Min menu

Pages

Nửa đêm vợ vẫn hí hoáy nhắn tin công việc, tôi lén nghiêng mắt nhìn rồi chấn động cả tinh thần

Chương 1: Sự thật sau màn hình tối

Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt một quầng yếu ớt lên bức tường căn phòng nhỏ. Kim đồng hồ treo tường đã nhích qua con số một. Không gian tĩnh mịch của đêm muộn chỉ còn lại tiếng vo ve đều đều của chiếc máy điều hòa và tiếng gõ lạch cạch rất khẽ, ngắt quãng trên màn hình điện thoại.

Tôi khẽ trở mình, mi mắt trĩu nặng vì cơn buồn ngủ nhưng tâm trí lại hoàn toàn tỉnh táo. Bên cạnh tôi, Mai – vợ tôi – vẫn ngồi tựa lưng vào thành giường. Chiếc bóng của em đổ dài trên tường, gầy guộc và cô độc. Mấy tháng nay, từ khi công ty của Mai thay đổi nhân sự và tái cấu trúc, em gần như không có một giấc ngủ trọn vẹn. Những bữa cơm tối vội vàng, những cuộc điện thoại công việc kéo dài đến tận lúc nửa đêm đã trở thành một phần quen thuộc trong căn nhà chúng tôi.

Tôi đã từng cằn nhằn, từng tỏ ra khó chịu. Tôi nghĩ Mai quá tham công tiếc việc, hoặc giả em đang ôm đồm những thứ không đáng để tự hành hạ bản thân. Đỉnh điểm là dạo gần đây, Mai thường xuyên giấu điện thoại mỗi khi tôi đi ngang qua, hoặc luôn cài mật khẩu mới. Sự im lặng và những tin nhắn lúc nửa đêm của em dần nhen nhóm trong tôi một nỗi bất an mơ hồ, một sự hoài nghi ích kỷ của người chồng cảm thấy mình bị ra rìa trong chính cuộc sống của vợ.

Đêm nay cũng vậy. Tiếng rung nhẹ từ chiếc điện thoại trên tay Mai lại vang lên. Tôi nheo mắt, giả vờ như vẫn đang ngủ say, nhưng lồng ngực lại phập phồng những nhịp đập bất an. Mai thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở như chứa đựng cả sự mệt mỏi tích tụ từ bao ngày qua. Em đưa tay vuốt tóc, rồi lại tiếp tục hí hoáy bấm máy.

Sự tò mò pha lẫn lòng ghen tuông trỗi dậy, thôi thúc tôi phải làm một điều mà trước đây tôi luôn coi thường. Tôi lén nghiêng mắt, nhìn chăm chú vào khoảng sáng phát ra từ màn hình điện thoại của vợ. Khoảng cách đủ gần để tôi đọc được những dòng chữ hiện lên trên ứng dụng tin nhắn công việc của em.

Và rồi, tôi chấn động cả tinh thần.

Trước mắt tôi không phải là những lời tán tỉnh, cũng không phải là những tin nhắn vô bổ.





Màn hình hiển thị một nhóm trò chuyện có tên "Dự án hy vọng – Hỗ trợ nội bộ". Những dòng tin nhắn chạy liên tục với tốc độ chóng mặt. Người nhắn tin cho Mai là chị Hòa, một đồng nghiệp lớn tuổi cùng phòng với em.

"Mai ơi, chị gom được thêm một ít sinh hoạt phí từ mấy anh em trong phòng thiết kế rồi. Nhưng tình hình của nhà chú Ba bảo vệ căng thẳng quá. Đứa con đầu của chú ấy tuần sau là hạn cuối đóng học phí đại học, nếu không có tiền là phải bảo lưu kết quả. Chú ấy định xin nghỉ việc để đi làm thêm việc nặng ngoài giờ, mà sức khỏe chú ấy yếu thế, làm sao chịu nổi?"

