Min menu

Pages

Ngày tôi nhận 3 cây vàng hồi môn từ ngoại, mẹ chồng bỗng đổi hẳn thái độ, còn chồng thì nửa đêm thủ thỉ một câu khiến tôi lạnh người... TRUYỆN NGẮN.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


# Chương 1: Ba Cây Vàng Và Câu Nói Trong Đêm

“Ba cây vàng đó… em định để riêng thật à?”

Giọng anh Hưng vang lên giữa đêm tối khiến tay tôi đang gấp quần áo bỗng khựng lại. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như cả căn phòng đều nghe thấy.

Tôi quay sang nhìn chồng.

Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên gương mặt anh. Vẫn là khuôn mặt hiền lành ấy, vẫn đôi mắt từng khiến tôi tin rằng mình lấy đúng người. Nhưng không hiểu sao lúc đó, tôi lại thấy lạnh sống lưng.

Tôi cố cười:

“Anh hỏi gì kỳ vậy?”

Anh Hưng ngồi dậy, giọng nhỏ nhẹ:

“Anh chỉ nghĩ… vợ chồng thì không nên có gì giấu nhau.”

Tôi siết chặt chiếc áo trong tay.

Ba cây vàng.

Đó là của hồi môn ngoại cho riêng tôi sáng nay, trước mặt cả họ.

Ngoại năm nay đã hơn tám mươi tuổi. Trước khi về, ngoại kéo tôi vào phòng riêng, run run mở chiếc khăn tay cũ bạc màu. Bên trong là ba cây vàng được gói kỹ.

Ngoại nói:

“Cái này ngoại để dành cả đời. Con giữ lấy làm vốn. Phụ nữ phải có thứ phòng thân.”

Tôi đã khóc.

Nhưng điều khiến tôi khó hiểu nhất… là thái độ của mẹ chồng sau khi biết chuyện.

Bà Lan vốn chẳng mấy khi niềm nở với tôi. Từ ngày cưới tới giờ, bà luôn chê tôi vụng, lương thấp, không xứng với con trai bà.

Vậy mà chiều nay, bà đột nhiên nấu toàn món tôi thích.

Lúc ăn cơm còn gắp thức ăn vào bát tôi:

“Mai sau nhà này phải nhờ vào cái phúc của con rồi.”

Tôi nghe mà gai người.

Đến tối, bà còn bảo:

“Tiền bạc thời nay gửi ngân hàng lãi chẳng được bao nhiêu. Người trong nhà giữ giúp nhau mới chắc.”

Khi đó tôi chỉ cười trừ.

Nhưng giờ… nghe chồng hỏi câu ấy giữa đêm, tôi bắt đầu thấy bất an.

Tôi hít sâu:

“Đó là ngoại cho riêng em.”

Anh Hưng im lặng vài giây rồi cười nhạt:

“Anh có lấy của em đâu mà em căng thẳng.”

Câu nói ấy khiến tôi càng khó chịu hơn.

Từ ngày cưới nhau, kinh tế trong nhà đều do tôi và anh cùng lo. Lương anh làm kỹ thuật tháng khá hơn tôi chút ít, nhưng anh lại hay đầu tư linh tinh theo bạn bè.

Có lần anh mất gần trăm triệu vì hùn vốn mở quán cà phê.

Lần khác lại ôm nợ vì mua coin.

Tôi chưa từng trách.

Thậm chí tiền cưới năm đó, tôi cũng đem gần hết trả nợ cùng anh.

Vậy mà bây giờ…

Tôi nhẹ giọng:

“Em chỉ muốn giữ phòng thân thôi.”

Anh Hưng nhìn tôi chằm chằm.

“Em không tin anh à?”

Tôi chưa kịp trả lời thì điện thoại anh sáng lên.

Một tin nhắn hiện ra ngay màn hình khóa:

“Mẹ nói chuyện chưa?”

Anh giật mình úp điện thoại xuống rất nhanh.

