Min menu

Pages

Mẹ chồng đến chơi ở 3 tháng không định về, nửa đêm nghe một cuộc trò chuyện mà tôi mừng thầm

Chương 1: Góc khuất của sự chịu đựng

Căn bếp nhỏ thơm mùi cơm gạo mới tỏa làn khói bảng lảng trong ánh chiều muộn. Hương nhìn mâm cơm đã dọn sẵn trên bàn, lòng ngổn ngang những suy nghĩ không tên. Trên ghế sofa ở phòng khách, bà Mai – mẹ chồng cô – đang chậm rãi lật giở từng trang của cuốn tạp chí cũ. Bà đã ở đây tròn ba tháng. Ban đầu, bà bảo lên chơi với vợ chồng Hương và đứa cháu nội vài tuần cho đỡ nhớ, nhưng hết tuần này qua tháng nỗ lực khác, bà vẫn chưa hề nhắc đến chuyện khi nào sẽ bắt xe về quê.

Hương không phải là một người con dâu ích kỷ hay hẹp hòi. Cô hiểu đạo làm con, luôn cố gắng chu toàn từ bữa ăn đến giấc ngủ cho mẹ. Thế nhưng, không gian của căn chung cư hai phòng ngủ vốn đã chật hẹp, nay lại càng trở nên ngột ngạt bởi những thói quen sinh hoạt hoàn toàn khác biệt. Bà Mai quen nếp sống ở quê, thích dậy từ năm giờ sáng, quét dọn lạch cạch và bật tivi âm lượng lớn. Bà lại có tính hay càm ràm, từ việc Hương mua bó rau giá hơi đắt ở siêu thị đến việc cô cho con trai mặc quần áo quá mát mẻ khi trời trở gió. Những bất đồng âm ỉ tích tụ qua từng ngày khiến bầu không khí trong nhà luôn căng như sợi dây đàn. Thành – chồng Hương – đứng ở giữa, chỉ biết thở dài khuyên vợ nhẫn nhịn vì mẹ đã già, cả đời lam lũ nuôi anh khôn lớn.

Đỉnh điểm là dạo gần đây, sức khỏe của bà Mai có vẻ yếu đi, bà thường xuyên ho hắng và hay quên. Hương bắt đầu lo sợ. Cô lo rằng mẹ chồng sẽ ở lại đây mãi mãi, và chuỗi ngày sống trong sự gò bó, chịu đựng này sẽ không bao giờ kết thúc. Sự mệt mỏi từ áp lực công việc văn phòng cộng với áp lực tâm lý khi về nhà khiến Hương cảm thấy kiệt sức. Cô bắt đầu thu mình lại, những cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu cứ thưa thớt dần, chỉ còn lại những lời xã giao gượng gạo.

Một đêm cuối tuần, khi chiếc đồng hồ treo tường đã điểm mười hai giờ đêm, Hương giật mình tỉnh giấc vì cơn khát. Cô khẽ khàng rời giường, tránh làm thức giấc chồng và con trai đang ngủ say. Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ khe cửa phòng bà Mai. Khi Hương vừa bước đến gần phòng khách để rót nước, cô chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng thì thầm phát ra từ bên trong. Đó là giọng của bà Mai, bà đang gọi điện thoại cho ai đó ở quê.

Hương không có ý định nghe lén, nhưng không gian tĩnh mịch của đêm muộn đã mang những lời nói của mẹ chồng lọt thỏm vào tai cô. Đầu dây bên kia có lẽ là bác Cả, người anh trai lớn ở quê của bà:

"Anh Cả à? Tôi Mai đây... Vâng, tôi vẫn đang ở trên nhà chúng nó. Không, tôi chưa về được đâu anh ạ." Giọng bà Mai khản đặc, thỉnh thoảng lại ngắt quãng bởi một tràng ho khan mà bà đang cố dồn nén vào chiếc gối mỏng. "Cái sào ruộng dưới quê, anh cứ mướn người ta cày cuốc giùm tôi trước đã. Tiền long thì lát nữa tôi gửi qua bưu điện cho anh. Tôi phải ở lại đây thêm một thời gian nữa..."

