, Nam vẫn thế, luôn bao dung và tử tế đến mức khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và tầm thường.
"Anh... em xin lỗi..." Thành nấc lên, giọng nghẹn lại nơi cổ họng.
"Được rồi, lau nước mắt đi em. Vào đóng tiền tạm ứng rồi chuẩn bị cho ca phẫu thuật của bố. Có việc gì cần, cứ gọi cho anh." Nam đưa tay định vỗ nhẹ lên vai cô như một thói quen cũ, nhưng rồi anh khựng lại, khẽ rụt tay về, giữ một khoảng cách chừng mực rồi quay lưng bước đi dọc theo hành lang bệnh viện.
Thành nhìn theo bóng lưng gầy nhưng vững chãi của chồng cũ khuất dần sau cánh cửa kính. Cô lau vội nước mắt, ôm bọc tiền và chiếc thẻ ngân hàng chạy nhanh về phía quầy thu ngân. Nhờ có số tiền của Nam, thủ tục đóng phí diễn ra vô cùng nhanh chóng. Khi cầm trên tay tờ biên lai có đóng dấu đỏ, Thành mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Bố cô sẽ được phẫu thuật. Cơ hội sống của ông đã được thắp lên.
Những ngày sau đó, không khí tại bệnh viện trở nên vô cùng khẩn trương. Bố của Thành được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt để chuẩn bị các chỉ số tốt nhất cho ca mổ. Thành gần như thức trắng đêm, vừa lo lắng cho sức khỏe của bố, vừa không thôi suy nghĩ về những gì Nam đã làm.
Một buổi tối, khi Thành đang ngồi gục đầu bên hành lang, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, tay xách chiếc cặp lồng ấm nóng bước đến gần cô. Đó là bà Mai, người nhà của một bệnh nhân nằm cùng phòng với bố Thành trước đó. Bà Mai ngồi xuống cạnh cô, khẽ đẩy chiếc cặp lồng sang:
"Ăn chút cháo đi cháu. Mấy ngày nay cô thấy cháu chẳng ăn uống gì, cứ thế này thì ngã bệnh trước khi bố cháu tỉnh lại đấy."
Thành ngước lên, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ: "Cháu cảm ơn cô, nhưng cháu không nuốt nổi. Cháu lo cho bố quá."
Bà Mai cười hiền hậu, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thành: "Cô hiểu mà. Nhưng cháu phải vững vàng thì mới làm chỗ dựa cho bố được. Cháu biết không, hôm trước cô có tình cờ nghe thấy cháu nói chuyện với cậu thanh niên hôm nọ mang tiền đến. Cậu ấy là chồng cũ của cháu phải không?"
Thành khẽ gật đầu, tai hơi ửng đỏ vì ngại ngùng.
Bà Mai vỗ nhẹ vào tay cô, giọng trầm ấm: "Đừng ngại. Cuộc đời này ngắn ngủi lắm cháu ạ. Gặp được người tử tế như cậu ấy là phúc đức đấy. Hôm qua, khi cháu vào phòng bác sĩ trao đổi, cô thấy cậu ấy lại đến. Cậu ấy không vào gặp cháu, chỉ đứng từ xa nhìn qua cửa kính một lúc, rồi tìm gặp riêng bác sĩ hộ lý để gửi một số tiền, nhờ họ chú ý chăm sóc, chuẩn bị những suất ăn dinh dưỡng tốt nhất cho bố cháu sau ca mổ. Cậu ấy còn dặn họ giữ kín chuyện, không được nói cho cháu biết vì sợ cháu ngại."
Thành bàng hoàng, tim cô thắt lại: "Anh ấy... anh ấy lại đến và làm vậy sao cô?"
"Ừ, cậu ấy bảo với hộ lý là cháu hay tự ái, nếu biết cậu ấy lo toan nhiều quá thì cháu sẽ suy nghĩ rồi sinh bệnh. Người đàn ông chu đáo và thầm lặng như thế, trên đời này hiếm lắm cháu ạ. Cho nên cháu đừng dằn vặt bản thân nữa, hãy nhận lấy lòng tốt ấy và sống thật tốt để báo đáp."
Lời bà Mai như luồng điện chạy dọc sống lưng Thành. Nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này không phải vì hổ thẹn, mà vì một niềm cảm kích vô hạn. Nam không chỉ giúp cô về tiền bạc, anh còn bảo vệ lòng tự trọng của cô một cách vẹn toàn nhất. Sự tử tế thầm lặng của anh và cả sự quan tâm ấm áp từ một người xa lạ như bà Mai đã sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá của cô giữa những ngày giông bão này.
Chương 2: Cao trào giữa ranh giới sinh tử
Ngày ca phẫu thuật diễn ra, trời lại đổ mưa tầm tã. Thành đứng trước cửa phòng mổ, hai tay đan chặt vào nhau, liên tục cầu nguyện. Đèn phòng mổ bật sáng màu đỏ chói mắt, như một lời nhắc nhở về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Thời gian trôi qua từng phút, từng giờ, dài đằng đẵng như vô tận.