Nhưng tôi đã nhìn thấy.

Không khí trong phòng như đông cứng.

Tôi hỏi:

“Mẹ nói chuyện gì?”

Anh Hưng lúng túng:

“Không có gì đâu.”

Tôi cười nhạt.

“Anh với mẹ đang tính gì à?”

Anh bực giọng:

“Em đừng suy diễn.”

Rồi anh nằm quay lưng lại phía tôi.

Đêm đó tôi không ngủ.

Tôi nằm nhìn trần nhà đến gần sáng.

Ba cây vàng vẫn nằm trong túi xách dưới chân giường.

Tôi bỗng nhớ lời ngoại:

“Tiền không đáng sợ. Lòng người mới đáng sợ.”


Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm để đi gửi vàng vào ngân hàng.

Lúc bước xuống nhà, tôi nghe tiếng mẹ chồng đang nói điện thoại trong bếp.

“Ừ, chắc được thôi. Con bé hiền mà.”

Tôi đứng khựng lại.

Mẹ chồng quay ra, thấy tôi thì đổi sắc mặt ngay.

“Ủa, con dậy rồi à?”

Tôi gượng cười.

“Dạ.”

Bà nhìn chiếc túi tôi cầm trên tay rồi hỏi:

“Con đi đâu đó?”

“Con ra ngân hàng.”

Nụ cười trên mặt bà vụt tắt.

“Gửi vàng à?”

Tôi im lặng.

Bà đặt mạnh ly nước xuống bàn.

“Người nhà giữ cho nhau không tốt hơn sao?”

Tôi bắt đầu khó chịu:

“Con muốn tự giữ.”

Mẹ chồng cười nhạt:

“Phụ nữ giữ tiền riêng nhiều quá không hay đâu.”

Tôi chưa kịp đáp thì anh Hưng từ trên lầu bước xuống.

Anh nhìn tôi rồi nhìn cái túi.

“Mình nói chuyện chút được không?”

Tôi thấy tim mình chùng xuống.

Anh kéo ghế ngồi đối diện, giọng từ tốn:

“Anh đang có cơ hội đầu tư lớn.”

Tôi bật cười ngay lập tức.

Tôi biết mà.

Cuối cùng cũng tới.

Anh tiếp lời:

“Bạn anh mở gara ô tô. Chỉ cần thêm chút vốn là chắc thắng.”

“Bao nhiêu?”

Anh ngập ngừng:

“Khoảng… ba cây vàng.”

Tôi nhìn chồng không chớp mắt.

Mẹ chồng chen vào:

“Tiền để không cũng có sinh lời đâu.”

Tôi thấy cổ họng nghẹn lại.

Hóa ra từ tối qua đến giờ, tất cả chỉ vì số vàng ấy.

Tôi đứng bật dậy.

“Đó là của ngoại cho con.”

Anh Hưng cau mày:

“Anh chỉ mượn.”

“Từ trước tới giờ anh mượn bao nhiêu lần rồi?”

Căn nhà im phăng phắc.

Mặt anh đỏ lên.

“Ý em là sao?”

Tôi cười buồn:

“Tiền cưới, tiền tiết kiệm, tiền em tăng ca… lần nào anh cũng nói sẽ trả.”

Mẹ chồng đập bàn:

“Con nói vậy là hỗn!”

Tôi run giọng:

“Con không hỗn. Con chỉ sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ đến lúc không còn gì trong tay.”

Anh Hưng im lặng.

Tôi nhìn người đàn ông mình từng tin tưởng nhất mà thấy xa lạ vô cùng.

Cuối cùng, tôi xách túi bước ra cửa.

Phía sau, giọng mẹ chồng vang lên lạnh tanh:

“Nó giữ tiền riêng thế này thì sau cũng bỏ chồng thôi!”

Tôi đứng chết lặng.

Còn anh Hưng…

Anh không hề lên tiếng bênh vực tôi.