Hương đứng chôn chân bên cạnh chiếc tủ lạnh, bàn tay cầm chiếc ly thủy tinh siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Tim cô đập thình thịch. “Hóa ra mẹ thực sự muốn ở lại đây mãi mãi sao? Lại còn tính chuyện bỏ bê ruộng vườn ở quê nữa?” Một cảm giác tủi thân pha lẫn bực bội dâng lên trong lòng Hương. Ba tháng qua đối với cô đã là một sự thử thách quá sức chịu đựng. Có những ngày đi làm áp lực ngập đầu, về đến nhà lại thấy đôi dép đi trong nhà của mẹ để ngược, sàn nhà bếp đầy vệt nước, rồi tiếng tivi ra rả từ tờ mờ sáng. Cô không ghét mẹ, nhưng cô thèm khát cái không gian tự do, riêng tư của hai vợ chồng ngày trước.

Bà Mai ở trong phòng lại khẽ thở dài, tiếng thở dài sườn sượt của người già sao mà nặng nề đến thế. Bà nói tiếp, giọng nghẹn lại:

"Anh đừng mắng tôi ích kỷ. Tôi biết cái Hương nó mệt. Tôi già rồi, mắt mờ chân chậm, sống ở đây làm vướng chân vướng tay tụi nó. Nhiều lúc thấy con dâu đi làm về mặt mũi phờ phạc, cơm nước xong lại lao vào dọn dẹp, tôi thương lắm chứ. Tôi cố dậy sớm quét tước, nấu nồi nước hãm trà cho tụi nó, mà cái tay run rẩy làm đổ vỡ suốt. Tôi biết cái Hương nó đang chịu đựng tôi..."

Hương sững sờ. Ly nước trên tay khẽ lay động. Cô không ngờ người mẹ chồng vốn hay càm ràm, nghiêm khắc ấy lại quan sát và thấu hiểu tâm tư của cô kỹ đến vậy.

"Thế sao cô không về quê cho nhẹ người? Ở trên đó chật chội, lại chịu sắc mặt của con dâu làm gì?" – Giọng bác Cả tuy nhỏ nhưng qua loa ngoài điện thoại, Hương vẫn nghe bập bõm được vài chữ.

Bà Mai im lặng một lát, tiếng sột soạt như thể bà đang lau nước mắt.




"Tôi không về được, anh Cả ơi. Thằng Thành dạo này việc làm ăn ở chỗ làm gặp khó khăn lớn lắm. Tôi nghe loáng thoáng nó bàn với bạn qua điện thoại, hình như cái dự án gì đó của nó bị hoãn, người ta chưa trả lương, tiền trả góp căn nhà này tháng này chưa có đủ. Nó giấu vợ, đêm nào cũng ra ban công hút thuốc đến hai giờ sáng. Tôi ở đây, gom góp được mấy chục triệu tiền bán lúa với tiền dưỡng già mấy năm nay, định bụng qua tuần là đưa cho nó để nó xoay xở. Nhưng tôi chưa dám đưa ngay, sợ cái Hương nó nhạy cảm, lại nghĩ tôi coi thường chồng nó hoặc nghĩ nhà chồng can thiệp sâu. Tôi phải lựa lời, lựa dịp... Với lại, tôi ở đây ngày nào thì đỡ được tiền thuê người đưa đón thằng Bo ngày đó. Thuê người ngoài vừa tốn kém, lại chẳng yên tâm."

Hương nghe đến đây thì tai như ù đi. Đầu gối cô bủn rủn, phải vịn vào cạnh bàn bếp để không ngã khuỵu. Hóa ra, lý do mẹ chồng ở lại không phải vì bà muốn bám lấy con trai, cũng không phải vì bà thích cuộc sống thành thị xô bồ. Bà ở lại vì bà biết con trai mình đang lâm vào cảnh thắt ngặt, bà ở lại để dùng chút sức tàn và số tiền tích cóp cả đời để nâng đỡ mái ấm của các con. Còn Thành, chồng cô, người đàn ông bấy lâu nay luôn tỏ ra vững vàng, lại đang phải gánh vác một áp lực tài chính lớn đến thế mà không hề hé răng nửa lời với vợ.