Mai nhanh chóng gõ câu trả lời, những ngón tay gầy guộc bấm liên hồi:

"Chị bảo chú Ba cứ bình tĩnh, tuyệt đối đừng xin nghỉ hay làm liều. Em đang cố gắng kết nối với một xưởng in quen để nhận thêm phần đóng gói tài liệu buổi tối. Việc này ngồi một chỗ, không tốn sức, em sẽ nhận về rồi rủ mấy bạn thực tập sinh cùng làm, gom tiền lại đưa chú Ba. Chị nhớ giấu kín nhé, chú Ba lòng tự trọng cao lắm, biết chúng ta gom tiền chú lại từ chối."

Chị Hòa nhắn lại kèm biểu tượng rơm rớm nước mắt:

"Khổ thân em, dạo này em gầy rộc đi. Việc công ty đã ngập đầu sau đợt tái cấu trúc, sếp mới lại khó tính, vậy mà đêm nào em cũng phải thức thức đêm hôm lo việc bao đồng này. Cả cái quỹ hỗ trợ âm thầm này nữa, nếu không có em đứng ra điều phối, động viên mọi người thì có lẽ phòng mình rã đám lâu rồi."

Mai nhắn một tin dài, kết thúc bằng một biểu tượng mặt cười mạnh mẽ:

"Mình không giúp thì ai giúp hả chị? Toàn là anh em gắn bó bao năm. Công ty khó khăn, cắt giảm nhân sự, cắt phúc lợi, ai cũng lao đao. Chú Ba có mỗi đứa con là niềm hy vọng. Em chịu khó thức đêm một chút không sao đâu. Chị ngủ sớm đi nhé, giữ sức khỏe."

Tôi nằm im, toàn thân như đông cứng. Từng chữ, từng câu trên màn hình như những cái tát thẳng vào sự ích kỷ, nhỏ nhen của tôi suốt mấy tháng qua. Tôi đã nghĩ gì thế này? Tôi đã nghi ngờ người vợ tào khang, người phụ nữ hiền lành, nhân hậu của mình đang có mối quan hệ mờ ám bên ngoài chỉ vì em thay đổi mật khẩu và hay giấu máy. Hóa ra, em giấu là vì không muốn tôi phải bận lòng, không muốn tôi lo lắng khi em đang gánh vác một việc làm đầy tính nhân văn nhưng cũng quá sức với một người phụ nữ nhỏ bé.

Mai tắt màn hình, đặt nhẹ chiếc điện thoại lên bàn trang điểm. Em khẽ thở dài, xoay người nằm xuống bên cạnh tôi. Tôi vội nhắm nghiền mắt, cố giữ cho nhịp thở thật đều đặn để em không phát hiện ra tôi đã chứng kiến tất cả. Mai kéo tấm chăn mỏng đắp lên ngực cho tôi, rồi em vòng tay ôm nhẹ lấy eo tôi, rúc đầu vào vai chồng tìm kiếm một sự bình yên muộn màng. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể gầy gò của vợ, và cả một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ mi mắt em, thấm qua lớp áo mỏng của tôi. Tim tôi thắt lại, một nỗi ân hận dâng trào nghẹn ứ nơi cổ họng.

Sáng hôm sau, Mai dậy sớm như thường lệ. Khi tôi bước vào bếp, em đã chuẩn bị xong bữa sáng đơn giản với hai đĩa bánh mì ốp la. Gương mặt em lộ rõ vẻ mệt mỏi với đôi quầng thâm dưới mắt, nhưng em vẫn cố nở nụ cười tươi tắn khi thấy tôi:

"Anh dậy rồi à? Ăn sáng đi rồi còn đi làm. Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng đúng không?"

Tôi bước đến, không kìm được lòng mình, liền ôm chặt lấy Mai từ phía sau. Mai hơi bất ngờ, cơ thể em khẽ cứng lại rồi mềm ra, em cười khúc khích:

"Ơ kìa, hôm nay ông chồng của em sao thế này? Tự nhiên sến sẩm thế?"

"Mai này..." – Giọng tôi khàn đi – "Dạo này em mệt lắm đúng không? Có chuyện gì ở cơ quan, em cứ chia sẻ với anh. Đừng cái gì cũng lầm lũi gánh vác một mình."