Khoảnh khắc đó, lòng tôi lạnh hơn cả cơn mưa ngoài trời.

---

# Chương 2: Người Giữ Bí Mật


Tôi ngồi trong ngân hàng gần một tiếng đồng hồ mà đầu óc vẫn rối bời.

Ba cây vàng đã nằm yên trong két gửi.

Vậy mà tôi không thấy nhẹ lòng.

Điều khiến tôi đau nhất… không phải chuyện tiền bạc.

Mà là cách chồng và mẹ chồng nhìn tôi như một chiếc két sắt biết đi.

Điện thoại rung liên tục.

Mười cuộc gọi nhỡ từ anh Hưng.

Tôi không bắt máy.

Cho đến khi tin nhắn cuối cùng hiện lên:

“Về nhà đi. Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Rồi cuối cùng vẫn về.

Bởi sâu trong lòng, tôi vẫn muốn tin chồng mình không phải người xấu.


Tối hôm đó, căn nhà im lặng khác thường.

Mẹ chồng không nói với tôi câu nào.

Anh Hưng thì lặng lẽ phụ tôi dọn cơm.

Khi chỉ còn hai vợ chồng trong bếp, anh mới nhỏ giọng:

“Anh xin lỗi chuyện sáng nay.”

Tôi không nhìn anh.

“Anh thật sự muốn lấy số vàng đó?”

Anh thở dài.

“Anh áp lực.”

Tôi quay sang.

“Áp lực đến mức phải cùng mẹ ép em?”

Anh cúi đầu.

Rất lâu sau anh mới nói:

“Anh nợ.”

Tôi sững người.

“Nợ gì?”

Anh im lặng.

Tôi bắt đầu thấy sợ.

“Anh nói đi.”

Anh vò tóc:

“Anh vay ngoài để đầu tư lần trước…”

Tôi nghe ù cả tai.

“Bao nhiêu?”

“Hơn hai trăm triệu.”

Tôi chết lặng.

Hai trăm triệu.

Một con số quá lớn với vợ chồng tôi.

Tôi lùi lại một bước.

“Anh điên rồi à?”

Anh khàn giọng:

“Anh muốn kiếm thêm cho gia đình.”

“Rồi giờ thì sao?”

“Người ta đòi.”

Tôi ngồi phịch xuống ghế.

Bao nhiêu cảm xúc dồn lại khiến mắt tôi cay xè.

Anh Hưng quỳ xuống trước mặt tôi.

“Anh biết anh sai.”

Tôi bật khóc:

“Tại sao anh giấu em?”

“Anh sợ em thất vọng.”

Tôi cười trong nước mắt.

“Còn bây giờ thì sao?”

Anh không trả lời.

Đúng lúc ấy, ngoài sân vang lên tiếng xe máy thắng gấp.

Rồi tiếng đàn ông gọi lớn:

“Hưng! Ra nói chuyện!”

Mặt anh Hưng tái mét.

Tôi đứng bật dậy.

Hai người đàn ông lạ mặt bước vào sân.

Một người cười nhạt:

“Trốn hoài vậy anh bạn?”

Tôi thấy tay mình lạnh ngắt.

Mẹ chồng từ trong phòng chạy ra, giọng run run:

“Các cậu từ từ…”

Người đàn ông đáp:

“Chúng tôi từ từ cả tháng rồi.”

Anh Hưng kéo tôi ra sau lưng:

“Để anh nói.”

Nhưng người kia đã nhìn thẳng vào tôi:

“Nghe nói nhà có vàng?”

Tôi chết sững.

Mẹ chồng vội chen vào:

“Không có! Không có đâu!”

Người đàn ông cười khẩy:

“Đừng làm khó nhau.”

Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tôi lần đầu tiên hiểu cảm giác bất an thật sự là thế nào.

Sau gần nửa tiếng, hai người kia mới chịu đi, nhưng trước khi đi còn để lại một câu:

“Ba ngày nữa không có tiền thì đừng trách.”