"Tôi tính rồi," giọng bà Mai thấp xuống, đầy quyết tâm. "Đợi qua tháng này, khi mọi chuyện của thằng Thành êm xuôi, tôi sẽ bảo dưới quê có giỗ hay có việc làng để về. Tôi không làm gánh nặng cho tụi nó đâu. Anh Cả cứ yên tâm, tôi khỏe mà, ho vài tiếng do trái gió trở trời thôi..."

Cuộc điện thoại kết thúc bằng những tiếng ho kéo dài. Ánh sáng từ khe cửa phòng bà Mai vụt tắt. Hương đứng trong bóng tối, nước mắt từ lúc nào đã chảy dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Cô thấy nghẹn đắng ở cổ họng. Sự ích kỷ, những suy nghĩ hẹp hòi của cô trong suốt ba tháng qua như một cái tát mạnh vào lòng tự trọng của chính cô. Mẹ chồng cô, người phụ nữ quê mùa với chiếc áo sờn vai, hóa ra lại có một tấm lòng bao dung và vị tha đến thế.

Hương khẽ khàng đi về phòng ngủ. Trên giường, Thành vẫn đang ngủ, gương mặt hằn lên những nét mệt mỏi mà những ngày qua cô quá vô tâm nên không nhận ra. Cô nằm xuống bên cạnh chồng, kéo chăn đắp cho anh, lòng ngổn ngang một quyết tâm mới. Cô không thể để mẹ phải chịu đựng một mình, và cô cũng phải cùng chồng gánh vác giông bão này.

Chương 2: Những làn sóng ngầm và ngọn lửa sưởi ấm

Sáng hôm sau là Chủ nhật. Đúng năm giờ sáng, tiếng lạch cạch từ phòng khách lại vang lên như thường lệ. Tiếng chổi quét nhà tre sột soạt trên nền gạch men. Mọi ngày, tiếng động này sẽ khiến Hương nhíu mày bực bội, nhưng sáng nay, nó lại vang lên như một khúc nhạc khiến lòng cô thắt lại.

Hương nhẹ nhàng ngồi dậy, mặc thêm chiếc áo khoác mỏng rồi bước ra ngoài. Bà Mai đang lúi húi lau chiếc bàn ăn, tấm lưng hơi còng xuống, mái tóc đã bạc hơn nửa bới gọn gàng sau gáy. Thấy Hương ra, bà giật mình, vội vàng giấu tiếng ho vào chiếc khăn tay cầm sẵn, gương mặt thoáng nét lo lắng:

"Ơ... Hương dậy sớm thế con? Mẹ... mẹ làm ồn khiến con thức giấc à? Để mẹ làm nhẹ tay lại."

Nhìn ánh mắt rụt rè, đầy vẻ chịu đựng của mẹ chồng, tim Hương nhói lên một cơn đau buốt. Cô bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc khăn lau từ tay bà, mỉm cười dịu dàng:

"Không đâu mẹ, con tự dậy đấy chứ. Dạo này con hay thức sớm. Mẹ vào ghế ngồi nghỉ đi, để con lau nốt cho. Hôm nay Chủ nhật, con nấu bún riêu cho cả nhà mình ăn sáng nhé. Mẹ thích ăn riêu cua nhiều hành đúng không ạ?"

Bà Mai ngẩn người nhìn con dâu. Sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Hương khiến bà có chút lúng túng, nhưng rồi ánh mắt bà nhanh chóng dịu lại, lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Bà lật đật bảo:

"Ờ, ờ... để mẹ nhặt hành, bóc tỏi cho. Con cứ để mẹ làm, ngồi không mẹ buồn chân buồn tay lắm."