Mai khựng lại một nhịp, mắt em thoáng qua một nét bối rối nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng nụ cười xua tay:

"Có gì đâu anh, công việc đợt này chuyển giao nhân sự nên hơi quay cuồng chút thôi. Qua đợt này là ổn định ngay ấy mà. Anh cứ lo việc của anh cho tốt đi, em tự lo được."

Nhìn ánh mắt kiên cường của vợ, tôi biết em sẽ không đời nào tự mở miệng xin sự trợ giúp, vì em sợ làm gánh nặng cho tôi, sợ ảnh hưởng đến kinh tế gia đình khi chúng tôi cũng đang phải trả góp tiền mua nhà. Nhưng tôi không thể đứng nhìn vợ mình kiệt sức vì lòng tốt được nữa. Tôi quyết định sẽ bí mật vào cuộc, đồng hành cùng em trong trận chiến thầm lặng này.

Chương 2: Cao trào trong bóng tối

Những ngày sau đó, không khí ở công ty của Mai càng trở nên căng thẳng. Qua những câu chuyện rời rạc em kể trong bữa ăn và những tin nhắn tôi lén đọc được, tôi biết sếp mới của phòng Mai – một người trẻ tuổi, áp đặt và chạy theo thành tích – đang ép chỉ tiêu rất gắt gao. Ông ta không quan tâm đến hoàn cảnh của nhân viên, chỉ nhìn vào những con số.

Tệ hơn nữa, xưởng in mà Mai liên hệ để nhận việc làm thêm buổi tối bất ngờ gặp sự cố máy móc, họ thông báo không thể giao hàng cho em đóng gói trong vòng hai tuần tới. Điều này đồng nghĩa với việc nguồn thu nhập phụ mà Mai định dùng để hỗ trợ con trai chú Ba bảo vệ đóng học phí đã hoàn toàn bế tắc. Hạn nộp tiền của trường đại học chỉ còn đúng bốn ngày.

Tối hôm đó, Mai về nhà muộn hơn mọi khi. Gương mặt em tái nhợt, bước đi không vững. Em vừa bước vào cửa đã đổ sụp xuống ghế sofa. Tôi hốt hoảng chạy lại đỡ em:

"Mai! Em sao thế này? Sốt rồi này!"

Tôi sờ lên trán em, nóng hầm hập. Mai phẩy tay, giọng thều thào nhưng đầy lo âu:

"Em không sao, chỉ hơi chóng mặt thôi. Anh ơi... em phải làm sao bây giờ? Chú Ba... hôm nay em thấy chú ấy ngồi khóc ở góc cầu thang thoát hiểm. Đứa con trai gọi điện bảo nếu ngày kia không có tiền, nhà trường sẽ xóa tên khỏi danh sách thi học kỳ. Em đã hứa với chú ấy là sẽ lo được... vậy mà..."

Nói đến đây, Mai bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt uất ức, bất lực của một người tốt khi đứng trước bức tường vách đá của hoàn cảnh khó khăn. Em khóc như một đứa trẻ, bao nhiêu sự kìm nén suốt mấy tháng qua vỡ òa ra tất cả.

Tôi ôm chặt em vào lòng, vuốt ve mái tóc em, lòng đau như cắt nhưng lý trí tôi biết mình phải vững vàng:

"Ngoan, có anh ở đây rồi. Em đã làm rất tốt rồi, Mai ạ. Đừng tự trách mình nữa. Để anh lo, anh sẽ có cách."

"Nhưng anh lấy đâu ra tiền? Tiền lương tháng này của anh phải đóng tiền trả góp nhà vào ngày mai rồi, nếu chậm sẽ bị phạt và ảnh hưởng uy tín tín dụng..." – Mai ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, lo lắng nhìn tôi.

"Em đừng lo chuyện đó, anh tự có khoản dự phòng riêng. Bây giờ việc quan trọng nhất là em phải uống thuốc và đi ngủ. Ngày mai, anh sẽ cùng em giải quyết."