Một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng trôi qua. Cửa phòng mổ vẫn đóng chặt. Đột nhiên, cánh cửa bật mở, một vị bác sĩ bước ra với gương mặt đầy mệt mỏi và lo lắng. Thành vội vàng lao đến: "Bác sĩ, bố cháu sao rồi ạ?"
Bác sĩ tháo khẩu trang, thở dài: "Ca phẫu thuật gặp chút chuyển biến phức tạp ngoài dự kiến do thể trạng của bác trai quá yếu. Hiện tại chúng tôi đã cầm cự được, nhưng bác trai đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu sau mổ. Đêm nay sẽ là thời điểm quyết định. Nếu trong vòng mười hai tiếng tới bác không tỉnh lại hoặc có dấu hiệu chuyển biến tích cực, chúng tôi e là... gia đình phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất."
Tai Thành ù đi. Câu nói của bác sĩ như một tiếng sét đánh ngang tai, đánh sập toàn bộ niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm của cô. Bố cô có thể không tỉnh lại? Người thân duy nhất trên đời này của cô có thể sẽ rời bỏ cô mãi mãi? Thành loạng choạng lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh ngắt. Cô cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân mình.
"Không... không thể như thế được... Bố ơi..." Thành lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi nghẹn ngào. Cô khuỵu xuống sàn hành lang, cô độc và bất lực.
Đúng lúc ấy, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của cô. Thành ngước lên qua làn nước mắt nhạt nhòa, cô thấy Nam đã đứng đó từ lúc nào. Trên người anh vẫn là chiếc áo sơ mi quen thuộc, nhưng ống quần đã sũng nước mưa, hơi thở có phần dồn dập như thể anh vừa chạy một quãng đường rất dài để đến đây.
"Thành, đứng dậy đi em. Có anh ở đây rồi." Nam đỡ cô ngồi dậy lên hàng ghế nhựa.
"Nam ơi... bác sĩ bảo bố có thể không tỉnh lại... Em phải làm sao đây? Em mất mẹ rồi, em không thể mất bố được nữa..." Thành khóc nấc lên, bao nhiêu sự kìm nén, bao nhiêu kiêu hãnh ngày xưa giờ đây hoàn toàn tan biến, cô bấu chặt lấy chéo áo của Nam như người sắp chìm tìm thấy phao cứu sinh.
Nam không đẩy cô ra, anh ôm nhẹ lấy bờ vai cô, để cô tựa đầu vào ngực mình mà khóc. Giọng anh trầm và kiên định: "Bác sẽ không sao đâu. Bố là người kiên cường, bác đã vượt qua bao nhiêu gian khổ để nuôi em khôn lớn, bác chắc chắn sẽ không bỏ em lại một mình đâu. Em phải tin vào bố, và phải tin vào sự cố gắng của các bác sĩ."
Đêm hôm đó là một đêm dài nhất trong cuộc đời của Thành. Cô và Nam ngồi bên ngoài phòng hồi sức tích cực. Qua ô cửa kính nhỏ, họ có thể thấy bố Thành nằm bất động giữa hàng loạt máy móc, dây nhợ chằng chịt. Nhịp tim trên máy monitor nhảy số liên tục, lúc nhanh lúc chậm khiến lòng người như lửa đốt.
Trong suốt đêm dài lạnh lẽo ấy, Nam không rời đi một bước. Anh đi mua nước ấm cho cô, nhắc cô chợp mắt một chút, và quan trọng nhất, anh luôn ở bên cạnh để chia sẻ áp lực tinh thần khủng khiếp với cô. Không chỉ có Nam, những người xung quanh cũng dang tay giúp đỡ cô theo cách của họ. Bác bảo vệ của bệnh viện đi tuần qua, thấy hai người ngồi co ro liền mang đến một chiếc chăn mỏng: "Cầm lấy mà đắp cho đỡ lạnh hai cháu ạ, đêm ở đây buốt lắm."
Bà Mai dù phải chăm sóc người nhà ở phòng bên cạnh, thỉnh thoảng vẫn chạy sang, nắm tay Thành động viên: "Cố lên con gái, mọi chuyện rồi sẽ qua. Cô đã xin cho bố cháu một lời cầu an rồi."
Sự tử tế, đùm bọc của những con người xa lạ, cùng với sự đồng hành thầm lặng nhưng vững chắc của Nam đã giúp Thành không bị gục ngã trước bờ vực của sự tuyệt vọng. Cô nhận ra rằng, trong lúc cô cảm thấy mình đơn độc nhất, thế giới này vẫn luôn tràn ngập tình yêu thương và sự sẻ chia. Cô tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn, vì bố, và vì tất cả những tấm lòng tốt đang hướng về gia đình cô.
Chương 3: Ánh sáng cuối đường hầm và bài học cuộc đời
Khoảng năm giờ sáng, khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu ló rạng qua khung cửa sổ hành lang, xua đi màn đêm u tối, bác sĩ trực ca bước ra khỏi phòng hồi sức. Gương mặt vị bác sĩ đã giãn ra, nụ cười nhẹ xuất hiện:
"Chúc mừng gia đình. Các chỉ số sinh tồn của bác trai đã ổn định trở lại. Bác ấy đã có phản xạ và vừa mở mắt tỉnh lại cách đây vài phút. Giai đoạn nguy hiểm nhất đã qua rồi."