"Vâng, vậy mẹ cháu cùng làm." Hương cười, đón lấy rổ hành từ tay mẹ.

Trong căn bếp ngập tràn ánh nắng sớm của ngày cuối tuần, hai bóng người một già một trẻ ngồi cạnh nhau. Hương chủ động hỏi bà về cách muối dưa cà sao cho giòn, cách kho cá làng Vũ Đại mà ngày trước Thành vẫn hay khen. Bà Mai hào hứng hẳn lên, những nếp nhăn trên khuôn mặt bà giãn ra, bà kể say sưa, thỉnh thoảng lại cười hiền hậu. Hương nhận ra, mẹ chồng cô thực chất rất dễ gần, bà chỉ cô đơn trong căn nhà chung cư quá khép kín này mà thôi.

Đến chín giờ sáng, khi Thành đưa bé Bo đi mua sữa về, anh ngỡ ngàng khi thấy không khí trong nhà ấm áp lạ thường. Hương và mẹ chồng đang cùng nhau chuẩn bị bữa trưa, tiếng cười nói khúc khích vang ra tận cửa. Thành nhìn vợ bằng ánh mắt đầy biết ơn và nhẹ nhõm.

Buổi chiều, khi bà Mai dắt bé Bo đi dạo dưới sân chung cư, Hương kéo Thành vào phòng, đóng cửa lại. Cô nhìn thẳng vào mắt chồng, nghiêm túc hỏi:

"Anh Thành, anh định giấu em đến bao giờ?"

Thành giật mình, ánh mắt lảng tránh: "Giấu... giấu chuyện gì cơ em? Anh có giấu gì đâu."

"Chuyện công việc của anh, chuyện tiền nong căn nhà." Hương đặt tay lên vai chồng, giọng cô mềm mỏng nhưng kiên quyết. "Chúng ta là vợ chồng cơ mà. Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn. Sao anh lại gánh vác một mình rồi đêm nào cũng ra ban công hút thuốc? Anh nghĩ em là người vợ không thể đồng cam cộng khổ với anh sao?"

Thành cúi đầu, bờ vai mạnh mẽ của người đàn ông bỗng chốc chùng xuống. Anh thở dài, nắm lấy tay vợ:

"Anh xin lỗi... Anh không muốn em phải lo lắng. Dự án bên đối tác bị hoãn vô thời hạn, khoản giải ngân quý này chưa về nên công ty giam lương của bọn anh. Tiền gốc và lãi ngân hàng tháng này anh chưa biết xoay đâu ra, anh tính đi vay bạn bè một ít để đập vào trước..."

"Em còn một khoản sổ tiết kiệm nhỏ định để cuối năm sửa sang lại phòng cho con. Ngày mai em sẽ đi rút." Hương không một chút đắn đo, cắt lời chồng. "Còn nữa, anh có biết tại sao mẹ lại ở đây ba tháng nay không?"

Thành ngơ ngác nhìn vợ. Hương đem toàn bộ câu chuyện đêm qua cô nghe được kể lại cho Thành nghe. Khi nghe đến đoạn mẹ chồng định gom hết số tiền dưỡng già để đưa cho mình, đôi mắt Thành đỏ hoe. Anh quay mặt đi, cố ngăn những giọt nước mắt rơi xuống.

"Mẹ thương chúng ta như thế, vậy mà bấy lâu nay em lại ích kỷ, chỉ nghĩ đến sự thoải mái của bản thân," Hương nghẹn ngào. "Từ giờ, vợ chồng mình phải cùng nhau lo cho mẹ. Sức khỏe của mẹ yếu rồi, em thấy mẹ ho nhiều lắm. Ngày mai, anh chở mẹ đi kiểm tra tổng quát xem sao nhé."