Cánh cổng vừa đóng, mẹ chồng đã òa khóc.

Bà ngồi phịch xuống ghế:

“Trời ơi sao con dại vậy Hưng…”

Tôi quay sang nhìn chồng.

Anh cúi đầu, hai mắt đỏ hoe.

Khoảnh khắc đó, cơn giận trong tôi bỗng vơi đi một nửa.

Vì tôi nhận ra…

Anh không phải kẻ tham lam.

Anh chỉ là một người đàn ông muốn chứng tỏ bản thân nhưng đi sai đường.


Đêm đó, tôi không ngủ được.

Tôi nhớ lại những ngày đầu mới cưới.

Anh Hưng từng chở tôi trên chiếc xe máy cũ đi ăn bắp nướng ven sông.

Từng đội mưa mua thuốc khi tôi sốt.

Từng thức trắng đêm chăm ba tôi trong bệnh viện.

Anh chưa từng là người xấu.

Chỉ là áp lực cơm áo khiến anh thay đổi.

Gần sáng, tôi xuống bếp uống nước thì thấy mẹ chồng đang ngồi một mình.

Bà ngẩng lên nhìn tôi.

Đôi mắt đã không còn vẻ sắc sảo thường ngày.

Bà nói khẽ:

“Là lỗi của bác.”

Tôi im lặng.

Bà nghẹn giọng:

“Từ nhỏ nó nghèo nên luôn mặc cảm. Bác cứ ép nó phải thành công…”

Tôi lần đầu thấy mẹ chồng yếu đuối như vậy.

Bà lấy từ túi áo ra một cuốn sổ đỏ cũ.

“Đây là căn nhà quê bác đứng tên.”

Tôi ngạc nhiên:

“Mẹ…”

“Mai bác bán.”

Tôi sững người.

“Không được.”

Bà cười buồn:

“Cứu con trước đã.”

Tôi nhìn người phụ nữ từng khiến mình tổn thương suốt mấy năm mà lòng chợt nghẹn lại.

Có lẽ…

Bà thương con trai theo cách sai lầm.

Còn tôi, vì tự ái mà chưa từng thử hiểu bà.


Sáng hôm sau, tôi chủ động nói với chồng:

“Em sẽ giúp anh trả nợ.”

Anh ngẩng phắt lên:

“Không được.”

“Nhưng sau lần này, anh phải dừng lại.”

Mắt anh đỏ hoe.

“Anh hứa.”

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy anh thật sự hối hận.

---

# Chương 3: Điều Quý Giá Nhất Không Phải Vàng


Ba tháng sau.

Căn nhà nhỏ cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Khoản nợ được giải quyết nhờ bán mảnh đất quê của mẹ chồng và số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng.

Ba cây vàng của ngoại… tôi vẫn giữ nguyên.

Nhưng điều thay đổi lớn nhất không phải chuyện tiền bạc.

Mà là con người.

Anh Hưng nghỉ hẳn chuyện đầu tư.

Ban ngày đi làm kỹ thuật, tối nhận sửa điện thêm.

Có hôm gần nửa đêm mới về.

Tôi xót ruột:

“Anh nghỉ chút đi.”

Anh chỉ cười:

“Anh muốn làm lại bằng sức mình.”

Câu nói ấy khiến tôi vừa thương vừa nhẹ lòng.

Mẹ chồng cũng thay đổi rất nhiều.

Bà không còn xét nét tôi như trước.

Thậm chí có lần tôi đi làm về muộn, bà còn phần cơm nóng sẵn.

Bà ngượng ngùng:

“Con ăn đi kẻo nguội.”

Tôi bất giác thấy cay mắt.

Có những khoảng cách trong gia đình… chỉ cần một biến cố là đủ để người ta hiểu nhau hơn.


Một chiều cuối tuần, ngoại tôi từ quê lên chơi.