Sau khi dỗ cho Mai uống thuốc hạ sốt và ngủ thiếp đi, tôi ngồi một mình trong phòng khách. Đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Tôi lướt qua danh bạ điện thoại, suy nghĩ mông lung. Khoản tiền học phí của con chú Ba không phải là quá lớn, nhưng đối với hoàn cảnh một gia đình lao động nghèo và một cặp vợ chồng đang mang khoản nợ mua nhà như chúng tôi lúc này, nó là một bài toán phải cân não. Tôi có một vài người bạn thân, nhưng ai cũng có cuộc sống riêng, tôi không muốn mở lời vay mượn khi chưa thực sự kiệt quệ.

Bất chợt, tôi nhớ đến nhóm bạn học cũ thời đại học của mình. Chúng tôi có một quỹ nhỏ gọi là "Quỹ kết nối" chuyên dùng để giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn mà các thành viên gặp phải trong cuộc sống, hoạt động hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện và bảo mật. Tôi lập tức soạn một tin nhắn dài, kể rõ hoàn cảnh của chú Ba bảo vệ và sự hy sinh thầm lặng của Mai cùng các đồng nghiệp, tất nhiên tôi giấu tên công ty và tên thật của chú Ba để tôn trọng quyền riêng tư.

Tôi nhấn nút gửi vào nhóm chung lúc ba giờ sáng, không kỳ vọng sẽ có câu trả lời ngay. Nhưng thật bất ngờ, chỉ năm phút sau, màn hình điện thoại liên tục sáng lên.

Thành, một cậu bạn hiện là quản lý một cửa hàng nội thất, nhắn:

"Trời đất, vợ ông tuyệt vời thế! Giữa cái thời buổi này mà còn những người sống vì người khác như vậy sao? Tớ đóng góp một triệu, chút chuyển khoản luôn."

Lan, cô bạn cùng lớp ngày xưa giờ là bà mẹ bỉm sữa kinh doanh tự do, viết:

"Đọc mà cay sống mũi. Chú bảo vệ già lo cho con ăn học, giống hệt bố tớ ngày xưa. Quỹ nhóm mình hiện còn ba triệu, tớ duyệt chi luôn. Bản thân tớ góp thêm hai triệu nữa. Ông chuyển ngay cho vợ ông để kịp đóng học phí cho cháu nhé!"

Tiếp sau đó là những tin nhắn liên tiếp của những người bạn khác. Người một triệu, người năm trăm, người hai triệu. Họ không hề do dự, không hề tra hỏi hay nghi ngờ, bởi họ tin tôi, và quan trọng hơn, câu chuyện về lòng tốt thầm lặng của Mai đã chạm đến phần trắc ẩn sâu thẳm nhất trong lòng mỗi người.

Đến bốn giờ sáng, số tiền gom được đã vượt quá con số cần thiết cho học phí của con chú Ba. Tôi nhìn vào số dư tài khoản tăng lên liên tục mà nước mắt chực trào. Hóa ra, lòng tốt không hề cô độc. Khi bạn thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong đêm tối, sẽ có những người khác mang củi đến để cùng bạn sưởi ấm thế gian này.

Chương 3: Quả ngọt của lòng nhân ái

Sáng hôm sau, cơn sốt của Mai đã giảm. Khi em vừa tỉnh dậy, tôi đã bưng đến tận giường một bát cháo hành nóng hổi cùng một chiếc phong bì dày dặn. Mai ngơ ngác nhìn tôi:

"Cái gì đây hả anh?"

Tôi mỉm cười, nắm lấy bàn tay còn hơi run của vợ:

"Học phí của con trai chú Ba. Đủ cả tiền học kỳ này và một phần sinh hoạt phí cho kỳ sau nữa. Em cầm lấy, đến công ty đưa cho chú ấy ngay đi."

Mai mở phong bì ra, nhìn xấp tiền rồi nhìn tôi, mắt em trợn tròn đầy kinh ngạc và hoài nghi:

"Anh... anh lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Anh không làm gì sai trái đấy chứ? Hay anh rút tiền trả góp nhà? Không được đâu anh!"