Ngay tối hôm đó, sau bữa cơm, Hương chủ động pha một ấm trà gừng ấm, mời mẹ chồng ngồi xuống phòng khách. Cô ra hiệu cho Thành. Thành bước vào phòng, cầm ra một chiếc hộp gỗ nhỏ – nơi bà Mai vẫn dùng để cất giấy tờ tùy thân và tiền bạc mang từ quê lên.

Bà Mai nhìn chiếc hộp, gương mặt thảng thốt: "Hai đứa... hai đứa làm gì thế này?"

Hương ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sần của mẹ:

"Mẹ ơi, đêm qua con vô tình nghe thấy mẹ nói chuyện với bác Cả. Con xin lỗi vì đã nghe lén, và con càng xin lỗi vì thời gian qua đã có những lúc con không chu đáo với mẹ. Chúng con biết hết rồi mẹ ạ. Chuyện của nhà con, vợ chồng con tự xoay xở được, tụi con còn trẻ, còn sức dài vai rộng, mẹ đừng lo."

Thành cũng quỳ một gối xuống cạnh ghế của mẹ, giọng anh nghẹn ngào:

"Mẹ ơi, tiền của mẹ, mẹ cứ giữ lấy để an dưỡng tuổi già. Con lớn rồi, con là chỗ dựa cho gia đình chứ không thể để mẹ phải lo lắng thế này. Mẹ ở lại đây với vợ chồng con, không có gánh nặng gì hết. Con cần mẹ, cái Hương cần mẹ, và bé Bo cũng cần có bà nội bên cạnh."

Bà Mai nhìn con trai, nhìn con dâu, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má khắc khổ. Bà không ngờ bí mật của mình lại bị phát hiện theo cách này, nhưng sự chân thành, ấm áp từ lời nói của Hương đã đập tan mọi nỗi lo sợ, mặc cảm trong lòng bà. Bà ôm lấy hai con, khóc nấc lên vì hạnh phúc. Căn phòng khách nhỏ bé bỗng chốc ngập tràn một thứ ánh sáng thiêng liêng – ánh sáng của tình thân và sự thấu hiểu.

Chương 3: Trái ngọt từ lòng nhân ái

Nhờ có sự đồng lòng của hai vợ chồng, mọi khó khăn dần dần được tháo gỡ. Hương rút sổ tiết kiệm để kịp thời đóng tiền ngân hàng, giảm bớt áp lực cho Thành. Còn Thành, với sự hậu thuẫn vững chắc từ vợ và mẹ, anh càng có thêm động lực để làm việc. Anh chủ động nhận thêm các dự án thiết kế bên ngoài, làm việc bất kể ngày đêm để gia tăng thu nhập.

Về phần bà Mai, sau khi được Thành đưa đi khám, bác sĩ cho biết bà chỉ bị viêm phế quản mãn tính do thay đổi thời tiết, chỉ cần uống thuốc đầy đủ và giữ ấm là sẽ đỡ. Nhận được kết quả tích cực, cả nhà ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Hương bắt đầu thay đổi nếp sinh hoạt để phù hợp hơn với mẹ chồng. Cô mua một chiếc tivi nhỏ đặt riêng trong phòng của bà để bà có thể xem tin tức buổi sáng mà không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cháu. Cô cũng hướng dẫn bà cách sử dụng các thiết bị điện tử hiện đại một cách kiên nhẫn, không một chút gắt gỏng. Thay vì mua đồ ăn sẵn ở siêu thị, mỗi cuối tuần, Hương lại cùng bà Mai ra chợ truyền thống gần nhà. Bà Mai như cá gặp nước, bà chỉ cho Hương cách chọn cá tươi, cách nhìn miếng thịt heo ngon, cách mặc cả sao cho không bị hớ. Những tiểu thương ở chợ ai cũng khen bà Mai khéo tay, lại có cô con dâu ngoan ngoãn, hiếu thảo. Những lời khen ấy khiến bà Mai đi đâu cũng cười hớn hở, lòng tự hào về con dâu dâng cao.