Ngoại chống gậy đi chậm chậm quanh nhà rồi cười:

“Nhà có hơi người rồi đó.”

Tôi ôm ngoại cười.

Bữa cơm hôm ấy đông đủ hiếm hoi.

Anh Hưng chủ động gắp thức ăn cho tôi.

Mẹ chồng thì kể chuyện hàng xóm.

Tiếng cười vang lên ấm áp hơn bao giờ hết.

Đến lúc ra về, ngoại gọi riêng anh Hưng ra sân.

Tôi đứng trong nhà nhưng vẫn nghe loáng thoáng.

Ngoại hỏi:

“Con còn nhớ ngày cưới, con hứa gì với ngoại không?”

Anh Hưng cúi đầu:

“Dạ nhớ.”

“Con nói sẽ bảo vệ nó.”

Rất lâu sau, anh mới đáp:

“Con xin lỗi ngoại.”

Ngoại cười hiền:

“Ai cũng có lúc sai. Quan trọng là biết quay đầu.”

Tôi thấy mắt anh đỏ lên.


Tối đó, anh Hưng đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.

Tôi ngạc nhiên:

“Gì vậy?”

“Mở ra đi.”

Bên trong là một chiếc nhẫn vàng nhỏ xinh.

Tôi sững người.

“Anh mua làm gì? Mình còn đang thiếu trước hụt sau mà.”

Anh cười:

“Đây là tháng lương đầu tiên anh để dành được sau khi trả hết nợ.”

Tôi nhìn chiếc nhẫn rồi bật khóc.

Không phải vì món đồ quý giá.

Mà vì cuối cùng, tôi đã thấy lại người đàn ông năm xưa mình từng yêu.

Anh nắm tay tôi:

“Cảm ơn em vì không bỏ anh.”

Tôi nghẹn giọng:

“Em từng giận lắm.”

“Anh biết.”

“Nhưng em nghĩ… vợ chồng không phải lúc nào cũng chỉ có ngày vui.”

Anh siết chặt tay tôi hơn.

Ngoài sân, mẹ chồng đang tưới cây, miệng khe khẽ hát.

Một khung cảnh bình dị mà trước đây tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ có được.


Một năm sau, vợ chồng tôi mở được tiệm điện nước nhỏ.

Không giàu có, nhưng đủ sống.

Anh Hưng làm việc chăm chỉ.

Còn tôi quản lý sổ sách.

Mỗi lần khách trả tiền, anh đều đưa ngay cho tôi giữ.

Rồi cười:

“Bộ trưởng tài chính của nhà này mà.”

Tôi bật cười.

Ba cây vàng của ngoại vẫn nằm yên trong ngân hàng.

Nhưng giờ tôi hiểu…

Thứ giúp một gia đình tồn tại lâu dài chưa bao giờ là vàng bạc.

Mà là sự chân thành, trách nhiệm và lòng tin sau những lần vấp ngã.

Đêm cuối năm, cả nhà ngồi gói bánh chưng.

Mẹ chồng bất ngờ nói:

“Ngày trước mẹ có nhiều điều không phải với con.”

Tôi khựng lại.

Bà nhìn tôi, mắt đỏ hoe:

“Mẹ xin lỗi.”

Tôi im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng đáp:

“Con cũng có lúc nóng tính.”

Bà bật cười.

Anh Hưng nhìn hai mẹ con rồi thở phào:

“May quá… nhà mình hòa bình rồi.”

Cả nhà cùng cười lớn.

Ngoài trời, pháo hoa giao thừa bắt đầu sáng rực.

Tôi tựa đầu vào vai chồng, lòng bình yên đến lạ.

Sau tất cả, tôi nhận ra một điều:

Tiền bạc có thể khiến lòng người dao động.

Nhưng nếu còn biết yêu thương và sửa sai, gia đình vẫn luôn có cơ hội để bắt đầu lại.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.