Tôi bật cười, cốc nhẹ vào trán em:

"Ngốc ạ! Đêm qua em nói mớ, kể hết sạch sành sanh rồi. Anh đã dùng 'quyền trợ giúp từ người thân', chính là nhóm bạn đại học của anh. Họ nghe câu chuyện của em và chú Ba, ai cũng xúc động nên đã cùng nhau chung tay đóng góp. Đây là tiền sạch, tiền của tình người, em cứ yên tâm mà dùng."

Mai sững sờ. Em nhìn xấp tiền, rồi bất ngờ nhào vào lòng tôi, ôm chặt lấy cổ tôi mà khóc. Nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và biết ơn khôn tả.

"Em cảm ơn anh... Cảm ơn mọi người nhiều lắm... Em cứ nghĩ mình phải đơn độc chịu đựng..." – Mai nghẹn ngào.

Chiều hôm đó, tôi đến đón Mai sớm. Từ xa, tôi thấy Mai đi cùng một người đàn ông khắc khổ, mặc bộ đồng phục bảo vệ đã sờn vai – đó chính là chú Ba. Gương mặt chú Ba đầm đìa nước mắt, chú cứ nắm chặt lấy tay Mai mà cúi đầu cảm ơn rối rít. Mai cũng lau nước mắt, hai chú cháu đứng dưới bóng cây phượng vĩ già, khung cảnh ấy đẹp và bình yên đến lạ kỳ. Khi chú Ba quay lưng đi vào trong, bước đi của chú như nhẹ nhàng hơn, cái lưng còng như bớt trĩu nặng đi phần nào.

Mai bước ra xe, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sau cơn mưa giông. Em khoe với tôi:

"Anh biết không, chú Ba xúc động lắm. Chú ấy bảo đứa con trai vừa gọi điện báo đã nộp tiền xong, nhà trường còn khen ngợi tinh thần vượt khó của cháu. Chú Ba hứa sẽ làm việc thật tốt để không phụ lòng mọi người."

"Chưa hết đâu vợ ạ," – Tôi vừa khởi động xe vừa cười bí mật – "Thành, cậu bạn đêm qua góp tiền ấy, cửa hàng nội thất của cậu ấy đang cần tìm một bảo vệ coi kho vào ban đêm, công việc nhẹ nhàng, lương khá tốt. Thành bảo nếu chú Ba có sức khỏe và muốn làm thêm, cậu ấy sẵn sàng nhận chú vào làm, tạo điều kiện tối đa."

Mai há hốc mồm, rồi em hét lên một tiếng khe khẽ vì sung sướng, ôm chầm lấy cánh tay tôi:

"Thật sao anh? Ôi, thế thì tuyệt vời quá! Ông trời không phụ người tốt bao giờ!"

"Đúng vậy," – Tôi nhìn vợ bằng ánh mắt âu yếm – "Và còn một điều nữa. Anh xin lỗi vì thời gian qua đã ích kỷ, đã nghi ngờ em. Anh hứa từ nay về sau, bất kể em muốn làm việc tốt gì, anh cũng sẽ là người đầu tiên đứng sau lưng ủng hộ và gánh vác cùng em."

Mai nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc nguyên vẹn của những ngày đầu mới yêu:

"Em không trách anh đâu. Chính sự thấu hiểu và đồng hành này của anh mới là món quà lớn nhất đối với em."

Chiếc xe của chúng tôi hòa vào dòng người tấp nập của buổi chiều thành phố. Thành phố này tuy đông đúc, ồn ào và đôi khi có vẻ lạnh lùng với những lo toan cơm áo gạo tiền, nhưng tôi biết, ở đâu đó trong những góc khuất, những tòa nhà, vẫn luôn có những trái tim ấm áp đang âm thầm đập vì nhau. Lòng tốt không cần phải là những điều gì đó quá vĩ đại hay đao to búa lớn; đôi khi, nó chỉ là một tin nhắn lúc nửa đêm, một sự sẻ chia đúng lúc, hay một cái ôm đồng cảm của người bạn đời. Và chính những điều giản dị ấy đã làm nên sức mạnh kỳ diệu, thắp sáng niềm tin vào con người và cuộc sống.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.