Thành nghe xong, tưởng như mình đang mơ. Cô nhìn sang Nam, rồi lại nhìn bác sĩ, lắp bắp: "Bác sĩ... bố cháu tỉnh rồi ạ? Bố cháu sống rồi phải không ạ?"
"Đúng vậy, bác trai đã qua khỏi nguy kịch. Giờ chúng tôi sẽ chuyển bác sang phòng hồi sức bình thường. Người nhà có thể vào thăm từng người một, nhưng nhớ giữ yên tĩnh nhé."
Thành vỡ òa trong hạnh phúc. Cô bật khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự vui sướng tột cùng. Cô quay sang Nam, không kiềm chế được cảm xúc mà ôm chầm lấy anh: "Nam ơi, bố tỉnh rồi! Bố không sao nữa rồi!"
Nam cũng cười, nụ cười nhẹ nhõm sau một đêm dài căng thẳng. Anh vỗ nhẹ vào lưng cô: "Anh biết mà, bác nhất định sẽ vượt qua. Em vào nhìn bác đi."
Thành đi theo hộ lý vào phòng bệnh. Nhìn thấy bố đã mở mắt, tuy còn rất yếu nhưng ánh mắt ông ngập tràn sự trìu mến khi thấy con gái, Thành bước đến nắm lấy tay ông, nghẹn ngào: "Bố ơi, con đây. Bố đã làm được rồi."
Bố cô khẽ mấp máy môi, giọng thào thào: "Con gái... đừng khóc... Bố không sao... Thằng Nam... thằng Nam đâu con?"
Thành giật mình, cô quay đầu nhìn ra cửa phòng. Qua khe cửa kính, cô thấy Nam đang đứng nhìn vào, anh mỉm cười với bố cô, gật đầu chào ông rồi khẽ chỉ tay ra phía ngoài, ra hiệu rằng anh sẽ về trước để hai bố con có không gian riêng.
Khi Thành bước ra ngoài để tiễn Nam, anh đã đi đến cuối hành lang. Cô chạy theo, gọi lớn: "Nam! Anh đợi em một chút."
Nam dừng lại, quay người nhìn cô. Thành bước đến trước mặt anh, cúi đầu một cách chân thành: "Nam, em không biết phải dùng từ ngữ nào để cảm ơn anh cho đủ. Sinh mạng của bố em là do anh cứu, sự kiên vững của em đêm qua cũng là nhờ có anh. Em... em thật sự hối hận vì những chuyện trong quá khứ. Sự kiêu ngạo ích kỷ của em ngày xưa đã làm tổn thương một người tốt như anh."
Nam nhìn cô, ánh mắt ấm áp như ánh nắng sớm mai đang chiếu rọi qua hành lang: "Thành à, em không cần phải suy nghĩ nhiều nữa. Chuyện quá khứ hãy để nó qua đi. Anh giúp em vì anh muốn thấy em và bố được hạnh phúc, chứ không phải để nhận lại lời xin lỗi hay sự hàm ơn. Sau biến cố này, anh chỉ mong em hiểu rằng, trên đời này không ai có thể sống một mình mà không cần đến người khác. Đừng bao giờ dựng lên một bức tường quá lớn để cô lập bản thân, cũng đừng để cái tôi làm mờ đi những giá trị tình cảm xung quanh mình."
Anh dừng một chút, rút từ trong túi ra một hộp sữa và một chiếc bánh mì đặt vào tay cô: "Ăn chút gì đi rồi còn chăm sóc bố. Anh về xưởng gỗ đây, có việc gì cứ nhắn cho anh. Khi nào bố xuất viện, anh sẽ đến đón bác."
Thành cầm chiếc bánh mì ấm áp trong tay, nhìn bóng dáng Nam đi xa dần. Lần này, cô không còn cảm thấy hổ thẹn hay trơ trẽn nữa, mà trong lòng cô là một sự kính trọng và biết ơn sâu sắc.
Chuyến đi qua giông bão lần này đã dạy cho Thành một bài học vô giá về cuộc đời. Cô nhận ra rằng, lòng kiêu hãnh cực đoan và cái tôi quá lớn chỉ là những thứ phù phiếm, có thể làm tổn thương những người yêu thương mình và đẩy bản thân vào ngõ cụt. Ngược lại, sự bao dung, lòng tốt thầm lặng và sự chia sẻ giữa người với người mới là thứ sức mạnh vĩ đại nhất, có thể cứu vớt một mạng sống và sưởi ấm những tâm hồn đang tuyệt vọng.
Nhìn ra ngoài trời, cơn mưa hạ đã dứt hoàn toàn, để lại một bầu trời trong xanh, tràn đầy sức sống mới. Thành mỉm cười, quay trở lại phòng bệnh với bố, lòng ngập tràn niềm tin vào một tương lai tốt đẹp phía trước.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.