Một buổi chiều tháng Năm, trời đổ một cơn mưa rào mùa hạ mát mẻ. Hương đi làm về sớm hơn thường lệ. Vừa bước chân vào cửa, cô đã ngửi thấy mùi bánh đúc nóng thơm nồng mùi hành phi và thịt băm. Bé Bo đang ngồi trong lòng bà nội, vừa ăn vừa líu lo kể chuyện ở trường mầm non.

"Mẹ ơi, con mới về!" Hương reo lên, cất túi xách rồi sà vào bếp.

"Kìa, lau mặt mũi đi rồi vào ăn bánh đúc con. Mẹ mới làm xong còn nóng hổi đây," bà Mai cười hiền hậu, múc cho Hương một bát đầy dặn.

Hương đón lấy bát bánh đúc, xúc một thìa đưa vào miệng. Vị ngậy của bột gạo, vị đậm đà của thịt băm mộc nhĩ hòa quyện cùng vị thơm của hành phi khiến cô cảm thấy mọi mệt mỏi của một ngày làm việc bỗng chốc tan biến. Cô nhìn mẹ chồng, lòng tràn ngập lòng biết ơn:

"Ngon quá mẹ ạ! Lâu lắm rồi con mới được ăn bát bánh đúc chuẩn vị quê mình thế này. Mẹ đúng là số một!"

Bà Mai cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại đầy viên mãn:

"Con thích là mẹ vui rồi. Mẹ tính thế này... sang tháng ruộng dưới quê vào mùa gặt, mẹ định về một chuyến xem sao."

Hương nghe vậy, liền đặt bát xuống, nắm lấy tay bà:

"Mẹ ơi, nếu mẹ về quê vì nhớ nhà, nhớ làng xóm thì vợ chồng con sẽ thu xếp đưa mẹ về chơi vài tuần. Nhưng nếu mẹ về vì sợ làm phiền tụi con, thì con không cho mẹ về đâu nhé. Nhà mình bây giờ quen có mẹ rồi, mẹ về là bố con thằng Bo nhớ lắm đấy, đặc biệt là con, không có người dạy nấu ăn cho đâu."

Bà Mai nhìn sâu vào mắt Hương, thấy trong đó chỉ có sự chân thành và yêu thương vô bờ bến. Bà hiểu rằng, giờ đây, căn nhà này đã thực sự là tổ ấm của bà, nơi bà được đón nhận bằng tất cả tình yêu thương chứ không phải là sự chịu đựng gượng gạo. Bà gật đầu, rơm rớm nước mắt:

"Mẹ biết rồi... Mẹ ở lại với các con."

Tối hôm đó, Thành về nhà với gương mặt rạng rỡ. Anh thông báo một tin vui lớn: dự án cũ đã được tái khởi động, công ty đã giải ngân toàn bộ lương và thưởng cho nhân viên. Khó khăn tài chính đã hoàn toàn qua đi. Nghe tin vui, cả nhà ôm lấy nhau cười vang.

Bữa cơm tối hôm ấy tràn ngập tiếng cười. Trên mâm cơm, bên cạnh những món ăn hiện đại là đĩa rau muống luộc chấm tương bần, bát nước luộc rau dầm sấu chua mát – những món ăn giản dị mang đậm hồn quê mà bà Mai đã chuẩn bị bằng tất cả tình yêu thương.

Câu chuyện của gia đình Hương là minh chứng cho một bài học quý giá về tình thân và sự thấu hiểu. Trong cuộc sống gia đình, những bất đồng, khác biệt về thế hệ là điều không thể tránh khỏi. Thế nhưng, nếu mỗi người biết hạ bớt cái tôi của mình xuống, biết lắng nghe bằng trái tim và nhìn nhận mọi việc bằng lòng bao dung, vị tha, thì mọi khoảng cách đều có thể xóa nhòa. Sự hiếu thảo, lòng tốt thầm lặng và sự sẻ chia chính là sợi dây bền chặt nhất gắn kết các thành viên, biến ngôi nhà trở thành bến đỗ bình yên nhất sau những giông bão của cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.